Tống Thì Hành

Chương 269: Thầy giáo Nội xá

Ngày mười lăm tháng tám đã qua, việc ca tụng Mẫu Đơn đình lại đưa Ngọc Doãn lên đầu sóng gió.

Người ta nói Tiểu Ất thì chắc chắn nhắc đến Mẫu Đơn đình.

Trong lúc nhất thời cửa hàng chính của các tửu lầu thành Khai Phong đều số tiền lớn mời hắn sáng tác khúc phổ, chỉ có điều đa số đều bị Ngọc Doãn mềm dẻo miễn. Hắn chỉ đồng ý với lời mời của tửu lầu Thiên Kim Nhất Tiếu, hơn nữa cũng không có nói rõ khi nào thì có thể giao ra khúc phổ và bài hát.

Đới Tiểu Lâu hiểu được này không phải nói có là có, đừng nói là khúc phổ kia khó cầu, cả bài hát kia cũng phải coi có cơ không. Chỉ có thể nói lúc Phong Nghi Nô có cơ mới được “Mẫu Đơn đình”, nếu không phải là bị lầu Phong Nhạc thường, chỉ sợ Ngọc Doãn không thể tạo được sự kích động mà sáng tác nên “Mẫu Đơn đình”. Hơn nữa lúc Ngọc Doãn không hề lo lắng khi đem Mẫu Đơn đình cho Thiên Kim Nhất Tiếu lầu thì không có sự tồn tại của Từ Bà Tích rồi, chỉ sợ Mẫu Đơn đình cũng không thể vọng được.

Thiên thời, địa lợi, nhân hoà…

Thiếu một thứ cũng không được!

Đới Tiểu Lâu muốn, chỉ là một lời hứa của Ngọc Doãn.

Về sau, Thiên Kim Nhất Tiếu lầu đã được không ít lợi ích từ phía Ngọc Doãn.

Đừng nói lúc “Kim Xà Cuồng Vũ” là được miễn phí đó, kế tiếp là Âu Lộ Vong Cơ đã khiến cho của Trương Chân Nô nổi lên.

Quan là không ai có thể vượt qua được mục mỹ thực của “Tuần San Thời Đại Đại Tống”, khiến cho Thiên Kim Nhất Tiếu lầu chóng thu được lợi nhuận cao.

Đới Tiểu Lâm tìm Ngọc Doãn, đầu tiên là đưa ra một lời hứa, thứ hai là vì tờ báo kỳ thứ hai của Tuần Thời Đại Đại Tống, để tiếp tục đăng nội của Thiên Kim Nhất Tiếu lầu. Vì thế, Đới Tiểu Lâu rất dễ chịu khi bỏ ra năm để yêu cầu đăng báo vòng một tháng. Chỉ với khoản thu như thế đã khiến cho mọi Tuần Thời đại Đại Tống cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Có khoản tiền này, Tuần sẽ không còn phải lo lắng về vấn đề tiền bạc nữa.

Tuy nói Cao Nghiêu Khanh, Ngọc Doãn cũng không phải là những rất thiếu tiền, nhưng nếu cứ tiếp tục như thế mà không thấy thành quả thì khó mà kiên được.

Khi Đới Tiểu Lâu gia hạn khế ước không lâu thì Mã Nương Tử ở Phong Nhạc lầu đến thăm, hi vọng có thể đăng báo với nội Phong Nhạc lầu lên Tuần Vì thế, Phong Nhạc lầu đồng ý mỗi tháng đưa năm Tài lộc ý muốn khiến cho Ngọc Doãn có chút giật mình. Hắn không hiệu ứng quảng cáo này lại bị ta phát hiện đến thế, thật sự là dự đoán của mọi

Chẳng đời sau đánh giá, Đại Tống là một thời đại đã bước một chân vào chế độ Tư bản chủ

Cuộc sống của mọi thời đại này có đầu óc rất hoạt, đối với khả năng tiếp nhận các sự việc mới phát cũng dự kiến của Ngọc Doãn.

Chỉ có điều nếu cứ như thế thì sẽ có chút phiền phức.

Đã đồng ý với Thiên Kim Nhất Tiếu lầu thì sao có thể quảng cáo cho Phong Nhạc lầu?

Tuy rằng những thời Tống có đầu óc rất hoạt nhưng có phần cứng nhắc. Nói cách khác, họ tuân thủ tắc một nhà nữ chứ không được hai nhà, vạn phần rối Nhưng đối với việc này lại Ngọc Doãn không hề có cảm xúc gì. Tuần Thời đại Đại Tống chỉ là một vật dẫn, đồng ý tiền thì ta sẽ quảng cáo cho thì có gì lớn lao chứ. Một phần báo chí đời sau, một lúc đăng đến mấy nhà quảng cáo thì đã quá thuộc, cho nên Ngọc Doãn thật lâu thì có một đề án.

Đều đăng bài của Thiên Kim Nhất Tiếu lầu và Phong Nhạc lầu, đồng thời sẽ mở rộng đại hội thi đấu về cuộc viết bài.

Đề mục này được đăng lên đầu bìa báo Khai Phong, nếu lấy được giải thưởng thì có thể đạt được một

Mà một này do Thiên Kim Nhất Tiếu lầu và Phong Nhạc lầu gánh chịu.

Rút lông cừu dê, cứ để cho hai nhà đấu đi… Bọn họ đấu càng tàn nhẫn thì mình càng thoải mái. Đến lúc đó thì mời một số tiến sĩ ở thái học Quốc Tử Giám đến phê bình, chắc chắn sẽ khiến cho này sôi động hẳn lên, chẳng phải rất tốt sao?

Đám Cao Nghiêu Khanh chủ ý của Ngọc Doãn, không khỏi liên tục tán thưởng.

Cao Nghiêu Khanh và Lý Dật Phong liền liên lạc với Phong Nhạc lầu và Thiên Kim Nhất Tiếu lầu, với sự thông của Đới Tiểu Lâu và Mã Nương Tử thì làm sao không hiểu được nội tình bên Muốn thúc đẩy này cũng không có khó gì.

Cũng chưa đợi hai nhà hồi âm, Phong Nghi Nô ở Phan lầu đã tìm đến.

Nhưng mà Phong Nghi Nô không phải muốn Ngọc Doãn quảng cáo dùm tửu lầu của cô, mà muốn mượn báo Tuần để thúc đẩy Từ Bà Tích.

Mà tất cả lực của Phan lầu đều đang tập ở đại hội Hoa Khôi.

Tuy Phong Nghi Nô thông giỏi nhưng lực thì có hạn, cho nên đã không để ý đến hình thức quảng cáo này, càng không có để ý đến nhất cử nhất động của hai tửu lầu này. Đối với này, Ngọc Doãn cũng không có ý nhắc nhở, chỉ nói với Phong Nghi Nô kêu cô tìm viết một chút lời bình “Du viên”, và đánh giá chút giọng hát độc đáo kia của Từ Bà Tích, sau đó đăng lên Tuần

Ngọc Doãn và Phong Nghi Nô cũng được coi là biết.

Nhưng biết là biết, dù sao này cũng sẽ liên luỵ đến đại hội thi đấu Hoa khôi vào cuối năm Cho nên một đao kia đi xuống chắc chém được Phan lầu hai hơn nữa đồng thời thúc đẩy để Phan lầu tiếp tục toán chi phí, tính ra nếu mỗi kỳ đều phải đăng báo thì chi phí mỗi tháng là tám Đương nhiên, quảng cáo của Phan lầu này chiếm lấy báo cũng tốt hơn là hai nhà kia.

Đến lúc này bọn Lý Nhược Hư mới thật sựlà phục Ngọc Doãn.

Nhớ đó lúc họ xử lý công báo Khai Phong, làm được một kỳ thì đồng thời là phải bồi thường, bồi thường cả chì lẫn chài.

Nào biết được Ngọc Doãn vừa mới bắt đầu đã có thể tình thế cho Tuần Thời đại Đại Tống, cũng khiến cho mấy kia cảm thấy rất xấu hổ.

Theo như lời của Ngọc Doãn thì đám Lý Nhược Hư có thể viết văn, nhưng nếu nói về óc tư thì có phần kém hơn Ngọc Doãn.

Đối với tiền đồ của Thời đại Tuần Đại Tống dường như càng có tưởng.

*****

Thời rất nháy mắt đã đến tháng chín.

Từ lúc nhập học vào thư viện Quan Kiều, Ngọc Doãn và Dương Tái Hưng là học của thư viện Quan Kiều.

Đối với sự lựa chọn này của hắn có tán thưởng cũng có mê hoặc.

Lý Dật Phong Cao Nghiêu Khanh đã cùng nhau đi đến vào đầu tiênNgọc Doãn được vào Quan Kiều thư viện, như đã giữ thể diện cho Ngọc Doãn.

Vốn giáo sư Thư viện Quan Kiều không đồng ý nhận Ngọc Doãn và Dương Tái Hưng.

Có lẽ hai này do Liễu Thanh đồng ý, rằng các giáo sư không muốn cũng không dám làm mất thể diện của Liễu Thanh.

Chứ đừng nói chi là sau này của Ngọc Doãn càng lớn… Tuy nói đây không phải là tốt nhưng cũng đủ để khiến cho các giáo sư này sợ.

Đây chính là một nhân vật cả Ngự Quyền quán mà cũng dám đơn độc đến khiêu chiến!

Thuộc hạ của Ngọc Doãn và Dương Tái Hưng có đến mấy chục có thể nói rất là hùng hậu.

Giáo sư thư viện đa số là Khai Phong, cho dù bọn họ coi thường Ngọc Doãn và Dương Tái Hưng nhưng cũng không dám đắc tội với hai Nếu chẳng chọc giận hai này, khiến một đám lưu đến nhà quấy rối thì sẽ phiền toái hơn.

Nếu là ông chủ giới thiệu thì để cho họ vào thư viện thì có sao đâu?

Chỉ có điều chẳng ai rằng “Mẫu Đơn đình” vừa ra thì của Ngọc Doãn càng cao.

Ai mà không biết khúc từ của tiểu Ất càng là một đàn rất Đợi đến lúc hắn chính thức nhập học, các giáo sư ở thư viện mới biết được Tiểu Ất này không chỉ thông thạo âm luật, cước vô mà khúc từ chắc chắn không phải là một đầu đường xó chợ.

Cao Nghiêu Khanh, Lý Dật Phong kia không chỉ là Thái Học Sinh mà còn là ông cháu cha.

Hơn nữa Chu Huyến chạy đến giúp vui, thế nhập học của Ngọc Doãn đúng là không nhỏ.

Thế cho nên Viện của thư viện Quan Kiều cũng phải đi ra tiếp đón, còn không dứt lời về “Mẫu Đơn đình”.

Hôm Tiểu Ất nhập Quan Kiều ắt sẽ khiến cho của thư viện nổi lên.

Không bằng như này với tài hoa của Tiểu Ất thì không thể làm xá cứ nhập thượng xá, được không?

Thư viện dân noi theo kết cấu của Thái Học.

Có phân ra xá và thượng xá, nên không giống nhau.

Đa số các xá chỉ có ở một số cơ sở dạy học, mục đích chủ yếu là dạy cho biết chữ và các môn học có phần giống nhau.

Hơn nữa xá chiêu nhận học phần lớn đều là cái gia đình khổ.

Mục đích của họ là biết chữ chứ không cầu lấy công chỉ vì muốn biết chữ mà đến… Đa số những học ở xá sau khi học thiên tự văn, bách gia tính thì sẽ không tiếp tục theo học mà ra đời để kiếm sống. Đương nhiên cũng có một số học ở xá cũng có thành tích tốt để tiến vào thượng xá và học cao hơn nữa, thậm chí là theo đuổi công

Nào biết được Cao Nghiêu Khanh lại nhăn mặt nhăn mày.

Tài năng của Tiểu Ất vào nội xá vẫn còn hơn xa, làm sao để hắn nhập thượng xá?

Nội xá có cấp bậc cao hơn thượng xá một bậc.

Cũng chính là nhữnghọc đã xác định được mục tiêu và định khảo thủ công mới có thể bước vào nội xá.

Sau khi vào nội xá sẽ có hai đường, một đường là khoa cử, hai là vào Thái Học làm học của Thiên Tử, chờ đợi để được đỗ tiến sĩ.

Những học nội xá thư viện này giống như các học học ở đời sau.

Còn thượng xá, đa số đều tiếp cận với tính chất bậc học…

Ngọc Doãn cũng không biết những đường lượn thư viện Quan Kiều này, Cao Nghiêu Khanh nói thế, hắn mới biết thư viện cũng có phân ra nội xá và thượng xá.

Chỉ có điều Viện này làm sao phải bắt mình vào thượng xá mà không phải là nội xá?

Từ giọng điệu vừa rồi của có thể ra vẫn có chút tôn đối với mình.

Nghe Cao Nghiêu Khanh nói như vậy Viện lập tức khóc cười.

Tiểu Ất có thể sáng tác bài“Đăng Đại”, lại có thể viết “Mẫu Đơn đình”, tài năng và học vấn thì không cần nói đến.

Với tài hoa của hắn vào nội xá cũng là rất chính đáng, các giáo sư thư viện cũng không thể có ý kiến nào… Chỉ có điều lần giảng bài này, nội xá lại mời đến một giáo sư. Nghe nói đây ông ta đã chốt lại số lượng học nội xá, nếu Tiểu Ất báo sớm khoảng ba bốn tháng, tất nhiên sẽ được vào. Nhưng bây giờ đúng là khó giải

Lý Dật Phong được liền mất hứng.

Người thư viện Quan Kiều rất có giá, có vẻ Tiểu Ất vào thư viện của ông, vốn là các ông mắn nhưng lại làm khó làm dễ, đây là đạo lý gì?

Với tài học của Tiểu Ất vào nội xá là rất dễ dàng, với sự hiểu biết của giáo sư kia chẳng lẽ lại từ chối?

Nha nội có điều không biết, vị giáo sư này có lai lịch khá lớn.

Trước đó nếu không có lớn Liễu bỏ ra số tiền lớn để mới cùng với nhờ vả nhiều môn lộ thì vị giáo sư kia sẽ không chịu về đây. Hơn nữa ông ta vừa vào thư viện liền công bố của xá và thượng xá ông ta không hỏi đến nhưng nội xá sẽ do ông ta xử lý.

Liễu Thanh kia cũng đồng ý?

Đúng vậy.

Lúc nói Viện cũng có vài phần kính

Còn lòng Ngọc Doãn cũng bắt đầu có chút thấp thỏm không yên.

Mình biết bản lĩnh của mình, vị giáo sư nội xá một khi đã mạnh mẽ, dứt khoát như thế, lại cũng đúng là một có bản lĩnh.

Nếu chẳng

Hắn vừa định nói làm thượng xá cũng được rồi!

Nào Cao Nghiêu Khanh giận rầm lên nói:

Gã khốn đó là ai mà lại dám như thế? Để ta lĩnh giáo một chút ông ta có bản lĩnh gì.

Còn chưa dứt lời thì thấy một giọng nói rất nhã đến từ đại sảnh,

Cũng tốt, vậy thì sẽ đấu với Cao Tam Lang để có tài năng thế nào.