Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 240: Cảm xúc của em hình như không đúng

Editor: Quỷ Quỷ

“Chị, anh rể, thật khéo quá! Hai người cũng đi ăn cơm sao?” Tiếu Lạc nhiệt tình chào hỏi.

Cố Mạc sắc mặt không hề biến đổi.

Ninh Hạo sốt ruột nhìn Tiếu Nhiễm:”Tiếu Nhiễm, bọn tớ….”

Tiếu Lạc khoác cánh tay Ninh Hạo, khẽ cười nói:”Bọn em đang định đi ăn tối. Chị và anh rể cùng đi đi!”

Tiếu Nhiễm sắc mặt khó coi, xa cách nói:”Cám ơn! Không quấy rầy hai người hẹn hò nữa!”

“Chị!” Tiếu Lạc đỏ mặt, thẹn thùng dậm chân, sau đó giấu mặt sau cánh tay của Ninh Hạo.

Ninh Hạo xấu hổ gỡ bàn tay của Tiếu Lạc ra:”Tiếu Nhiễm, cậu hiểu lầm rồi!”

“Lớp trưởng, tự giải quyết cho tốt!” Tiếu Nhiễm nhìn thoáng qua em gái, liền đi vào thanh máy, đi theo Cố Mạc ra ngoài.

Cố Mạc bước vào thang máy, lạnh lùng nhìn Ninh Hạo liếc mắt một cái.

Ninh Hạo không phục nghênh đón ánh mắt Cố Mạc.

……

Cố Mạc ngồi đối diện với Tiếu Nhiễm, vừa vắt bít tết vừa nhìn vẻ mặt của Tiếu Nhiễm:”Nha đầu, cảm xúc của em hình như không đúng.”

“Em đang tức giận!” Tiếu Nhiễm đanh mặt lại, động tác cắt bít tết hình như hơi quá tay.

“Không thích Ninh Hạo có bạn gái sao?” Cố Mạc lời lẽ sâu xa khó hiểu hỏi. Nếu nói cô không có tình cảm đặc thù với Ninh Hạo, ai tin chứ?

“Cậu ấy có bạn gái hay không thì liên quan gì đến em?” Tiếu Nhiễm xiên lên một miếng bít tết, bỏ vào miệng, sau đó nhai như để cho hả giận.

“Suy cho cùng vẫn là mất hứng.” Cố Mạc nhăn lại đôi mày rậm.

“Em tức giận chính là vì cậu ấy đi cùng với Tiếu Lạc. Tiếu Lạc lúc nào cũng so đo với em, chỉ cần là thứ em thích thì cái gì nó cũng giành lấy cho bằng được. Nó không hề thực sự thích lớp trưởng, chỉ là muốn tranh với em thôi. Em đã nhắc nhở lớp trưởng nhưng cậu ấy không nghe.” Tiếu Nhiễm càng nghĩ càng tức giận.

“Nếu em không thích Ninh Hạo, cô ta có cướp cũng có sao đâu.” Cố Mạc ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Tiếu Nhiễm.

“Lớp trưởng là con trai duy nhất của Ninh Hướng Thiên, nếu nó công khai tranh giành sẽ rất mất mặt. Cho nên nó mới trăm phương ngàn kế theo đuổi lớp trưởng.”

“Sao anh lại không biết cậu ta con trai của Ninh Hướng Thiên?” Cố Mạc kinh ngạc nhìn Tiếu Nhiễm.

Anh vốn tưởng Ninh Hạo chỉ là một con ngựa giấy bình thường mà thôi, không ngờ xuất thân Ninh Hạo lại to lớn như vậy.

“Chính là Ninh tỉnh trưởng.” Tiếu Nhiễm ra sức gật đầu. “Em đoán Tiếu Lạc đã tra rõ ràng điểm này, mới có thể bám Ninh Hạo không buông. Dù sao vậy cũng tốt, cho nó khỏi phải đặt tâm tư lên anh.”

Tiếu Nhiễm cắn dĩa, có chút tức giận nói.

“Anh chỉ là một thương nhân. Còn Ninh Hướng Thiên là một thiên tài. Tiếu Lạc cũng không phải đồ ngốc.” Cố Mạc thản nhiên nở nụ cười.”Ăn cơm thật ngon vào, không phải lo đến mấy chuyện sẽ không xảy ra.”

“Em cứ nghĩ đến Dương Nguyệt Quyên và Tiếu Lạc là chỉ muốn bóp chết bọn họ.” Tiếu Nhiễm bĩu cái miệng nhỏ nhắn, “Tuy rằng nếu không phải Dương Nguyệt Quyên dở trò, em với anh cũng sẽ không quen biết nhau.”

“Đừng nóng giận. Hãy nghĩ đến ý tốt, Dương Nguyệt Quyên chính là bà mối của chúng ta.” Cố Mạc cười nói.

Nếu không có Dương Nguyên Quyên, anh tuyệt đối sẽ không xuất hiện cùng con gái của Tiếu Bằng Trình. Nếu bà ta nghĩ anh sẽ giận chó đánh mèo đi trả thù cô thì bà ta đã nhầm rồi.

Vận mệnh xoay chuyển nhiều như vậy, cũng không cho người ta bất kỳ lời giải đáp nào.

“Em mới không cảm kích bà ta! Nếu không phải vì cha, em đã sớm đuổi bà ta ra khỏi nhà họ Tiếu!” Tiếu Nhiễm căm giận trả lời.

“Nếu Ninh Hạo thực sự bị Tiếu Lạc theo đuổi thành công, em sẽ rất tức giận sao?” Cố Mạc đột nhiên trở lại đề tài Ninh Hạo.

“Tức giận! Làm sao em có thể không tức giận cơ chứ? Ninh Hạo là bạn thân nhất của em, Tiếu Lạc lại chăm chăm cướp đi cậu ấy.” Tiếu Nhiễm trả lời hợp tình hợp lý. “Nhưng tức giận thì có ích gì chứ. Ninh Hạo không nghe em thì ráng chịu hậu quả.”

“Nếu sau đó đến lượt anh thì sao?” Cố Mạc nghiêm túc hỏi, động tác cắt bít tết cũng dừng lại, chỉ chờ câu trả lời của Tiếu Nhiễm.

“Anh sẽ không! Em tin anh!” Tiếu Nhiễm cười rực rỡ.