Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 241: Ai hiểu lầm?của em hình như không đúng

Editor: Quỷ Quỷ

Ninh Hạo vừa mới thay áo ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Anh mở cửa liền nhìn thấy Tiếu Lạc đang cười tủm tỉm đứng ngoài cửa, mang bông băng và thuốc khử trùng đến cho anh.

“Anh Ninh Hạo, em đến giúp anh thay thuốc.” Tiếu Lạc tươi cười ngọt ngào.

“Quá muộn…..” Ninh Hạo lập tức cự tuyệt.

“Mới chỉ có mười giờ thôi mà. Anh Ninh Hạo sẽ không đi ngủ sớm như vậy chứ?” Tiếu Lạc tươi cười thật đẹp vẻ mặt hồn nhiên hỏi.

“Anh đang chuẩn bị ngủ.” Ninh Hạo tuyệt không cho Tiếu Lạc một cơ hội nào.

“Không làm mất nhiều thời gian của anh đâu mà. Để em giúp anh thay thuốc đi.” Tiếu Lạc chớp chớp mắt cười hì hì.

Nếu Ninh Hạo tiếp tục từ chối e rằng không phải phép lắm, anh liền đứng sang một bên cho Tiếu Lạc đi vào. Nhưng anh cố tình khép cửa một chút chứ không đóng cửa. Anh thật sự thấy Tiếu Lạc hơi phiền phức, nhưng theo phép lịch sự, cũng không thể đuổi cô về.

Anh ngồi lên ghế sô pha, không để Tiếu Lạc giúp đỡ, tự với lấy thuốc khử trùng, dùng miệng mở nắp bình rồi lau đi miệng vết thương.

“Đau không?” Tiếu Lạc đau lòng hỏi.

Ninh Hao lắc đầu, không nói gì.

Khi anh muốn xé bông băng thì Tiếu Lạc nhanh tay cầm bông băng lên, xé gói ni lông, hay tay đưa đến: “Anh lấy đi.”

Ninh Hạo không tình nguyện giơ tay đến trước mặt Tiếu Lạc.

Đầu của hai người chụm vào nhau rất sát, vừa đưa bông cho anh vừa nói:”Em thấy miệng vết thương không quá sâu, chắc sẽ mau lành thôi. Anh mấy ngày này đừng để nói bị dính nước.”

Lúc này, cửa bị đẩy ra, chỉ thấy Tiếu Nhiễm cầm hộp thuốc đi vào:”Lớp trưởng, tớ giúp cậu….”

Lúc Tiếu Nhiễm nhìn thấy Tiếu Lạc, lập tức dừng bước, vẻ mặt không rõ hỉ giận trợn mắt nhìn Tiếu Lạc.

Ninh Hạo nghe thấy giọng của Tiếu Nhiễm, lập tức giật mình đứng dậy, nắm chặt tay:”Tiếu Nhiễm….bọn tớ…..”

Tại sao mỗi lần anh ở cùng Tiếu Lạc đều bị Tiếu Nhiễm bắt gặp? Cô sẽ không hiểu lầm chứ?

Tiếu Lạc ngồi trên sô pha, thu dọn xong đồ bỏ đi rồi hỏi:”Chị, sao chị lại đến đây? Anh rể đâu?”

“Anh ấy đang làm việc.’’ Tiếu Nhiễm lạnh nhạt nói xong, liền đưa tay đang cầm một lọ thuốc về phía Ninh Hạo,”Đây là thuốc bột Vân Nam, rắc lên miệng vết thương sẽ mau lành.”

Nói xong, cô để thuốc lên bàn rồi đi ra ngoài.

“Tiếu Nhiễm, cậu hiểm lầm rồi!” Ninh Hạo vội đuổi theo, bắt được cánh tay Tiếu Nhiễm, vội vàng giải thích. Cho dù anh chỉ có làm con ngựa giấy học cùng trường với cô, anh cũng không muốn bị cô hiểu lầm chuyện với Tiếu Lạc.

Tiếu Nhiễm giằng ra khỏi bàn tay của Ninh Hạo, bước chân kiên định đi ra ngoài, ngay cả cơ hội giải thích cũng không cho Ninh Hạo.

Ninh Hạo buồn bực vò tóc.

Tiếu Nhiễm chắc chắn đã hiểu lầm rồi!

“Anh Ninh Hạo, anh có muốn em bôi nó lên cho anh không?” Tiếu Lạc chỉ vào thuốc bột Vân Nam mà Tiếu Nhiễm để lại.

“Em về đi! Anh muốn ngủ!” Ninh Hạo đưa lưng về phía Tiếu Lạc, lạnh lùng nói.

Tiếu Lạc phẫn nộ đứng dậy, lướt qua Ninh Hạo đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Ninh Hạo, anh buồn bực nện nắm đấm lên bàn trà.

…..

Lúc Tiếu Nhiễm trở về phòng, Cố Mạc vừa cúp điện thoại. Anh thấy mắt mũi cô tối tăm liền quan tâm hỏi:”Thế nào? Ninh Hạo lại chọc giận em rồi sao?”

“Sao có thể là lớp trưởng?” TIếu Nhiễm chu miệng.”Là Tiếu Lạc. Nó đúng là con ruồi.”

“Cô và Ninh Hạo đều độc thân, theo đuổi tình yêu không phải là cái tội. Nha đầu, em phản ứng hơi quá rồi.” Cố Mạc nhướng đôi mày rậm, vẻ mặt không hờn giận.

“Ý anh là em đang xen vào chuyện của người khác sao?” Tiếu Nhiễm bất mãn ngẩng đầu nhìn Cố Mạc.

“Ninh Hạo có yêu Tiếc Lạc hay không là việc của cậu ta.” Cố Mạc lạnh lùng nói xong, liền xoay người vào phòng tắm.