Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 239: Bàn tay tài hoa

Editor: Xẩm Xẩm

Ninh Hạo nhìn thấy thời gian không khác là bao, Tiếu Lạc cho dù là tắm kỹ càng, thì lúc này cũng có thể tắm xong rồi, vì thế liền đi tới cửa phòng cô, lễ phép gõ cửa.

“Chờ!” Âm thanh ngọt ngào của Tiếu Lạc truyền từ ngoài cửa vào.

Ninh Hạo nhíu mày một chút, nghĩ muốn xoay người rời đi mà lại cảm thấy như vậy không lễ phép, liền đứng ở cửa chờ.

Tiếu Lạc mở cửa, cười mời Ninh Hạo đi vào.

Ninh Hạo nhìn thấy cô mặc áo tắm, liền không muốn vào nhà: “Anh chờ em bên ngoài.”

“Em cũng đâu phải hổ, sẽ ăn thịt anh sao?” Tiếu Lạc hờn dỗi nhìn Ninh Hạo.

Ninh Hạo nhìn thấy cổ áo tắm của cô rộng mở, có chút xấu hổ đỏ mặt nói: “Em,... mau thay quần áo rồi ra.”

“Vậy chờ em một chút.” Tiếu Lạc xoay người trở về phòng, lại không đóng cửa lại. Vì để cho anh nhìn ngắm mình, cô cố ý không thay quần áo, mặc áo tắm đợi hơn nửa tiếng đồng hồ. Cô cũng không tin mình không bằng Tiếu Nhiễm.

Ninh Hạo nghe được âm thanh cô thay quần áo, dùng tay đóng cửa lại, sau đó dựa vào vách tường bên cạnh,an tĩnh chờ đợi.

Tiếu Lạc thay đổi một bộ váy màu lam đi ra: “Anh Ninh Hạo, đi thôi, em mời khách.”

“Sao có thể để em mời?” Ninh Hạo nhàn nhạt nói.

“Nhiều xấu hổ.” Tiếu Lạc cười khẽ nói: “Nếu không như vậy, chúng ta chia nhau.”

“Cũng được.” Ninh Hạo gật đầu một cái. Như vậy cũng được, người nào cũng không thiếu người nào.

Tiếu Lạc oán giận bất mãn ở trong lòng. Đây là Ninh Hạo có bao nhiêu nghĩ ngợi muốn phân rõ ranh tuyến với cô.

....

Cố Mạc ở bên cạnh hôn Tiếu Nhiễm, vừa cởi áo tắm của cô. Vừa cởi bỏ đai lưng, liền nghe thấy trong bụng cô truyền đến tiếng thầm thì. Anh thất bại nằm ngửa trên giường, miệng khẽ nguyền rủa một tiếng.

Tiếu Nhiễm bướng bỉnh nở nụ cười: “Nến!”

Gọi anh để cho cô ở trên! Kết quả người hố lại là anh!

Cố Mạc ngồi xuống, vỗ gáy cô, lãnh khốc nói: “Nhanh thay quần áo, anh đưa em đi ăn cơm!”

“Cơm nước xong em muốn đi quán bar!” Tiếu Nhiễm ghé vào ngực anh, làm nũng nói.

“Không được!” Cố Mạc phụng phịu từ chối.

“Dựa vào đâu?” Tiếu Nhiễm bất mãn kháng nghị.

“Đây không phải là chỗ trẻ con nên đi.” Cố Mạc cau mày trả lời.

“Trẻ con? Chú à, em 18 tuổi rồi!” Tiếu Nhiễm nổi giận mở miệng nói.

“18 cũng là trẻ con1” Cố Mạc vuốt mặt cô, thô thanh nói.

Quán bar quá phức tạp, anh không muốn để cô tiếp xúc với những chỗ đó.

“Anh muốn em trở thành bông hoa trong lồng kính?”

“Là hoa trong tay anh.” Cố Mạc cúi người, hôn lên môi Tiếu Nhiễm một cái, đứng dậy mặc quần áo.

Hoa trong tay anh? Có bao nhiêu chiều chuộng? Có thể so với sự cưng chiều của anh dành cho Tưởng Y Nhiên sao?

Tiếu Nhiễm hoảng hốt tinh thần đứng dậy, thay quần áo.

“Nổi giận?” Đổi sang một bộ quần áo khác, anh ôm lấy eo cô từ phía sau, quan tâm hỏi han.

“Em không phải trẻ con nữa. Chú à, anh không cần nhốt em lại.” Tiếu Nhiễm thật sự nhìn Cố Mạc. Cô không phải là nữ sinh nhu nhược, cô không phải Mary Sue, cô là một người chân thật, cô muốn lĩnh hội bách thái nhân sinh.

“Có thể đi quán bar, không được uống rượu!” Cố Mạc thỏa hiệp, lùi một bước.

Tiếu Nhiễm hưng phấn xoay người, nâng mặt anh lên, dùng lực hôn anh một cái: “Cảm ơn anh!”

Cố Mạc dắt tay cô, mang cô ra khỏi phòng Tổng thống. lúc thang máy dừng lại, Ninh Hạo và Tiếu Lạc một trước một sau đi vào. Tiếu Nhiễm nhìn thấy bọn họ, sửng sốt một chút. Ninh Hạo vậy mà không nghe cảnh báo của cô, thân thiết với Tiếu Lạc như vậy.