Yêu Thượng Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 37

“Thật sự không tính toán trở về sao?” Thang Đông Văn tiếp nhận đề tài “ha ha ha” của Tiêu Kính Nam, “Anh có biết đại bá rất muốn anh trở về.”

“Có chú ở đây là được rồi.” Thang Đông Trì vừa nói vừa cởi bảo hộ, “Anh đã cùng đại bá nói qua, lần này chỉ làm khách du lịch.”

“Em vẫn còn thiếu chút nữa.” Thang Đông Văn sờ các đốt ngón tay.

“Chỉ là một chút.” Thang Đông Trì vỗ vỗ bả vai của hắn, “Bất quá như vậy là đủ rồi, sự nghiệp gia tộc đã phát triển đến quy mô hiện tại này, cũng đã đến thời kỳ bão hoà an ổn, sau khi kế thừa có thể làm được cái gì thì hãy làm, đừng để bản thân chịu áp lực quá lớn.”

“Anh lại có thể nói thoải mái như vậy.”

Thang Đông Trì cười cười, khoé mắt ngắm Tiêu Kính Nam bên cạnh vẫn luôn nhìn y thoát đồ bảo hộ, vì vậy nói qua: “Em thích?”

Tiêu Kính Nam quay đầu, “Ân. Nhìn qua rất suất.”

“Em là đang khen tôi?” Thang Đông Trì lại hỏi.

“…Tôi chưa có nói anh…Khụ khụ, thôi được, anh rất đẹp trai.”

Không nên hở một tí lại dùng ánh mắt uy hiếp người a, quá đáng.

Gấu ngốc trong lòng âm thầm rơi lệ.

“Anh có thể mặc thử xem sao a.” Thang Đông Văn nói.

“Có thể chứ?” Tiêu Kính Nam bật người, hai mắt toả sáng.

“Có thể.” Thang Đông Trì nói thay Thang Đông Văn, “Quần áo hẳn vần còn đi.”

“Còn.”


Vì vậy sau khi Tiêu Kính Nam đổi y phục, tinh thần trỗi dậy, lấy điện thoại di động ra muốn chụp ảnh lưu niệm.

Thang Đông Trì có chút dở khóc dở cười giúp hắn chụp ảnh, rồi mới bắt đầu dạy hắn cầm kiếm.

Đứng rất gần, lại là tư thế tay giữ tay, đột nhiên khiến hắn liên tưởng đến lúc đó Thang Đông Trì dạy hắn đánh golf.

Dự cảm không tốt dâng lên rất nhanh lại bị áp chế, Tiêu Kính Nam tự nói với mình, xưa đâu bằng nay.(đại khái ý em có thể là bây giờ em bớt ngơ/xui hơn, hoặc Thang BOSS thương em hơn, không làm gì với em =))))

“Tôi chắn thử một chút, anh nhìn thử xem.”

Liên tục hạ vài đường đều được Thang Đông Văn bên cạnh khích lệ bảo rất tiêu chuẩn đẹp trai, Tiêu Kính Nam trong lòng có chút lâng lâng, bắt đầu nóng lòng muốn thử.

“Em muốn chắn tôi?” Thang Đông Trì nhếch khoé miệng một cái.

“Thử một chút có sao đâu.”

Thầm nghĩ một lần cũng sẽ không sao, Thang Đông Trì dùng một nửa lực hướng hắn hạ kiếm.

Kỳ thật Tiêu Kính Nam phản ứng rất nhanh, hắn đưa tay cản, vấn đề nằm ở chỗ sức lực không đủ.

Chỉ cảm thấy tay tê rần, kiếm trúc hắn nắm bị bắn ngược về phía trán của mình.

Thang Đông Trì sửng sốt, lại thấy Tiêu Kính Nam đã bưng kín cái trán.

“Không có việc gì đi?” Thang Đông Văn đứng ở một bên hỏi.

“Không sao không sao?” Tiêu Kính Nam vội vàng hướng hắn xua tay, rồi mới trừng Thang Đông Trì, muốn búng tay y.

Thang Đông Trì đẩy tay hắn ra, nhìn cái trán có chút đỏ lên của hắn, “Tôi không dùng lực a.”


“…” Anh đi chết đi, đồ quái vật.

“Không chơi nữa?” Thang Đông Trì tiếp tục nói, “Đi thay quần áo, lần sau tôi hảo hảo dạy em.”

“…” Gấu nhỏ ngốc yên lặng đi thay quần áo.

Trong trường hợp như vậy nói cái gì cũng đều mất mặt cả thôi, còn không bằng cái gì cũng không nói.

Thang Đông Văn nhìn Tiêu Kính Nam, “Bằng hữu anh rất thú vị a.”

“Cậu ấy rất ngốc (1)” Thang Đông Trì khoái trá cười.

“Ân, cảm giác không giống như người chung chí hướng với anh.” Thang Đông Văn dừng một chút, “Suy nghĩ so với anh đơn giản hơn nhiều.”

“Ừ, chú nói không sai.” Thang Đông Trì nhìn Tiêu Kính Nam vừa chẩm rãi đi vào trong phòng thay đồ vừa xoa xoa tóc.

“Anh và anh ấy… Không chỉ là bằng hữu đi.” Chần chờ một khắc, Thang Đông Văn vẫn hỏi ra miệng.

Cảm giác thật sự rất thân mật, người kia là đại ca Thang Đông Trì của hắn, Thang Đông Trì làm sao có khả năng thân mật với một người như vậy.

Không nghĩ tới Thang Đông Trì ngược lại rất thẳng thắn gật đầu, điều này không khỏi khiến Thang Đông Văn kinh ngạc.

Tại sao?” Thang Đông Trì nhìn Tiêu Kính Nam vừa kéo quần áo vừa đi ra khỏi phòng thay đồ hỏi.

Thang Đông Trì đứng lên, “Bởi vì cậu ấy rất ngốc.”

Thang Đông Văn nhìn y đi đến bên cạnh Tiêu Kính Nam, còn thuận tay chà xát tóc của hắn, nói câu gì đó rồi mới vào phòng thay đồ.


Vốn định trong lúc Thang Đông Trì đi thay đồ nói bóng gió gì đó một chút, không ngờ Tiêu Kính Nam lại bước đến trước hắn hỏi về cuộc sống của Thang Đông Trì ở Nhật Bản trước kia.

Nhìn vẻ mặt vừa tò mò vừa lúng túng của Tiêu Kính Nam, Thang Đông Văn liền chọn chuyện trước kia bọn họ chọi dế mèn mà kể, Tiêu Kính Nam cười đến “từ trong ra ngoài”, cho đến khi Thang Đông Trì từ phòng thay đồ đi ra, hắn vẫn bảo trì bộ dáng thái dương hoa nở ngây ngô cười.

Lúc ăn cơm buổi tối đại bá không tham gia, vì vậy ba người bọn họ dị thường thoải mái, thả lỏng ăn đồ ăn cùng uống rượu.

Thang Đông Văn vẫn cứ liên tục kể chuyện hồi còn bé của bọn họ, Tiêu Kính Nam vừa nghe vừa uống, ngẫu nhiên còn cười nhạo Thang Đông Trì một chút.

Thang Đông Trì ngồi ở bên cạnh nhìn hắn hưng phấn đến đỏ bừng hai má, nhắc nhở: “Tửu lượng kém uống ít thôi.”

Tiêu Kính Nam vừa muốn mở miệng đã nghe Thang Đông Văn bên cạnh tiếp lời: “Em cảm thấy tửu lượng của anh ấy cũng không tệ lắm a.”

Bị nói như thế, Tiêu Kính Nam có chút đắc ý liếc Thang Đông Trì một cái, sau đó gật gật đầu vỗ vỗ cái bình bên cạnh, “Uống cái này đi.”

Kỳ thật từ lúc bữa ăn bắt đầu, Tiêu Kính Nam cũng đã chú ý cái bình này, chính là Thang Đông Trì không nói, hắn cũng không tiện hỏi, hiện tại vừa nghe là rượu đã nảy lên hứng thú.

Thang Đông Văn “này” một tiếng đã bị Thang Đông Trì liếc một cái, tự động chuyển thành tiếc ho khan, Tiêu Kính Nam không có chú ý, đem bình đặt giữa chân, mở ra ngửi ngửi, “Hả, giống như có vị ngọt?”

Thang Đông Trì chạm vào chén Tiêu Kính Nam, “Uống là biết.”

Tiêu Kính Nam cân nhắc nửa ngày, hình như không tệ, vì vậy cầm cái muôi ở bên trong múc ra một ít, thấy Thang Đông Trì nhìn nhìn hắn, bèn cầm lấy cái chén uống một ngụm nhỏ.

“Thật là ngọt.” Tiêu Kính Nam cân nhắc, “Là rượu gạo sao? Giống như có cả hương hoa.”

“Vị giác không tồi, bên trong có hoa anh đào.” Thang Đông Trì nhìn nhìn hắn một hơi lại một hơi mà uống, cười nói: “Là đại bá tự mình ủ.”

“A…uống rất ngon.” Tiêu Kính Nam nhìn chén rượu không cười cười, “Lại uống nữa đi.”

Một giờ sau, rượu trong bình còn lại hai phần ba, gấu ngốc nhỏ bắt đầu mơ mơ màng màng, trầm trầm không rõ ràng mọi chuyện.

Thang Đông Trì nhìn đầu lưỡi hắn hồ ngôn loạn ngữ, nhếch khoé miệng một cái.

“Anh không phúc hậu a.” Thang Đông Văn lắc đầu, “Rượu này mạnh như vậy, anh thế nhưng lại để anh ấy uống nhiều như thế.”


“Là chính cậu ấy muốn uống đi.” Thang Đông Trì đặt gấu ngốc mơ mơ hồ hồ ngồi lên người mình, âm hiểm mỉm cười, “Anh không ép buộc cầu ấy.”

Thang Đông Văn dựng ngược tóc gáy, hắn nhìn người kia đã uống rượu say đến quên cả trời đất.

A, thế như lại nguyện ý ở cùng đại ca một chỗ, nếu anh ta không phải rất ngốc, thì chính là giác ngộ rất cao, ít nhất sẽ không phải chịu khổ.

Huynh đệ, tự mình cầu phúc đi.

Bên kia, Thang Đông Trì tâm tình vui sướng đem gấu nhỏ ngốc đi qua hành lang, hướng về phòng ngủ.

Mà gấu nhỏ ngốc nắm trong tay một đám tóc của Thang Đông Trì, nghiêm túc thưởng thức, thỉnh thoảng ngây ngô cười một cái, rồi lại hỏi một số phần đề rất phức tạp so với tuổi hiện giờ.

Thang Đông Trì kiên nhẫn nghe, đột nhiên cảm thấy, bộ dáng thoạt nhìn rất chán ghét trong trí nhớ, bây giờ tựa hồ cũng không còn chán ghét nữa.

Chờ đến lúc vào phòng ngủ, gấu nhỏ ngốc chơi tóc của y đến mệt, đôi thành hai tay dùng sức ôm cổ y.

Thang Đông Trì đem người thả xuống chăn đã được trải ra trước, gấu nhỏ ngốc lộ ra làn da vì rượu mà phiếm hồng, ở trên chăn xoay lui xoay tới điều chỉnh tư thế ngủ.

….Nhìn qua thật ngon miệng.

Vì vậy Thang Đông Trì ngồi xổm xuống, cởi áo khoác, rồi lại cởi nút áo len.

Gấu nhỏ ngốc phản ứng có chút trì độn, Thang Đông Trì cởi khoá thắt lưng hắn, kéo quần hắn xuống rồi mới xoay người ôm lấy thân thể hắn, như là ôm một lò sưởi nhỏ.

Sau đó, gấu ngốc nhỏ không rõ sự tình cho nên cong lưng cọ chăn, Thang Đông Trì vươn tay cầm lấy tay hắn đặt lên mặt mình.

Nhìn nhìn gấu ngốc nhỏ hai mắt đẫm lệ uông uông chà cái mũi, Thang Đông Trì đưa tay cao thấp xoa xoa bờ môi của hắn, mỉm cười.

“Ai cho em uống nhiều như vậy, ngốc chết!”

————

Chú thích: (1) Nguyên bản là 他少根筋, qt dịch là “Hắn thiếu căn cân.” Google trans là “Tĩnh mạch hắn nhỏ.” =))) Ta không hiểu gì, đoán đại khái ý bảo em gấu ngốc gì gì đó. Search hình ảnh của câu này thì ra cái ảnh phía trên *chỉ chỉ*. Thấy có vẻ giống giống mặt em Nam, nên quất luôn =))))