Tống Thì Hành

Chương 268: Hoàng công tử

Ánh mặt chiếu vào giáo

Trong Hạ Kiều Viên hai đội đá cầu đang ác chiến một chỗ. Cao Nghiêu Khanh và Hoàng công tử mỗi đứng một bên hét to.

Đá nó, đá nó!

Hoàng công tử giơ nắm nhỏ, mặt đỏ lên.

Điểm số bên sân đã là 8:1. Đội của Cao Nghiêu Khanh chiếm thượng

Ngọc Doãn đứng sau nhìn Hoàng công tử, nở nụ cười.

Dạy Hoàng công tử hai rồi, có điều này hình như không có hứng thú học đàn lắm, lại rất thích chí với đá cầu kia. Tuy nhiên, so sánh ra, đội của Cao Nghiêu Khanh dưới sự chỉ điểm của Hoàng Như Ý và Phạm lão nhân thì rõ ràng là vượt xa đội của Hoàng công tử, không cản nổi. Ngọc Doãn phát hiện, thủ hạ của Hoàng công tử tố chất thân thể rất mạnh, nhưng kỹ thuật dưới chân lại rõ ràng không bằng thủ hạ của Cao Nghiêu Khanh, cho nên đấu căn bản cản không nổi.

Điểm số 8:1 khiến Hoàng công tử thẹn quá hóa giận.

Cao Nghiêu Khanh một bên dường như cũng không thèm để ý, lại cười hì hì nhìn sân đấu, liên tục gật đầu.

đang ở bên sân, bộ dạng như lão Khương Thái công câu cá bỗng nhiên đứng dậy, đi đến bên sân hoa chân múa vui sướng, kỳ chỉ Kỳ thật những động tác kia có ý gì chỉ sợ cả Cao Nghiêu Khanh cũng không hiểu.

Nếu như ở hậu thế, hành động của như vậy sẽ bị áp hai chữ: Tinh tướng.

Đội cầu Thái úy kỹ thuật rất tốt, cũng không cần Cao Nghiêu Khanh chỉ rất tạo thành thế công kích.

Vốn Ngọc Doãn cũng không muốn dính vào, nhưng khi nhìn bộ dạng tướng kia của Cao Nghiêu Khanh thì đúng là không thể chịu nổi.

Kham công tử, đá như vậy không được đâu.

Ngọc Đoãn đột nhiên mở miệng nói:

Những đội viên này của rõ ràng không so được với đội của Nha nội, thủ hạ đá ăn ý, kỹ thuật cũng rất mạnh.

Cứ tiếp tục đá như vậy chỉ có thể thua thảm hại hơn thôi.

Hoàng Kham vậy lập tức lại:

Tiểu Ất, vậy nên như nào mới tốt?

Lấy dài công

Hoàng công tử hơi sửng sốt, lộ vẻ hoặc.

Cậu bé này cũng rất thông nhưng dù sao vẫn là nít, sao có thể hiểu được ý của câu đó.

Ngọc Doãn cười nói:

Kỹ thuật đội viên của kém bọn họ, nhưng lại mạnh hơn bọn họ.

Hơn nữa ta thấy những đội viên này của đều là những có bản lĩnh, đó chính là ưu thế của Trong tắc hợp lý thì có thể sử dụng mọi thủ đoạn, thủ hạ của không thể đấu kỹ thuật với họ, thì có thể đấu sức mạnh thân thể, chẳng lẽ không thắng được bọn họ?

Kỹ thuật Đội Thái úy giống như kỹ thuật đời sau.

Ngọc Doãn bảo thủ hạ của Hoàng công tử học tập đấu pháp dùng sức mạnh của Châu Âu.

Đứng ở sau Hoàng công tử, Ngọc Doãn chậm rãi nói Hoàng công tử lập tức hiểu ý của Ngọc Doãn.

Cậu vội vàng tập đội viên lại, sau một hồi chỉ điểm, đám thủ hạ lập tức đã đổi đấu pháp, bắt đầu lấy ưu thế thân thể tiếp xúc va chạm với đối phương. Tình nên hỗn loạn, khắp nơi đều là cảnh đổ. Tuy nhiên, kể từ đó, cũng quả thật tạo nên hiệu quả, ít nhất ưu thế kỹ thuật của đội Thái Úy bị giảm bớt đi rất nhiều.

Lần này Cao Nghiêu Khanh đứng không yên.

đứng bên sân hò hét, nhưng thủ hạ kia lúc nhất thời khó thích ứng với cách biến hóa của đội Hoàng công tử.

Gương mặt nhỏ nhắn của Hoàng công tử không còn âm nữa.

Cậu giơ nắm lên, hò hét cổ vũ đội của cậu, khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn đỏ bừng.

Khi cuộc tài chấm dứt, điểm số dừng ở mức: 9:7. Hoàng công tử thua nhưng lại rất cao hứng.

Từ 8:1 đến 9:7, đặc biệt là thời cuối cùng, gần như là thủ hạ của cậu áp chế thủ hạ của Cao Nghiêu Khanh, sự biến hóa này sao không khiến cậu hưng phấn chứ? Ngọc Doãn mặt cũng cười tươi dường như vì Hoàng công tử vui vẻ mà cũng cảm thấy cao hứng. Cao Nghiêu Khanh những phút cuối khẩn đến cực điểm. Tuy rằng cuối cùng đã giành được thắng lợi nhưng thắng lợi này cũng thật sự hiểm. Nếu từ đầu Hoàng công tử chọn dùng loại đấu pháp này kết quả sau cùng không cần nói cũng biết. Cho nên, toàn thân Cao Nghiêu Khanh toát mồ hôi lạnh.

Hoàng...Hoàng công tử thật bản lãnh.

Cao Nghiêu Khanh đi tới, liên tục

Tuy nhiên, khí của giống như có chút nịnh nọt.

Ngọc Doãn nhìn không khỏi cảm thấy kỳ quái. Người này vừa rồi lúc tài còn hạ độc thủ....

Là Thập bát tỷ muốn ta đấu như vậy, lúc bởi nàng thua Hoàng công tử, cho nên...

Ngọc Doãn vậy thì cười, không để tâm đến này nữa.

Kết thúc đấu, Hoàng công tử đi theo Ngọc Doãn vào nhà thủy tạ xuống bắt đầu học cầm kỹ.

Nói thật, đừng nhìn Hoàng công tử thông nhưng lại không có thiên phú về âm luật. Thậm chí cậu như có sự mâu thuẫn đối với học đàn, mà cả cậu cũng không biết mâu thuẫn này xuất phát từ đâu. Hai này Ngọc Doãn chủ yếu dạy cậu sử dụng, hơn nữa là cách đơn giản dễ dàng, nhưng Hoàng công tử sau không hề tiến bộ, có vẻ cực kỳ

Sử dụng đàn cổ ở thời kỳ Bắc Tống ước chừng có hơn một loại.

Nhưng mà tới đời sau qua giản cải tiến, còn có một chút nhân tố là do làm thất thì chỉ còn lại hơn ba mươi loại. Ngọc Doãn bắt đầu từ bên cách sử dụng ba mươi loại này mà lựa chọn mười hai loại điều khiển, có thể nói là kiến thức cơ bản, nhưng mà nội tâm Hoàng công tử có mâu thuân, nên không những không học được mà còn nảy sự buồn chán.

Kham công tử, dừng lại đã.

Hoàng Kham ra, lộ vẻ áy náy.

Ngọc Doãn bưng đặt bên cạnh cậu rồi sau đó xuống đối diện.

Kham công tử có thể nói cho ta biết tại sao cậu học đàn không?

Hoàng Kham do dự một chút hạ giọng nói:

Ông ta cầm kỳ thư họa không gì là không giỏi, mà ta học đàn thủy không có tiến bộ. Ông rất yêu thương ta, ta thật sự không muốn ông thất vọng. Hơn nữa, hệ giữa cha và Ông không tốt nếu ta học cầm tốt nói không chừng có thể khiến hệ của cha và Ông dịu đi.

Hóa ra là nhân này!

Ngọc Doãn thở dài, đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhà thuỷ tạ.

Có lẽ, không phải Hoàng công tử mâu thuẫn, mà là cậu áp lực quá lớn cho nên khiến cậu nảy cảm giác chán ghét.

Kham công tử có thích học đàn không?

Ta...

Ha hả, hôm chúng ta không học đàn nữa, mà chỉ nói phiếm thôi.

Ừm, ví dụ như, Kham công tử thích gì?

Ta ta ta...

Hoàng Kham đỏ mặt, sau một lúc lâu hạ giọng nói:

Ta thích đấu vật...Nhưng cha và nương không đồng ý, cả Ông cũng không muốn ta học đô vật. Nhưng mỗi lần ta đấu nhau thì ta rất thích.

Tiểu Ất, di nương nói, đấu vật rất giỏi?

Ồ, chỉ là biết một chút.

Hoàng Kham bĩu môi, thở dài:

Người nào cũng có thể học đô vật nhưng ta thì không được học.

Trước kia, phủ có một vị lực sĩ từng dạy ta một ít cước nhưng sau lại bị nương phát hiện đuổi đó đi.

Thật không cậu nhóc này lại thích đô vật.

Tuy nhiên lại, dường như không có gì kỳ lạ cả. Thời Bắc Tống, dân rất lưu hành thể loại đô vật này Dù là ở Câu xa cũng biểu diễn loại này, cũng rất đông, có thể được coi là thịnh hành toàn dân vận động.

Nhưng như Hoàng Kham cháu thế gia, có thể thích, có thể thưởng thức, nhưng chưa hẳn đồng ý cho học.

Bắt cậu ta từ bỏ ý thích của mình rồi lại phải gánh vác nhiệm nặng nề, chịu áp lực thật lớn để học những tài khác. Đừng nói Hoàng Kham chỉ là một đứa dù là Ngọc Doãn, gặp phải tình huống này miệng có lẽ không nói nhưng lòng sẽ thấy phiền chán.

Nếu muốn Hoàng Kham tâm học đàn, thì phải làm cho cậu có hứng thú với âm luật.

Nưng đây cũng không phải là dễ, dù sao thâm tâm cậu bé này vô cùng mâu thuẫn, vốn lại không tự biết.

Kể từ đó, cậu càng học càng không có lòng càng học càng không có hứng thậm chí đến cuối cùng, càng học càng phiền.

Kham công tử muốn học phác pháp sao?

Hoàng Kham vậy mắt sáng

Ta có thể học sao?

Vì sao không thể học...

Nhưng cha và nương ta đều nói, phác pháp kia chỉ là kỹ nông cạn, không thể làm được thành tựu lớn.

Ngọc Doãn nhăn mày lại, đột nhiên có chút ác cảm đối với cha mẹ của Hoàng Kham.

Nhưng hắn không thể nói vậy mặt Hoàng Kham, vì thế do dự một chút liền hạ giọng nói:

Thật ra tài dân không phân cao thấp, là bởi vì mọi định cao thấp cho nó rồi. Cho nên mới có niệm này.

Không dám nói cha mẹ đúng, nhưng bên lục mà thánh nhân lại, (cưỡi và xạ là tài của thánh hiền.

Nhưng hiện tại, xạ lễ đã xuống dốc, dù là ở Quốc Tử Giám, sở học cũng rất sơ sài, về phần lễ, thành kỹ của buôn bán nhỏ, chẳng lẽ nói thánh nhân là bỉ phu sao? Kham công tử muốn học phác pháp, cũng là một tốt, ít nhất có thể phòng thân tự bảo vệ mình, cũng có thể cường kiện thân thể. Từ xưa đến câu về mỹ nhân yêu hùng, nhưng nếu là một thư ốm yếu, gà không chặt, chưa hẳn đã được mỹ nhân yêu thích.

Hoàng Kham Ngọc Doãn nói thú vị thì không nhịn được cười.

Như vậy thì, chúng ta làm một giao dịch.

Giao dịch gì?

Mỗi nắm vững ba loại điều khiển, ta dạy một chiêu phác pháp.

Nếu học thành mười hai cách điều khiển cơ bản ta sẽ dạy chân pháp. Là chân pháp không phải là loại biểu diễn hiến Câu xá! Ha hả, chỉ cần đồng ý, bây giờ ta sẽ dạy phác pháp.

Thật sao?

Ánh mắt Hoàng Kham sáng rực.

Ngọc Doãn cười nói:

Gạt làm gì, ta phác pháp cho biết đất biết, biết ta biết... Nếu bị khác biết, đến tai cha mẹ ta dù muốn dạy cũng chỉ sợ không có cơ hội học nữa.

Hoàng Kham lập tức gật đầu như gà mổ thóc.

Ngọc Doãn lập tức đứng lên, đem cái bàn đặt vào buồng, để ra một khối đất

Trước tiên hắn mấy bộ thủ pháp cho Hoàng Kham, rồi sau đó dạy cậu hai chiêu công phu Nhắc tới cùng kỳ lạ, Hoàng Kham dường như có thiên phú về đô vật, không nắm vững rất Sau đó cậu lại học cầm, không những nắm được điểm chốt, lại còn chóng nắm vững ba loại điều khiển.

Trời đã tối, đã qua giờ Dậu.

Ngọc Doãn thấy sắc không còn sớm, liền đứng dậy cáo từ, Hoàng Kham lưu không rời, tiễn hắn đến cửa Hạ Kiều Viên.

Hai lại hẹn mai đến tiếp.

Lúc này Ngọc Doãn mới từ biệt Hoàng công tử, bước về nhà.

Dọc đường đi, hắn nên làm thế nào để Hoàng công tử có hứng thú với âm luật?

Trong đầu chợt nảy lên ý niệm làm hắn đột dừng bước chân, đứng ở bên đường, đầy tư.

Có lẽ, có thể thử