Phượng Vu Cửu Thiên

Quyển 19 - Chương 1: Vấn kiếm thương khung | Nâng kiếm hỏi trời xanh

Theo suy đoán của Phượng Minh, Chiêu Bắc gặp nạn, ở Đồng Trạch này, người chịu đả kích lớn nhất chính là Trường Liễu công chúa.
Gần đây, vị công chúa này cũng có thể coi là đã phải gánh chịu đủ loại trêu ngươi của tạo hóa rồi.
Toàn bộ bất hạnh của nàng, đều từ Thường Y mà ra.


Thường Y kia vừa bước chân vào phủ, lập tức đã chiếm được trái tim Khánh Ly, khiến cho cuộc sống tạm coi như bình yên của nàng hoàn toàn sụp đổ. Không những địa vị vương tử phi chỉ còn trên danh nghĩa, mà nàng còn phải lo lắng nghĩ cách cứu vãn những việc mê muội mà Khánh Ly đã làm ra, tránh cho những hành động suẩn ngốc của hắn ảnh hưởng đến mình.


Nếu như Thường Y là ngọn nguồn của tất thảy tai họa, vậy thì Tây Lôi vương lại vừa vặn tương phản, nghiễm nhiên trở thành lá bùa cầu an – gặp dữ hóa lành cho Trường Liễu công chúa.


Từ khi Minh vương xuất hiện ở Đồng Trạch, đủ loại rắc rối của Trường Liễu đều như có người giúp sức hóa giải.


Liên minh bí mật với Minh vương cũng giúp cho nàng trút bỏ được lo lắng vì kế hoạch ám sát mà tên Khánh Ly đang bị đầu độc quá mức kia lập ra. Càng kỳ diệu hơn là, vào lúc thân phận vương tử phi bị đe dọa nàng lại phát hiện mình đã mang thai nhi tử của Khánh Ly. Mà Khánh Ly đã sớm bị hồ ly tinh Thường Y mê hoặc đến thất điên bát đảo kia cũng dần dần có khuynh hướng khôi phục lí trí, từ từ trở lại bộ dáng và thái độ của một phu quân.


Nhưng cũng giống như thường nhân đi đường, tới đáy cốc nhất định sẽ phải đi lên, tới đỉnh núi liền không thể tránh được một đường trượt xuống dốc.
Ai có thể ngờ, thời điểm mọi thứ đều tốt đẹp lại chính là thời khắc cục diện chuyển xấu đến khó thể tưởng tượng cơ chứ.


Tin tức đáng sợ nhất cứ thế không hề báo trước mà truyền tới.
“Phụ vương!”
Trong tiểu viện, Trường Liễu công chúa xem hết mật thư vừa được chuyển đến, bi thương kêu lên một tiếng, sau đó yếu ớt ngã xuống mặt sàn.


“Công chúa cẩn thận!” Sư Mẫn hầu hạ ở bên cạnh thấy thế thì giật nảy mình, chạy nhanh về phía trước đỡ lấy nàng.


Mật thư đưa đến, Sư Mẫn là người đầu tiên kiểm tra xem xét, nàng chỉ thoáng nhìn trộm một chút đã sợ đến kinh hồn, càng khó tưởng tượng công chúa làm sao mà chịu đựng nổi đả kích lớn đến thế. Nhưng loại chuyện động trời này ai mà dám giấu giếm không báo cơ chứ? Cho dù không đành lòng cách mấy cũng phải lập tức bẩm báo lên thôi.


Sư Mẫn đỡ Trường Liễu công chúa đang không ngừng run rẩy lên ghế, âm thầm rơi lệ, thấp giọng khuyên nhủ, “Hiện tại công chúa đang có thai, không giống như bình thường, tuyệt đối đừng để bản thân kích động. Đại Vương và Vương hậu đều là quý nhân, hẳn là Ly quốc cũng không dễ dàng ám hại. Huống hồ, bây giờ Công chúa là Vương tử phi của Đồng quốc, mang huyết mạch của vương tộc Đồng quốc trong mình, có được uy danh này, chắc là còn có thể thương lượng điều kiện với Ly vương, ít nhất giữ được bình an cho mọi người ở Chiêu Bắc.”


Đột nhiên nhận được hung tin, sắc mặt Trường Liễu đã sớm tái nhợt như người chết, không còn một chút khí sắc tươi tắn xinh đẹp nào, sau khi nghe được lời khuyên của Sư Mẫn mới chậm rãi hồi thần một chút, thở hắt ra một hơi dài, vô lực lắc đầu, nói, “Vô dụng. Nhược Ngôn là người như thế nào, ngươi sao lại không biết? Cho dù là Đồng quốc Đại vương cũng chưa chắc hắn sẽ kiêng kị, huống chi ta đây chỉ là một Vương tử phi hèn mọn?”


Nghĩ tới phụ mẫu cùng người thân, Trường Liễu tim đau như cắt, nước mắt tuôn tràn.


Sư Mẫn sợ nàng chịu đả kích quá độ, tổn hại đến thai nhi, vội vàng đến gần, “Công chúa đừng nghĩ tới những chuyện xấu. Trên mật thư này có in rõ ràng ấn tín của vương tộc Ly quốc, hiển nhiên chính là mưu kế của Ly vương. Điều này cho thấy hắn có ý đồ với công chúa, cho nên chuyện này hẳn là vẫn còn đường xoay chuyển.”


“Làm sao xoay chuyển?” Trường Liễu buồn rầu, “Hắn chiếm đoạt quốc ta, giết hại thân tộc ta, hiện tại dùng tính mạng phụ vương ép ta che giấu chuyện Văn Lan với Minh vương. Nếu thư này đến sớm vài ngày, có lẽ ta còn cơ hội xoay chuyển, tiếc rằng chuyện Văn Lan đã bị vạch trần, Minh vương đã gần như hiểu được toàn bộ. Cho dù ta muốn che giấu cũng chẳng biết phải làm sao?”


“Chuyện mới xảy ra ở Đồng Trạch, Ly quốc làm sao biết?” Sư Mẫn cắn răng nói, “Chỉ cần Công chúa giả vờ đáp ứng, lại cùng Minh vương thiết lập quan hệ, ít nhất trước mắt có thể lừa được sự tin tưởng của Ly vương, giữ lại tính mạng cho Đại vương.”


Trường Liễu bị hung tin này làm cho vỡ mộng, vẻ mặt vừa kinh hoàng làm vừa buồn bã, mặc dù Sư Mẫn khuyên nhủ nửa ngày, thế nhưng nàng vẫn chỉ im lặng rơi lệ mà thôi.


Sư Mẫn không còn cách nào khác, vội nắm tay áo nàng kéo vài cái, “Sự việc đến nước này, Công chúa khóc nhiều cũng vô dụng! Nữ nhân chúng ta cho dù thế nào thì đến lúc gặp chuyện đều kích động, vẫn là tìm một nam nhân đến bàn bạc mới tốt. Nô tỳ đi mới Khánh Ly điện hạ đến được không?”


Nhắc tới Khánh Ly, trong lòng Trường Liễu càng thêm âu sầu.
Thời gian trước, khi tin tức có thai được truyền ra, quả thật Khánh Ly có rất nhiều cải thiện, còn thường xuyên chủ động đến đây hỏi han ân cần, thậm chí đã xa lánh nữ nhân Thường Y kia không ít.


Nhưng mấy ngày nay không biết hồ ly tinh kia đã xuất ra gian kế gì, khiến cho tinh thần của Khánh Ly lại trở nên mê muội. Hai ba ngày liên tiếp, hắn cứ đến tiểu viện của nàng là liền kiếm cớ sinh sự, dáng vẻ thập phần không kiên nhẫn, ánh mắt thật vất vả mới có thể trong sáng kia lại một lần nữa bắt đầu vẩn đục, mê loạn mơ hồ.


Bất quá Trường Liễu đâu biết rằng, những chuyển biến tích cực của Khánh Ly lúc trước, chẳng qua là vì Hạ Địch trong một phút nhàm chán đã lệnh cho thuộc hạ đánh tráo dược liệu của Thường Y. Cho nên loại ɖâʍ dược mà Thường Y cho Khánh Ly dùng trong mấy ngày ấy thật ra đều là dược liệu đặc trưng của Đan Lâm.


Thế nhưng gần đây Thường Y cùng Khánh Chương tự mình gặp mặt, ɖâʍ dược cũng là mặt đối mặt trực tiếp chuyển giao, Hạ Địch không có cơ hội đánh tráo, đương nhiên Khánh Ly sẽ lại trở nên mê muội rồi.


Trường Liễu tâm tư rối loạn khóc lóc một hồi lâu, bất quá nghe lời Sư Mẫn nói dường như cũng có chút đạo lí. Tuy rằng nàng không nhiệt tình trong chuyện tranh giành Khánh Ly, nhưng nói cho cùng thì hắn vẫn là phu quân của nàng, là phụ thân của cốt nhục trong bụng nàng, bây giờ nhà mẹ đẻ của thê tử gặp tai vạ, theo đạo lý Khánh Ly cũng sẽ không từ nan đi.


Nàng suy đi nghĩ lại, sau khi chắc chắn đã không còn biện pháp khác, đành phải lệnh cho Sư Mẫn tự mình đi mời Khánh Ly đến đây.
Trường Liễu vừa ra lệnh, Sư Mẫn lập tức vội vàng đi đến tiểu viện của Khánh Ly.


Giữa đêm khuya khoắt, bước đi trong sự hoảng hốt, đường đá dưới chân bằng phẳng thế nhưng không biết vì sao nàng vẫn té ngã. Sư Mẫn từ mặt đất túm váy đứng lên, mắt cá chân phải truyền tới một hồi đau nhức.


Trong tình hình này thì làm sao có thời gian để chú ý chút vết thương nhỏ ở chân, vì thế Sư Mẫn cắn răng vội vàng khập khễnh bước đi. Chẳng ngờ vừa tới bên ngoài tiểu viện của Khánh Ly, nàng lại bị mấy tên thị vệ canh cửa ngăn lại.


“Ta tuân lệnh của công chúa, đi mời điện hạ đến bàn chuyện.”
Thị vệ canh cửa ngáp một cái, cáu gắt, “Sư Mẫn đại tỷ, có việc gì gấp cũng chờ mai đi. Ngươi xem bên trong xem, đang náo nhiệt vui vẻ như vậy mà. Ta cho ngươi đi vào, điện hạ lột da ta thì sao?”


Sư Mẫn ló đầu nhìn vào bên trong, thấy gian nhà chính đèn đuốc sáng rực, phía trước cửa sổ lộ ra hai bóng người mông lung chuyển động, tiếng cười không đứng đắn của nữ nhân cùng tiếng rên rỉ vang vọng khắp cả tiểu viện.
Không cần nói, chỉ có thể là hồ ly tinh Thường Y!


Sư Mẫn vừa nhìn vào trong lòng liền bốc hỏa, hận đến nghiến răng, nhớ tới công chúa cành vàng lá ngọc nhà mình, gả đi xa sứ, lại bị tiện nhân đoạt mất sủng ái của phu quân, sau đó liền vì thế mà thương tâm một hồi.


Nếu như ngày thường, nàng chắc chắn đã quay lưng bỏ đi, nhưng việc tối nay tuyệt đối không thể hành động nóng nảy như vậy.


Đại biến của Chiêu Bắc, uy hϊế͙p͙ của Ly vương, mạng sống của Chiêu Bắc vương, đem so với chuyện phóng túng này thì gấp rút hơn cả vạn lần. Sư Mẫn vừa vội vừa buồn, cúi đầu suy nghĩ một lát, trong ngực áo có gì có thể lấy ra đều lấy hết, lại gỡ đôi hoa tai bằng ngọc mà Trường Liễu ban tặng xuống, tất cả đều nhét vào tay thị vệ vừa mới lên tiếng kia, trầm giọng nói, “Chuyện này thực sự rất quan trọng, công chúa cũng gấp đến mức không chờ được nữa rồi. Dù gì người cũng là vương tử phi, ngươi để ta vào bẩm báo một tiếng, điện hạ muốn trút giận, ta đều tự mình chịu hết, tuyệt đối không liên lụy đến các ngươi.”


Nói thế nào đi nữa thì nàng cũng là đại thị nữ đắc lực bên cạnh Trường Liễu, từ trước đến nay cũng không phải là hạng người ăn nói nhỏ nhẹ. Đêm nay, sau khi ngã một cái, bộ dạng đã đủ thê thảm, vừa nói vừa mang theo vẻ mặt như sắp khóc, làm cho thị vệ kia bị dọa sợ, biết rằng chắc chắn đã có chuyện vô cùng quan trọng xảy ra.


“Sư Mẫn đại tỷ, tỷ đừng như vậy…” Thị vệ kia thực ra là thị vệ lâu năm ở Đồng An viện, không phải là người mà Thường Y sắp xếp vào, đối với việc Thường Y mê hoặc Khánh Ly cũng có chút oán hận, chỉ là không dám nói gì mà thôi. Hắn lập tức luống cuống tay chân, đem những đồ vật kia đẩy ngược trở về, tránh khỏi cánh cửa, bất đắc dĩ mà phất tay, xoay đầu nói, “Vào đi, vào đi, nếu như vương tử trách tội ta chỉ nói tỷ lén lút lẻn vào trong.”


Sư Mẫn kích động liếc mắt nhìn hắn một cái, dùng sức đem những đồ vật đó nhét lại vào tay hắn, cất bước. Nàng gần như là không thèm đếm xỉa đến thứ gì, cứ vậy mà bước thẳng vào trong.


Khánh Ly vừa mới bị Thường Y cho ăn ɖâʍ dược ‘hàng thật giá thật’ lấy được từ chỗ Khánh Chương, thần trí tuy là mê man, thế nhưng thân thể lại đặc biệt dễ chịu, cơn đau đầu không dứt về những chuyện rắc rối mấy ngày qua cuối cùng cũng không cánh mà bay.


Thường Y lợi dụng cơ hội này, thi triển hết mọi thủ đoạn cùng công phu uốn éo trên giường, so với ngày thường càng là ɖâʍ mị không gì sánh được. Khánh Ly gần đây xa lánh ả, Trường Liễu lại đang có thai, đã nghẹn hết mấy ngày, nhất thời bị ɖâʍ dược làm cho hồn phách lên mây chẳng còn biết trời trăng gì nữa. Hắn chỉ cảm thấy chính mình mấy ngày trước đó thực sự là u mê mông muội, nói không chừng còn bị người hạ dược cũng nên.


Nếu không thì loại nữ nhân đoan trang đứng đắn lại thích lo chuyện bao đồng như Trường Liễu kia, cho dù có thai đi chăng nữa, cũng đáng là cái gì? Kẻ nào không cần một hảo mỹ nhân thiên hạ hiếm có như Thường Y đây mới là đồ ngốc!


Đang lúc hắn chìm trong tác dụng của ɖâʍ dược, ngoài cửa bỗng truyền đến một tiếng bẩm báo lanh lảnh mà cao vút, “Nô tỳ Sư Mẫn, có chuyện quan trọng cầu kiến điện hạ!”


Khánh Ly đang ở thời điểm khoái hoạt, đột nhiên bị người quấy rầy, nhất thời cảm thấy vô cùng khó chịu, tức giận đến gân xanh cũng nổi lên, “Hỗn đản! Các ngươi đều là kẻ điếc sao? Không có phân phó của ta không được tự ý vào, cút hết cho ta!”


Lời còn chưa dứt, cánh cửa phòng đã bị đẩy ra.
Thường Y trần trụi kinh hãi kêu lên một tiếng, nép vào góc giường.
Khánh Ly còn chưa kịp nổi giận, Sư Mẫn đã tiến vào.


“Điện hạ!” Lúc này cũng không phải là lúc cố kị cái gì mà nam nữ bất đồng, có mặc quần áo hay là không, Sư Mẫn bổ nhào tới dưới chân Khánh Ly, ôm lấy chân hắn, lớn tiếng nói, “Điện hạ, đại sự không xong rồi, Sư Mẫn theo lệnh công chúa, mời điện hạ lập tức qua đó một chuyến.”


Khánh Ly cho dù vừa dùng ɖâʍ dược, nhưng cũng còn sót lại một chút lí trí, thấy hành vi khác thường cửa Sư Mẫn, cũng không khỏi kinh ngạc, sắc mặt thay đổi nói, “Chuyện gì không xong? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ Vương thúc hắn…”


Sư Mẫn lắc đầu, “Là chuyện của Chiêu Bắc. Công chúa vừa nhận được mật thư, Ly Quốc bỗng nhiên tập kích Chiêu Bắc, hoàng tộc Chiêu Bắc đều ở trong tình thế bất trắc, công chúa… sau khi xem xong thư đã khóc đến gần như ngất đi, xin điện hạ lập tức di giá, cùng công chúa bàn bạc đối sách. Việc này một chút cũng không thể trì hoãn!”–


Chiêu Bắc cũng là quê hương của Sư Mẫn, nàng có thể nào không vạn phần lo lắng?
Sau khi thuật lại tình huống một lần, Sư Mẫn càng nghĩ càng cấp bách, nhịn không được khóc lớn, thúc giục Khánh Ly lập tức đi gặp Trường Liễu.


Trái lại Khánh Ly sau khi tường tận mọi việc, biểu tình thế nhưng vô cùng nhẹ nhõm ung dung, đứng lên, hừ lạnh nói, “Chiêu Bắc cách Đồng Quốc cả ngàn vạn dặm, cớ sao phải gấp gáp? Người Chiêu Bắc các ngươi thích nhúng tay vào chuyện bao đồng, rước lấy kết cục người người oán hận cũng là hợp lý. Nhất định các ngươi đã làm gì đắc tội Ly vương rồi, cho nên mới chính mình gây ra họa diệt quốc như thế.”


Hắn vừa nói, vừa nhíu mày, tuyệt tình đá Sư Mẫn đang đứng trước mặt đi, lại tiếp lời, “Nhân tiện, ngươi quay về nói cho công chúa nhà ngươi biết, ngày trước nàng ỷ vào phụ thân là Đại vương, lúc nào cũng chọc ta phiền lòng, ta đều nhịn. Từ nay về sau không có nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa vững chắc, bảo nàng hãy liệu mà khép nép một chút, không thì, bất cứ lúc nào ta cũng có thể giáng nàng thành thị nữ quét tước lau dọn được! Cút!” Nói rồi, Khánh Ly lớn tiếng gọi thị vệ đem nàng tỳ nữ làm hắn cực kỳ mất hứng trước mắt này kéo ra ngoài.


Sư Mẫn nghe được một loạt những lời vô tâm vô phế như thế, quả thực là không dám tin vào tai mình, lại bị Khánh Ly một cước đá ngã trên mặt đất, vậy mà cũng không cảm thấy đau, quắc mắt mà trừng Khánh Ly.


Bọn thị vệ sớm đã đoán được sẽ xảy ra chuyện, vừa nghe thấy tiếng rống giận của Khánh Ly, lập tức vọt đi vào, nhanh tay lẹ chân kéo Sư Mẫn ra ngoài.


Thủ lĩnh thị vệ kia đem Sư Mẫn ra khỏi cửa, mới thở phào nhẹ nhõm, kể lể nói, “Sớm đã nói, lúc này đi vào chỉ có xúi quẩy. Sư Mẫn đại tỷ, ngươi không sao chứ?” Vừa cúi đầu nhìn, mới phát hiện trên mắt cá chân Sư Mẫn loang lổ vết máu đã gần khô, hắn kinh ngạc liếc mắt nhìn nàng một cái, lập tức lại thở dài, “Ta tìm một huynh đệ đưa ngươi trở về tẩm cung.”


Sư Mẫn suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, đẩy cánh tay đang dìu nàng của thị vệ nọ ra, vẻ mặt cứng ngắc dọc theo đường cũ mà khập khiễng rời đi.


Trường Liễu công chúa đang chờ đến suốt ruột, nghe thấy lời chào hỏi của đám thị nữ ngoài cửa, liền biết Sư Mẫn đã trở về, xuyên qua màn trướng hỏi, “Thế nào? Hắn có tới không?”


Lúc Sư Mẫn vừa đi đến gần, bộ dáng chật vật nhếch nhác, vô cùng chán nản kia của nàng, khiến cho ngay cả Trường Liễu cũng lắp bắp kinh ngạc.


Trường Liễu quan sát Sư Mẫn chốc lát, trong lòng cũng hiểu được, trên mặt lộ vẻ ảm đạm, buồn bã nói, “Hơn phân nửa là đang bận, không chịu đến đây. Khánh Ly nói gì khó nghe sao?”


Sư Mẫn ở chỗ Khánh Ly đã phải chịu đả kích lớn, bất quá một đường trở về cũng bình phục được ít nhiều. Vì băn khoăn đến thân thể của Trường Liễu, nàng căn bản không dám đem những lời Khánh Ly đã nói thuật lại cho công chúa nghe, đành đặt điều nói, “Bọn thị vệ ngăn cản, ngay cả cửa cũng không cho nô tì bước vào, Vương tử hẳn là đang cùng nữ nhân kia quấn quýt.” Còn chú ý nói mắt cá chân mình là do bất cẩn té ngã, hoàn toàn dấu nhẹm chuyện Khánh Ly đã vung chân đá nàng.


Trường Liễu gọi người đến giúp Sư Mẫn băng bó cổ chân bị thương.
Đại phu đi rồi, hai nữ nhân lại tiu nghỉu ngồi đối diện nhau mà rơi lệ.


Sư Mẫn gạt nước mắt nói, “Công chúa, Khánh Ly hẳn là không thể dựa dẫm vào rồi. Nhưng suy cho cùng, chúng ta còn có liên minh, không bằng nhanh chóng đem sự tình nói cho Minh vương biết, xem có biện pháp gì ứng phó hay không. Đối phó với Ly vương, Minh vương chính là rất có kinh nghiệm. Dù sao hai người bọn họ đã từng giao thủ, trận đại chiến trên Ô Mạn giang, không phải đã khiến Ly vương trọng thương hay sao?”


Trường Liễu thấp giọng nói, “Trong lòng ta hỗn loạn cả rồi, nghĩ cái gì cũng đều mơ mơ hồ hồ không rõ ràng được. Cho dù lời ngươi nói rất có lý, thế nhưng nửa đêm canh ba, cửa phủ đóng chặt, ai có thể ra ngoài tìm Minh vương?”


“Không tìm Minh vương, còn có Tử Nham đặc sứ cùng Hạ Địch vương tử.” Sư Mẫn nói, “Tử Nham đặc sứ mặc dù trúng độc không thể động đậy, nhưng còn có Hạ Địch vương tử cũng là đồng minh của Minh vương. Huống hồ trong tay Hạ Địch còn có thế lực cường đại, lại là một nam nhân dám làm dám chịu, loại sự tình này, tìm hắn cầu cứu, may ra hắn có thể chỉ điểm cho chúng ta một chút.”


Sư Mẫn đề cập tới Hạ Địch, Trường Liễu vì thế liền nảy sinh một chút hi vọng.
Dù sao cứ ngồi đây mà hoang mang lo lắng, không chủ động đi bằng tìm người thỉnh giáo một phen.


“Được, ta nghe ngươi.” Trường Liễu suy tính một hồi, gật đầu, nhưng là vừa mới định động chuyển thắt lưng đứng dậy đi tìm Hạ Địch thì bụng lại ẩn ẩn đau. Bởi vì lo lắng cho thai nhi, nàng không dám đứng lên chạy loạn nữa, chỉ đành phân phó, “Được rồi, vẫn là mời tới đi. Mau phái người đi mời Hạ Địch vương tử.”


“Nô tỳ đi.”
Trường Liễu lắc đầu, “Mắt cá chân ngươi bị thương rồi, nghỉ ngơi một chút đi. Loại việc nhỏ này, phái người là được.”


Trên gương mặt nhỏ nhắn của Sư Mẫn xuất hiện một tia bướng bỉnh, nàng trầm giọng nói, “Chuyện này sao có thể coi là việc nhỏ được? Lại nói, nô tỳ cho dù có nghỉ ngời thì tâm cũng không yên ổn được.” Không đợi Trường Liễu nói thêm, nàng dứt khoát đứng dậy, vén rèm rời đi.


So với tiểu viện ảm đạm của Trường Liễu công chúa, ở bên này, tiểu viện biệt lập của Hạ Địch chính là một chốn tiêu dao xinh đẹp.
Sự việc tuyệt diệu đến mức không thể tả thành lời nhất đương nhiên chính là tình trạng cơ thể lúc này của đặc sứ Tử Nham rồi.


Tuy rằng Hạ Địch đối với Diêu Duệ phu nhân tâm địa gia xảo kia, một chút thiện cảm cũng không có, bất quá nói đi cũng phải nói lại, ấn tượng của hắn đối với loại dược mà nàng cho vẫn là phi thường tốt đẹp.


Có được cái phúc bởi giải dược làm cho người ta bại liệt mà lại không rõ nguyên do, sau khi ôm Tử Nham trở về, Hạ Địch chiếm được không ít tiện nghi.


Đút ăn, tắm rửa, thay y phục, tất thảy hắn đều không hề mượn tay người khác. Nếu không phải hắn thân là thủ lĩnh hải tặc, tuyệt đối phải tử thủ lời thề đối với Hải thần thì Tử Nham toàn thân vô lực lúc này đã sớm bị cắt nhỏ ngâm rượu rồi dâng lên tận miệng chờ lang sói nuốt chửng rồi.


Bất quá, Hạ Địch phi thường khôn khéo trong việc hưởng thụ lạc thú mới của chính mình. Tỷ như, trong quá trình tỉ mỉ chăm sóc Tử Nham, hắn liền tìm được phương thức ‘ân cần’ rất có thể làm cho Tử Nham khóc không ra nước mắt.
Chẳng hạn như mớm nước.


“Uống đi, ai lại không khát nước đây? Hay là ngươi chỉ muốn uống rượu? Nào, bản vương tử mớm cho ngươi.”


Ức hϊế͙p͙ một con mồi bởi vì trúng độc mà ngay cả ngón tay cũng không động đậy được, Hạ Địch trái lại một tia xấu hổ cũng chưa từng cảm thấy. Hắn một tay ôm Tử Nham mềm nhũn, một tay xách ấm nước màu bạc, uống vào một hơi, sau đó cúi đầu phủ lên đôi môi của nam nhân nọ, chậm rãi truyền nước vào trong miệng đối phương.


Với bản tính hải tặc ngấm sâu trong huyết mạch, Hạ Địch cảm thấy việc thừa cơ chục lợi quả thực là chuyện rất đúng lý hợp tình. Dòng nước trong suốt thẳng một mạch chảy qua miệng Tử Nham, buộc hắn phải nuốt xuống cổ họng. Tiếp đến tất nhiên là miệng lưỡi bị người ɭϊếʍƈ láp xâm phạm một phen. Hạ Địch bắt lấy đầu lưỡi vừa mềm vừa thơm mát của vị tướng quân trẻ tuổi mà không ngừng đùa bỡn, tựa hồ như muốn đầu lưỡi của người kia phải lưu lại ấn kí của chính mình mới thôi.


Tử Nham tuy rằng mất đi sức lực cử động nhưng khả năng suy nghĩ và cảm giác vẫn còn rất rõ ràng, bị đối phương trêu đùa thảm đến không thể tả.
Hơn nữa, hắn cũng không có khả năng nói gì!
Qủy tha ma bắt Diêu Duệ phu nhân!


Loại nữ nhân này, làm sao có thể là thân mẫu của Minh vương chính trực ngay thẳng cho được!
Nhưng là, Tử Nham ngay cả cơ hội oán thầm Diêu Duệ phu nhân cũng không nhiều, càng về sau, hắn càng không thể không đem lực chú ý đặt trên người tên vương tử vô sỉ hạ lưu đang đè ở trên người mình!


Sự gian tà của Hạ Địch cơ hồ làm hắn kinh hãi, mỗi một hành động đều mang theo sự nham hiểm khó lòng thấu hiểu. Bị hắn đút cho một ngụm lớn nước trong suốt, sau khi bị giam giữa đôi môi lang sói vô số lần, Tử Nham cuối cùng cũng hiểu được tên Hạ Địch mặt dày này muốn làm chuyện gì, đôi mắt đen nhánh vì kích động mà lộ ra tia phẫn nộ cùng xấu hổ.


“Có chút cảm giác rồi đi?” Hạ Địch tràn đầy hứng thú nhìn vào đáy mắt cua Tử Nham, “Không cần e thẹn, đây là hậu quả của trúng độc mà thôi. Lại nói, bản vương tử cũng rất hưởng thụ việc hầu hạ chăm sóc đặc sứ đại nhân tiểu tiện. Giống như vầy, cởi bỏ dây lưng, kéo xuống dưới, tách rộng hai chân, chậc chậc, cũng giống như những chuyện đã làm lúc trước mà thôi.”–


Hạ Địch phát ra một tiếng cưới khoái lạc cùng tự đắc không gì sánh được. Hắn tựa như mèo vờn chuột mà chầm chậm tháo mở xiêm y của Tử Nham, để cho hạ thể đối phương từng chút từng chút phơi bày ra bên dưới ngón tay mình.


Quá trình này cũng không phải là lần đầu, thế nhưng lần nào lần nấy đều tràn ngập một loại khoái cảm khó có thể dùng ngôn từ mà hình dung được, có lẽ nguyên nhân chính là xuất phát từ ánh mắt rất đỗi mê người của nam nhân kia đi.


Ánh mắt ấy quật cường mà xinh đẹp, vừa như lóe sáng lại vừa như không biết phải làm sao để có thể tiếp tục chịu đựng thêm.


Đôi con ngươi kia như ẩn như hiện, cực lực muốn che giấu sự thiếu tự nhiên cùng mất mặt, nhưng rồi lại không cách nào có thể giấu nhẹm đi. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho Hạ Địch mỗi thời mỗi khắc đều nhịn không được cảm giác muốn khi dễ dày vò đối phương.


“Uống nhiều nước như vậy, không phóng xuất sẽ rất khó chịu. Nghe nói từng có người bị bịt kín chỗ này, cuối cùng vỡ bụng đau đớn mà chết.” Bộ vị tinh mỹ non tơ ở giữa hai chân người nọ khiến cho Hạ Địch yêu thích không muốn rời tay, hắn nhẹ nhàng xoa nắn, trong miệng thế nhưng không ngừng nói ra những ngôn từ làm cho người ta rợn cả chân lông, “Thật khiến người ta tò mò, không biết chuyện như vậy có thực hay chỉ là tin đồn nhảm mà thôi? Không bằng chúng ta nhét cái gì đó vào đây đi, xem như giải tỏa một mối nghi ngờ. Ngươi thấy thế nào, sứ giả đại nhân?”


Không có sức phản kháng, lại bị một tên cầm thú nắm chặt điểm yếu trong tay, còn phải nghe những lời lẽ khủng bố như thế, Tử Nham thực không biết chính mình tại sao lại sa chân vào cái tình cảnh tối tăm như thế này nữa.


Hắn một thân cứng cỏi anh dũng, nếu như Hạ Địch nghiêm hình tra tấn, hắn cũng không hề lung lay sợ hãi.
Thế nhưng nhét một cái gì đó vào nơi yếu hại của nam nhân rồi chơi đùa bỡn cợt, loại thủ đoạn tàn ác dã man này, cho dù một người quả cảm như Tử Nham, cũng không khỏi nảy sinh vài phần khϊế͙p͙ sợ.


Ai mà biết cái tên điên này có thể thực sự làm ra cái loại chuyện như thế hay không? Đây chính là thủ đoạn khiến cho người ta muốn sống không được, muốn chết không xong a.
Hạ Địch đối với bộ vị nhu nhuận đang nắm trong tay kia nhẫn nại đến mức khiến người phải sợ hãi.


Hắn dùng đầu ngón tay vuốt ve nó, dùng lòng bàn tay xoa nắn nó, ngay cả dịch thể tiết ra bên trên lỗ nhỏ ở đầu đỉnh cũng không hề bỏ qua, dùng móng tay không nặng không nhẹ mà quệt một cái. Hạ Địch đã hiểu rất rõ thân thể của Tử Nham, đương nhiên biết chắc hành động này sẽ làm cho Tử Nham có cảm giác mãnh liệt đến thế nào.


“Còn đang chịu đựng sao? Sứ giả đại nhân, tính của cách ngươi thực là rất mạnh mẽ nha.” Hạ Địch kéo dài âm điệu, trên khuôn mặt vốn dĩ anh tuấn nhưng lại bởi vì nhiễm đầy tà khí mà khiến người thường không dám đến gần kia, lúc này tựa hồ xuất ra một nụ cười vừa lãnh khốc lại vừa hưởng thụ, “Đây là chuyện mỗi ngày ai cũng phải làm, có gì mà mắc cỡ? Huống hồ, ngươi trước sau gì cũng là người của bản vương tử, tất cả những thứ thuộc về ngươi, bản vương tử dù sớm dù muộn, đều phải thấy tường tận rõ ràng.”


Bàng quang của Tử Nham sớm đã căng lên, tính khí mẫn cảm thế nhưng lại bị Hạ Địch nắm chặt trong tay, vừa xoa vừa nắm lại vừa cọ cọ, chẳng khác nào một sự giày vò. Hắn chỉ hận không thể tức thì đâm đầu tự vẫn, nhưng là có đánh chết hắn cũng không chấp nhận để Hạ Địch chứng kiến bộ dáng đi tiểu của mình. Vì thế, Tử Nham một lần nữa nhắm mắt lại, cắn răng nhịn xuống.


Hạ Địch khẽ cười, hắn một chút cũng không vội vã.


Cuộc đời làm Vương tử hải tặc này, hắn đã gặp không ít tù binh có tính cách kiên cường. Ngay từ đầu, có kẻ nào lại không kiêu ngạo bất tuân, thà chết vinh còn hơn sống nhục? Nhưng tra khảo và thu phục là một con đường thông suốt nối liền với nhau, chỉ cần có đủ thời gian cùng nhẫn nại, bất kể bức tường của sự kiên cường quả cảm kia có dày đến bao nhiêu, chung quy cũng sẽ có một ngày bị hoàn toàn phá sập.


Mà Hạ Địch hiện tại, vừa vặn rất dư dả thời gian, hơn nữa lại phi thường hứng thú, do đó tính nhẫn nại cũng đặc biệt hơn người.
“Xì… xì…” Hạ Địch ung dung tiếp tục quấy rối, còn đặc biệt đáng hận mà huýt gió xi tiểu bên tai của Tử Nham.


Tiếng huýt gió lọt vào lỗ tai, khiến cho Tử Nham vốn đã sớm nhịn đến cực hạn, liền không khống chế được mà giật mình một cái, phòng tuyến sau cùng hoàn toàn sụp đổ, hạ thân căng cứng nhất thời thả lỏng ra, muốn nín cũng không nín lại nổi nữa.


Đúng lúc này, thanh âm trêu chọc của Hạ Địch truyền đến bên tai, “Nguyên lai ngươi cũng có những thời điểm không chống đỡ được.”


Cảm giác mất mặt cơ hồ thiêu rụi Tử Nham, cái tình trạng hiện tại thực là đáng hận, ngay cả ngất đi cũng không thể làm được, hắn chỉ đành nhắm chặt hai mắt, tự mình giả chết.
Hạ Địch hiểu rõ những suy nghĩ trong đầu Tử Nham, thế nhưng hoàn toàn không bận tâm tới.–


Hắn trời sinh đã là người thích chiếm đoạt. Điều duy nhất mà hắn quan tâm chính là làm sao có thể triệt để tóm gọn con mồi. Mà lúc này đây, nam nhân trước mặt hắn muốn động cũng không động được, chỉ có thể mặc cho bản thân bị người tùy ý chà đạp. Đúng vậy, đây chính là con mồi mà hắn cảm thấy có hứng thú nhất.


Hiện giờ, Hạ Địch đang suy nghĩ vô cùng nghiêm túc. Hắn phải làm thế nào để Tử Nham đời đời kiếp kiếp không thể chạy thoát khỏi bàn tay mình.


Ở trong mắt Hạ Địch, cách duy nhất biến con mồi thành sủng vật chính là không từ thủ đoạn ép nó thừa nhận sự thật, rằng ‘ta mạnh hơn ngươi, đời này kiếp này ngươi cũng đừng mơ tưởng có cơ hội thoát khỏi sự không chế của ta’.


Tử Nham cũng không biết số mệnh của mình là sắp đặt thế quái nào, hết lần này đến lần khác rơi vào tay Hạ Địch, khó lòng tránh khỏi xui xẻo.


Hạ Địch xuất ra đủ mọi chiêu trò vốn có để đùa bỡn Tư Nham. Trong quá trình khiến y thuần phục, hắn vừa tiêu khiển giải trí, vừa song song thực hiện việc quan trọng còn lại kia. Sau đó hắn vô cùng vui vẻ tiến hành bước tiếp theo. Vì vậy, sau khi mang Tử Nham bị trúng độc trở về tiểu viện, Hạ Địch liền đóng cửa lại để toàn tâm toàn ý đối phó với nam nhân có lòng tự trọng cực cao này.


Nhân lúc đút ăn uống, hắn cưỡng hôn rồi lại vuốt ve chiếm tiện nghi, sau đó lại dùng kĩ thuật tay khiến cho Tử Nham lên cao trào trong sự nhục nhã. Chuyện này cứ luân phiên làm, khiến một kiếm thủ uy vũ sắc bén bị đùa bỡn đến khuất nhục không thể nào chịu được, vẻ mặt mệt mỏi vô cùng.


Hôm nay, trời mới sáng, Hạ Địch đã bắt đầu ‘hầu hạ’ con mồi của chính mình.
Đồ ăn nước uống đều do người hầu mang đến, còn hai người chỉ việc ở trên tấm thảm dày trong phòng mà trải qua hết một ngày.


Theo như bình thường, cởi áo thì cởi áo, ăn cơm thì ăn cơm, làm hết mọi động tác vô sỉ hạ lưu, trừ bước cuối cùng, chỉ cần hắn nghĩ ra bất cứ hành vi xấu hổ nào cũng đều dùng hết lên trên người Tử Nham. Những ngày tháng này, có thể nói Hạ Địch như ở trên thiên đường, còn Tư Nham trái lại chẳng khác nào bị đọa dưới mười tám tầng địa ngục.


Một đêm dài lại đến, lúc này, Tư Nham không còn đủ khí lực mà trừng mắt nhìn đối phương, bất quá Hạ Địch cũng không có ý định buông tha cho hắn. Hạ Địch cởi quần của Tử Nham, vùi đầu giữa hai chân hắn tỉ mỉ ɭϊếʍƈ ʍút̼ từng tấc da thịt, từ từ dạy dỗ tên xử nam này quen với việc làʍ ȶìиɦ.


Nếu nói đến bản lĩnh trong việc hoan ái, mười Tử Nham cũng không thể đấu lại một Hạ Địch được. Dù hắn có xấu hổ hay giận dữ hoặc là tâm không cam tình không nguyện ra sao, cuối cùng vẫn là không thể chịu được mà bắn vào trong miệng đối phương.


Mục đích đã thực hiện được, Hạ Địch véo bắp đùi trong trơn bóng của Tử Nham, vô cùng đắc ý cười, nói, “Chờ đến khi ngươi quen rồi, mỗi tối không làm ngươi sẽ cảm thấy khó chịu đến phát khóc. Nhưng ngươi cứ yên tâm, ta sẽ không để ngươi cô đơn vào lúc đêm về đâu.”


Đúng lúc này, tiếng đập cửa với tiết tấu có nhịp dừng quen thuộc vang lên.
Không cần nói cũng biết, người đến nhất định là Không Lưu rồi.
“Vào đi, Không Lưu.” Hạ Địch vừa mặc áo khoác lên thân thể trần trụi của Tư Nham, vừa ra lệnh cho Không Lưu tiến vào, “Có chuyện gì?”


“Vương tử, Trường Liễu công chúa phái một thị nữ đến. Thị nữ này nói công chúa có chuyện quan trọng cần nói với người. Trường Liễu công chúa khẩn cầu vương tử sang tiểu viện của nàng để mật đàm.”
“Trường Liễu công chúa?” Nghe đến cái tên này Hạ Địch liền nheo mắt lại.


Trong thành Đồng Trạch này, ngoại trừ nam nhân đã sắp bị mình nắm trong lòng bàn tay đang nằm ở bên cạnh, không còn một ai có thể làm hắn chú ý. Cho dù Trường Liễu công chúa là một nữ nhân có nhan sắc không tệ, thế nhưng Hạ Địch đối với nàng ta vẫn là không có chút hứng thú nào.


Lúc này đã là đêm khuya, với tính cách cẩn thận của Trường Liễu công chúa, nếu không phải là chuyện khẩn cấp, nàng tuyệt đối sẽ không mạo hiểm mời một Vương tử như hắn đến tiểu viện của nàng.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?


“Vương tử.” Không Lưu thấp giọng hỏi, “Hay là để thuộc hạ đuổi thị nữ kia về?”
Hạ Địch khoát tay, “Không sao, bản vương đi một chuyến cũng được.”


Nếu không nhờ Trường Liễu phát giác sự việc Đỗ Phong giả, Tử Nham làm sao có cơ hội trúng huyễn hương mê dược, làm sao có thể để mặc cho mình đùa giỡn mà lại không có chút sức phản kháng, chỉ biết trơ mắt ra nhìn?


Dù sao Trường Liễu công chúa cũng góp chút công sức, chuyến đi này coi như đáp trả phần ân tình mà hắn thiếu nợ vậy.