Tống Thì Hành

Chương 267: Ngươi thật sự có lòng kính hắn

Tỷ tỷ sốt ruột ư?

Một câu hỏi của Lý Thanh Chiếu suýt nữa làm cho Mã Nương Tử bạo phát.

Nhưng thật sự là nàng sốt ruột rồi!

Ai có thể đồ tể bán thịt dưới tửu lầu của nàng lại có tài văn chương như thế?

" Mẫu Đơn đình " vừa ra, gần như làm cho giấy đắt. Khúc từ Mẫu Đơn đình còn được vô số xướng, đã thành một loại nhã. Chỉ như nhóm Lục sự tửu lâu kia nếu hát không được hai câu “Du Viên” thì sẽ không ai đến hỏi thăm.

Điều này sao không làm cho Mã Nương Tử sốt ruột chứ.

Từ lúc lập nên đến lầu Phong Nhạc có thể đứng vững là Đệ Nhất lâu ở Khai Phong cũng không phải tầm thường.

Lúc Lý Sư Sư, Phong Nghi Nô đều lập ở lầu Phong Nhạc, công lao của Mã Nương Tử rất lớn. Nhưng tính tình của nàng đã định vận mệnh không cao. Lúc ấy Phong Nghi Nô muốn lên vị Hành thủ lầu Phong Nhạc, nhưng đầu Mã Nương Tử muốn chọn khác, chẳng những không đồng ý, lại còn ác lời châm chọc, thế cho nên Phong Nghi Nô giận dữ rời khỏi lầu Phong Nhạc.

Bởi vì này, khiến vị Thượng thính hành thủ (người đứng đầu ca múa) Lý Sư Sư lúc ấy cực kỳ bất mãn.

Sau này Lý Sư Sư được Hoàng đế Huy Tông sủng ái, độc chiếm, thì không còn đến lầu Phong Nhạc hiến nữa.

Mà Phong Nghi Nô lại đến Phan lầu, nương tựa Tư Mã Tĩnh thương nhân Di Châu, rất vững vàng vị Hành Thủ ở Phan lầu. Lý Sư Sư rời khỏi câu (nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên ở Trung Quốc), thì vị Thượng thính hành thủ lại một lần nữa phải bình chọn. Lúc này đây, Phong Nghi Nô dựa vào sự đề cử mạnh mẽ của Lý Sư Sư mà sảng khoái đánh bại được Hành Thủ lầu Phong Nhạc, giành được giải nhất, phá thể diện của Mã Nương Tử, Phan lầu cũng nhân cơ hội đó mà áp chế lầu Phong Nhạc.

Sau này, lầu Phong Nhạc nâng Tiếu Chi Nhi lên, cuối cùng mới ổn định thế cục.

Ai có thể không bao lâu Tiếu Chi Nhi bị Ngọc Doãn bức đi, khiến lầu Phong Nhạc một lần nữa đại thương khí.

May mắn lúc đó Mã Nương Tử mời tới Phùng Tranh, Hành thủ Đại Danh phủ, cũng được vở “Lương Chúc " của Ngọc Doãn, coi như là rất mở mày mở mặt. Trái lại Phan lầu, bởi vì Phong Nghi Nô phải rời khỏi câu nâng lên một Từ Bà Tích chưa có gì mấy lên để đảm đương, làm cho Mã Nương Tử càng thêm đắc ý, cho rằng năm vị Thượng thính hành thủ Khai Phong không phải là Phùng Tranh thì còn ai khác nữa, lầu Phong Nhạc lại có thể áp chế Phan lầu rồi.

Sự cạnh giữa lầu Phong Nhạc và Phan lầu một lời khó nói hết.

Dường như từ lúc hoàng đế Nhân Tông đã làm cho hai tòa tửu lầu tồn tại gần năm liền đột không

Khi biết được Phong Nghi Nô tìm Ngọc Doãn sáng tác khúc phổ, Mã Nương Tử còn cười nhạo Phong Nghi Nô: giảm đi mấy cái tiền tìm một đồ tể soạn từ, quả thực là chê cười.

Nàng thừa nhận, nhạc luật của Ngọc Doãn thật sự là cao

Đồng thời nàng cũng biết, Ngọc Doãn có thể sáng tác được bài thơ “Đăng đài” thì không phải là tầm thường.

Nhưng, Mã Nương Tử hiểu rất rõ Ngọc Doãn rồi!

Hoặc là nói nàng hiểu rất rõ Ngọc Doãn đây.

Cũng chính nhân này, Mã Nương Tử một mặt coi Ngọc Doãn, mặt khác lại thường Ngọc Doãn.

Nếu không vậy thì sẽ không có sau này khi Ngọc Doãn đến Kiều Thiên, nảy chấp với Bạch Thế Minh, thì Mã Nương Tử cũng không để ý đến. Cao Nghiêu Khanh cũng tốt, Chu Huyến cũng thế, còn có những Thái Học Sinh kia, ở mắt nàng đều không có thành tựu. Lầu Phong Nhạc có thể sống yên năm ở Khai Phong cũng không phải là không có căn cơ. Chỉ vài nhóc Mã Nương Tử thật sự không để vào mắt. Dù là nàng biết có Nhu Phúc Đế Cơ ở đó, cũng chưa chắc đã để bụng, cùng lắm là phạt Bạch Thế Minh mà thôi.

Ngược lại, Mã Nương Tử cũng bởi vậy mà nảy sự bất mãn với Ngọc Doãn, cho rằng Ngọc Doãn có chút cuồng vọng...

Nhưng ai có thể đến, Ngọc Doãn ở mắt Mã Nương Tử không có thành tựu gì lại sáng tác được một khúc Mẫu Đơn đình đã khiến nàng mở rộng tầm mắt.

Hai này, Phan lầu liên tục diễn “Du viên” đã đến áp lực thật lớn cho lầu Phong Nhạc.

Tuy là lầu Phong Nhạc vẫn thịnh vượng, nhưng so với cảnh tượng náo nhiệt với Phan lầu kia thì rõ ràng vắng vẻ rất nhiều.

Cho đến lúc này Mã Nương Tử mới có phần hối hận rồi.

Sao muội muội lại nói vậy?

Không phải là sốt ruột, mà là ta cảm thấy... Cũng là lúc đầu ta nhìn nhận sai, thường Tiểu Ất, mới có cục diện hôm

Mời muội muội đến, là biết muội muội tuệ hơn giúp ta ra một chủ ý.

Tỷ tỷ muốn ta kế như thế nào?

Lý Thanh Chiếu bưng lên một nước sạch, súc miệng rồi nhổ lại vào chậu.

Ta muốn mời Tiểu Ất làm từ, có lẽ muội cũng biết, ta không thích giành gì cả nhưng thật sự là đã đắc tội với Tiểu Ất rồi.

Nghe nói muội muội và Tiểu Ất giao tình không tệ, cho nên...

Cho nên để cho ta làm khách?

Mã Nương Tử liên tục gật đầu không

Lý Thanh Chiếu lại thở dài, lắc đầu, hạ giọng nói:

Muội thật sự là biết Tiểu Ất, nhưng mới chỉ gặp mặt một lần, cộng các lời cũng chỉ vài lời ít ỏi. Nếu bàn về giao tình, muội cảm thấy tỷ tỷ và Tiểu Ất giao tình sâu hơn. Lúc lầu Phong Nhạc đã giúp Tiểu Ất, phần ân tình này bất kể thế nào, sao Tiểu Ất không nhớ chứ?

Chỉ là này, tỷ tỷ đến hiện tại vẫn chưa rõ mình sai ở đâu thôi.

Mã Nương Tử vội nói:

Xin muội muội chỉ điểm bến mê.

Tỷ tỷ miệng nói sai rồi, nhưng lòng lại không nhận ra sai.

Lúc Phan lầu mời Tiểu Ất làm từ biên khúc, Phong Nghi Nô đích thân đến nhà nhờ vả. Rồi sau đó lại có nhiều tâm, đến khi Tiểu Ất nói muốn chỉ điểm cho Từ Bà Tích, Phong Nghi Nô càng không nói hai lời liền đáp ứng, đây chính là thể hiện sự tín nhiệm đối với Tiểu Ất.

Tiểu Ất đã không phải là lưu thích đánh nhau đấu đá với ta phố Mã Hành như nữa.

Hắn hiện giờ coi như là có chút Có lẽ ở mắt tỷ tỷ, và địa vị hắn không coi là cái gì, nhưng với hắn mà nói, là cần có tôn hắn. Nếu không, lúc Quan gia sắc mệnh đến bậc nào, vì sao hắn lại cự Nếu nói hắn tài học không đủ, vậy sao những ở Thái Nhạc công thự kia hiện lại có thái độ tôn hắn?

Mã Nương Tử sau khi thì mặc.

Lý Thanh Chiếu nói:

Tỷ tỷ miệng nói kính Tiểu Ất nhưng lòng…

Nàng chỉ chỉ mình, hạ giọng nói:

Tỷ tỷ thật sự kính hắn ư? Nếu thật sự kính hắn, thì lúc này tỷ tỷ không phải ở chỗ này thương lượng cùng muội, mà là sẽ đích thân đến nhà, cầu Tiểu Ất sáng tác khúc phổ cho. Nhưng ở lòng tỷ tỷ, Tiểu Ất thủy vẫn là đồ tể bán thịt ở phố Mã Hành, không có tư cách để tỷ ra gặp mặt. Như thế, sao có thể cầu được từ

Việc này…

Tỷ tỷ, còn có một câu nữa.

Lúc Phong Nghi Nô khúc từ của Tiểu Ất đã từng không còn Tiểu Ất chỉ điểm ảo diệu đó. Tỷ nói Tiểu Ất lời sao không?

Hắn nói, văn chương bản thiên thành, diệu thủ đắc chi.

(Văn chương vốn bởi thiên nhiên,

Người tài tình tự nhiên được câu

Nghĩ lại lời này nói không kém, khúc từ này cũng không phải là thư kể lịch sử, tủy tiền mà được. Dù hiện tại tỷ đến tìm hắn, cũng không chắc lập tức viết ra từ Để viết ra từ cần phải có thời cũng chưa chắc kịp cho tỷ tỷ.

Vậy phải làm thế nào, chẳng lẽ mắt nhìn Phong Nghi Nô đắc ý?

Lý Thanh Chiếu lời này, bất giác thầm thở dài.

Mã Nương Tử khôn khéo hơn hơn nữa phẩm tính làm cũng không kém, nếu không Lý Thanh Chiếu cũng không thể thành bạn hữu tốt với nàng.

Chỉ có điều, có đôi khi nàng tính toán quá mức chi li, so với Phong Nghi Nô, lại thiếu chút đại khí.

Chỉ sợ đây cũng là nhân chủ yếu mà hai năm gần nhất Phan lầu phát không mà lầu Phong Nhạc nhưng dần dần cản không nổi.

Nếu đổi lại khác, Lý Thanh Chiếu sẽ không nhúng

Nhưng đây là việc của Mã Nương Tử, nàng không thể đứng nhìn.

Dù sao, đây là một những bằng hữu tốt của nàng ở Khai Phong. Triệu Minh Thành hiện không ở đây, Mã Nương Tử đích xác giúp nàng rất nhiều. Phần ân tình này Lý Thanh Chiếu không thể không hoàn lại, cũng đã định không thể không nhúng vào.

Tỷ tỷ có biết cái này không?

Thanh Chiếu lấy ra một bản Tuần Thời đại Đại Tống đặt ở mặt Mã Nương Tử.

Tuần Thời đại Đại Tống này vẫn là số đầu tiên. Dù sao thời đại này khoa học kỹ thuật chưa đạt tới tiêu chuẩn nhật báo, nên thời ra mắt số tiếp theo cũng tương đối lâu. Mã Nương Tử ra, liếc mắt một cái:

Sao ta không biết Tuần Thời đại Đại Tống này chứ?

Nhưng tỷ tỷ có biết Tuần Thời đại Đại Tống này là một Tiểu Ất sáng chế không?

Hả?

Nếu không phải phải hai Thập bát tỷ nhiên nhắc tới việc này, muội cũng không biết Tiểu Ất mới đứng sau.

Hắn có thể ra cái này, sao có thể là kẻ đầu đường xó chợ? Tỷ tỷ hãy đọc phụ bản có nhắc đến mỹ thực Đông Kinh…

Mã Nương Tử đương nhiên đã đọc tờ báo này, chỉ là lại không để tâm đến bài viết phố phường của tờ phụ bản này.

Thiên Kim Nhất Tiếu lầu?

Nàng cười lạnh một tiếng:

Đồ ăn ở Thiên Kim Nhất Tiếu lầu cũng dám gọi là mỹ thực ư? Thật là nực cười.

Lý Thanh Chiếu lại cười:

Vậy là biết tỷ tỷ không để tâm rồi. Nhưng muội lại không cho là vậy. Nói thật, Thiên Kim Nhất Tiếu lầu không có gì “Kim xà cuồng vũ” của Trương Chân Nô ra, thì những ca vũ khác cũng không xuất sắc. Mà đồ ăn của bọn họ cũng chỉ là bình mà thôi, không hẳn là hảo, nhưngcũng không phải là quá kém. Nhưng sau khi đăng lên Tuần Thời đại Đại Tống thì Thiên Kim Nhất Tiếu lầu khách đến không Ta nhiên ta nói, việc của Thiên Kim Nhất Tiếu lầu hai này ước chừng tăng lên ba phần rồi.

Tỷ tỷ cũng biết, ba phần này có ý như nào?

Mã Nương Tử hơi sửng sốt, cúi đầu lại nhìn tờ báo một chút:

Chẳng lẽ là vì cái này?

Tỷ tỷ có để ý không, hiện giờ ở bên câu xá, tiên thư giảng sử kể một số xưa thống ra, có không ít là lấy câu từ Tuần Thời đại Đại Tống. Mượn lầu Tang Gia này mà nói, cứ đến giờ cơm là có cầm một tờ báo để đọc. Khách bên lầu này đại thể cũng không thiếu tiền, sau khi liền có hứng thú đối với Thiên Kim Nhất Tiếu lầu. Kể từ đó, khách đến Thiên Kim Nhất Tiếu lầu sao không tăng lên chứ? Còn nữa, bên lâu tửu quán còn có rất nhiều thương nhân từ nước tới, bọn họ không thuộc Đông Kinh, nên khi những tức câu tờ báo này, thì ghi nhớ cái tên Thiên Kim Nhất Tiếu lầu. Muội đoán, chủ ý này chắc chắn cũng từ Tiểu Ất mà ra.

Mã Nương Tử tựa hồ đã hiểu.

Ý của muội muội..

Đi tìm của Tuần Thời đại Đại Tống đi, bảo bọn họ làm hai bài viết cho tỷ, chắc cũng có thể thế cục một chút.

Mã Nương Tử sau khi hơi có chút dao động.

Nhưng nàng lại có chút do dự, nhịn không được nói:

Nhưng muội vừa mới nói, Tuần Thời đại Đại Tống này là của Tiểu Ất, mà ta lại đắc tội với hắn, vậy hắn…

Hì hì, vậy là tỷ tỷ không biết lai lịch Tuần Thời Đại Tống này rồi.

Muội Thập Bát tỷ nói Tuần Thời Đại Đại Tống này vốn là của Tiểu Ất và một vài cháu Nha nội cùng liên kết làm chắc muốn thủ chút vọng để kiếm tiền. Chỉ là ta cảm thấy những Nha nội này chưa chắc đã cầu mà chỉ muốn cầu tài mà thôi. Nếu không Chu Huyến đức hạnh kia sao có thể gia vào chứ? Nếu thật sự cầu tài, tỷ tỷ có gì khó sao?

Mã Nương Tử thì hai mắt sáng lên.

Nếu vì cầu tài thì dễ làm rồi.