Yêu Thượng Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 36

Tiêu Kính Nam nghĩ, dù sao cũng không rời đi được, vì vậy hỏi Thang Đông Trì ở đây có võ đường luyện tập không.

Thang Đông Trì gật đầu nói có, kéo Tiêu Kính Nam đi về phía võ đường.

Trong võ đường có người đang luyện tập, trong lòng Tiêu Kính Nam có chút hưng phấn, chân cũng bất giác lại gần cửa.

Thang Đông Trì nhìn vẻ mặt tò mò của hắn, nhanh bước theo hai bước đứng ở cửa, hai người đang một đối một luyện tập đột nhiên dừng động tác lại, hướng bọn họ nhìn qua.

Hơi hơi hé mắt, Thang Đông Trì đặt một tay lên bả vai Tiêu Kính Nam, một tay vẫy vẫy với người đang luyện tập.

Người nọ nói với người tập cùng hai ba câu, hơi hơi hành lễ sau đó tháo xuống mặt nạ bảo vệ.

Tiêu Kính Nam nhìn hắn hướng bọn họ đi tới, trong lòng có chút buồn bực.

“Đại ca, anh về lúc nào?”

“Mới trở về.” Thang Đông Trì vừa đáp vừa nắm bả vai Tiêu Kính Nam, “Đây là bằng hữu của anh, chúng ta đến đây nghỉ phép.”

“Rồi mới bị đại bá bắt được? Haha!” Nam nhân cười đến vui vẻ, hướng Tiêu Kính Nam gật đầu chào hỏi: “Anh hảo!”

“Cậu hảo!” Tiêu Kính Nam cũng gật gật đầu theo.”


“Đúng vậy.” Thang Đông Trì vỗ vỗ cánh tay đối phương, “Sao lúc ăn cơm không thấy chú?”

“Đại bá nói có khách đến, chính mình tự ăn a.” Nam nhân bất đắc dĩ cười cười. “Nếu sớm biết khách là anh, em sáng sớm đã tới rồi, hại em ở trong võ đường tránh né nửa ngày.”

“Ha ha, chú vẫn chán ghét xã giao như vậy.”

Tiêu Kính Nam nửa ngày nghe ngóng vẫn không chen vào được, hơi nữa người nam nhân này tựa hồ có quan hệ không tồi với Thang Đông Trì, có thể là quan hệ thân thích. Vì vậy hắn đem lực chú ý vào người đang luyện tập trong võ đường, thẳng cho đến khi nghe đối phương nói: “Muốn so một lần hay không,” lực chú ý của hắn mới bị kéo trở về.

Thang Đông Trì buồn cười nhìn gấu ngốc nhỏ bên cạnh đang vểnh tai lên nghe, “Không thể so, nơi này là địa bàn của chú, anh cũng đã lâu không luyện.”

Nam nhân nhìn Thang Đông Trì lặng yên trong chốc lát, đưa tay xoa xoa mồ hôi trên trán, “Được thôi, không miễn cưỡng, nhưng là rất đáng tiếc.”

“Không có gì đáng tiếc cả.” Thang Đông Trì khẽ cười cười, “Như vậy hình tượng đại ca của anh trong lòng chú mãi dừng lại ở khoảng thời gian đó, quả thực rất tốt đi.”

“Anh còn dám nói vậy sao.” Nam nhân cười đến nhe răng.

“Có cái gì mà anh không dám chứ.” Thang Đông Trì cũng cười.

“Vậy so một lần a.” Tiêu Kính Nam đột nhiên xen miệng vào, “Không phải nói cái gì cũng dám sao?”

Thang Đông Trì đưa ánh mắt chuyển qua Tiêu Kính Nam, “Em muốn xem?”


Trong lúc nhất thời, trên mặt Tiêu Kính Nam có chút quẫn bách, lúc này hắn không biết nên trả lời muốn hay không muốn.

Nếu trả lời muốn, thực giống như là bản thân rất chờ mong, nếu trả lời không, có khả năng sẽ không thấy được bộ dáng Thang Đông Trì trên võ đường, hắn thật sự rất tò mò.

Không đợi hắn giãy dụa xong đã phát hiện hai người kia đền nhìn chăm chú hắn, vì vậy đành phải cong cong cổ.

Thang Đông Trì nghĩ nghĩ, “Vậy được rồi, so một chút.”

Nam nhân bên cạnh cười trong sáng, “Chịu từ bỏ hình tượng đại ca huy hoàng?”

Thang Đông Trì nhướn lông mày từ chối cho ý kiến.

Mặc kiếm phục vào, đẹo đồ bảo hộ, theo thói quen cầm lấy kiếm trúc sờ sờ, Thang Đông Trì đột nhiên cảm thấy có chút phiền muộn.

Song phương đứng đối diện trên võ đường, trọng tài hướng hay người nói thời gian thi đấu là ba hiệp.

Tiêu Kính Nam ngồi ở một bên nhìn Thang Đông Trì cầm kiếm trúc, quả thật rất có khí thế.

Không biết có phải ảo giác của hắn hay không, mà cảm thấy không khí xung quanh Thang Đông Trì trở nên vô cùng khác biệt.

Tiêu Kính Nam theo bản năng run run, cảm thấy tóc gáy trên lưng mình đều dựng thẳng đứng.


Vẫn là Thang Đông Trì sau này tuyệt vời hơn a.

Trọng tài ra hiệu trận đấu bắt đầu.

Đối phương ra tay đầu tiên, kiếm hướng vào mặt Thang Đông Trì. Thang Đông Trì hướng người qua một bên, đưa tay khẽ quất một cái lại nhanh chóng trở về thế tấn công, phản kích lên bụng đối phương, nhưng cũng bị đối phương tài tình ngăn trở cùng hoá giải.

Một lần công kích thăm dò chấm dứt, song phương rất có ăn ý mà dừng động tác.

Tiêu Kính Nam mở to hai mắt nhìn, thập phần khẩn trương, nhưng chỉ sau hai giây, thanh kiếm tre giao nhau vẫn chưa hoàn toàn dứt ra, Thang Đông Trì lần thứ hai phát động tấn công, rất nhanh đánh vào cổ tay đối thủ.

Đối phương không nghĩ tới Thang Đông Trì sẽ trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà phản kích, vì để tránh bị tấn công vào điểm yếu mà phải nghiêng thân thể lùi lại, Thang Đông Trì cũng không có đình chỉ động tác, mà rất nhanh và chính xác đánh lên mặt đối phương, động tác sạch sẽ lưu loát.

“Mặt.” Trọng tài kêu.

Song phương trở lại thế phòng thủ giữa võ đài, ghi nhận kết quả.

Tiêu Kính Nam đột nhiên buồn chán.

Hắn không hiểu rõ quy tắc, còn xem trận đấu cái gì a, rốt cuộc như thế nào mới là thắng hắn đều không hiểu được.

Chỉ biết là Thang Đông Trì tựa hồ thắng một hiệp.

Tiêu Kính Nam nhìn người ở trên sàn đấu, đột nhiên cảm thấy bộ dáng Thang Đông Trì mặc kiếm đạo phục cầm kiếm trúc thật sự rất uy phong.


Không bằng chờ sau khi về nước, nhờ y chỉ giáo cũng không tồi.

Do đó gấu nhỏ ngốc dốt đặc cán mai lại xem hăng say như vậy, hắn cảm thấy nam nhân kia không phải là đối thủ của Thang Đông Trì.

Vô lý do mà tin tưởng, đại khái là bởi vì Thang Đông Trì ở trong lòng hắnvẫn luôn là một tên quái vật đi.

Đem Thang Đông Trì tưởng tượng thành Godzilla, gấu ngốc nhỏ nhịn không được nở nụ cười toe toét.

Mà Thang Đông Trì bị tưởng tượng thành Godzilla cũng không có cô phụ kỳ vọng của hắn, thế công sắc bén không ngừng, tốc độ ra kiếm càng lúc càng nhanh, sau khi sát hợp lại nhanh chóng tách ra tiếp tục tiến công.

Vì vậy thời điểm trọng tài tuyên bố trận đấu kết thúc, hắn còn ngây người thật lâu.

“Vui như vậy?” Sau khi bọn họ tháo đồ bảo hộ, Tiêu Kính Nam vẫn còn há to miệng đi.

“Thắng hai hiệp là toàn thắng.” Thang Đông Trì cười cười, tiếp nhận nước đối phương đưa tới.

“Cách nhiều năm, nhưng thực lực vẫn không giảm.” Nam nhân cười cười, hướng Tiêu Kính Nam nói, “Vừa rồi quên không tự giới thiệu, tôi gọi là Thang Đông Văn.”

“Tiêu Kính Nam.” Vừa nói vừa rụt chân lại.

“Không, đã có thụt lùi.” Thang Đông Trì nói với Thang Đông Văn, “Nếu là trước đây, tốc độ càng nhanh hơn nữa.”

“Quái vật a.” Thang Đông Văn cảm thán.

Tiêu Kính Nam vừa nghe liền vui vẻ, vừa mở miệng muốn bổ sung, ánh mắt nhìn thấy Thang Đông Trì nhíu mày nhìn hắn, bỗng cảm thấy không ổn, vì vậy nuốt lời vào bụng mà cười liên tiếp “ha ha ha.”