Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 185: Làm nũng?

Viên Cổn Cổn vừa nghe chân liền mềm nhũng, không có tiền đồ ngồi xổm xuống dưới đất mở cổ họng lớn tiếng khóc lên.

"Ầm ĩ muốn chết, muốn khóc thì em ra ngoài khóc." Hắc Viêm Triệt chắc
chắn người nào đó không dám đi ra ngoài, bắt đầu được một tấc lại muốn
tiến một thước.

Đáp lại anh chính là tiếng thút thít của Viên Cổn Cổn càng lớn hơn.

Hắc Viêm Triệt xuống giường kéo cô lên từ mặt đất, lau nước mắt của cô, nhàn nhạt nói "Còn ầm ĩ với anh nửa không?

Viên Cổn Cổn nhìn anh, ủ rũ nức nở không nói chuyện.

"Nói chuyện, nếu không đuổi em ra ngoài".

"Em cũng không có ầm ĩ với anh." Viên Cổn Cổn mang theo tiếng khóc nức nở nhỏ giọng nói.

"Không ầm ĩ với anh? Không ầm ĩ với anh vì sao lại chuyển phòng? Không
ầm ĩ với anh vì sao hai ngày nay nhìn thấy anh đều coi anh như không
khí?." Hắc Viêm Triệt bất mãn nhíu mày.

Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi, đôi mắt to mê người bởi vì nước mắt nhìn như sương mù vô cùng mê hoặc.

"Anh báo thù cho em mà em còn giúp kẻ thù giận dỗi anh? Có phải là đã
dùng sức sai rồi không?." Hắc Viêm Triệt véo gương mặt cô nhưng không có dùng sức thật.

Viên Cổn Cổn chỉ nhìn anh, không nói chuyện.

"Còn ầm ĩ với anh hay không?." Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm không vui rồi.

Viên Cổn Cổn vẫn là không nói gì chỉ mấp máy miệng nhìn anh.

"Được, không nói chuyện vậy em đi ra đi." Hắc Viêm Triệt ôm cô chuẩn bị đứng dậy đi ra ngoài.

Viên Cổn Cổn vội vàng ôm chặt lấy cổ của anh, nước mắt vừa mới ổn định lại không thể cứu vãn.


"Em không ra hu hu không ra."

"Vậy thì nói chuyện." Hắc Viêm Triệt kéo ra tay ôm chặt cổ anh ra, lạnh lùng nói. Anh cũng không tin anh còn không trị được cô?

"Hu hu anh khi dễ em, anh khi dễ em! Em sinh cho anh một đứa bé anh còn
khi dễ em như vậy, anh sẽ gặp báo ứng! Hu hu" Viên Cổn Cổn mở cổ họng
vừa khóc vừa gào.

"Anh đã gặp báo ứng từ lâu rồi nếu không thì sao lại cưới em." Hắc Viêm
Triệt buồn cười, nói đến báo ứng quả thực chính là tai họa nếu không làm sao anh có thể không chọn ai khác mà cố tình chọn cô gái này để yêu.

Viên Cổn Cổn sửng sốt lập tức khóc lớn tiếng hơn, còn dùng nắm tay nhỏ
đánh lên người anh "Vậy thì ly hôn hu hu dù sao bây giờ em cũng không
nhớ cái gì, chúng ta ly hôn là được."

Hắc Viêm Triệt bắt lấy tay cô, lạnh nhạt nói "Đừng ầm ĩ."

"Ai ầm ĩ với anh, ly hôn ly hôn!" Viên Cổn Cổn tránh thoát kiềm chế của anh tiếp tục hoạt động nắm tay nhỏ đánh lên trên vai của anh.

"Viên Cổn Cổn tốt nhất là em nên có chừng mực." Hắc Viêm Triệt lại bắt
lấy móng vuốt nhỏ không an phận một lần nửa, giọng nói hơi giảm xuống.

"Không phải anh nói cưới em là báo ứng sao? Vậy thì ly hôn, sau khi ly
hôn em không cần cái gì chỉ cần Hách Hách." Viên Cổn Cổn khóc đến mặt
đầy nước mắt, không rõ cảm giác chua sót trong lòng là gì.

Gân xanh trên trán của Hắc Viêm Triệt bởi vì lời của cô mà nhảy lên rất
sinh động, dùng sức giữ lấy cô trong lúc cô còn chưa có phản ứng kịp
hung hăng vỗ một cái lên trên mông của cô, một tiếng rất là thanh thúy.

Viên Cổn Cổn kêu đau một tiếng cương cứng tại chỗ, không dám tin nhìn người đàn ông vừa bạo lực với cô "Anh...Anh đánh em."

"Thế nào? Chê một cái quá ít hả?" Hắc Viêm Triệt cau mày lạnh lùng nói.


Viên Cổn Cổn ôm mông nóng bừng nhìn bộ dáng anh lạnh như băng không dám la lối nữa ủy khuất vùi mặt vào gối khóc.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn bàn tay mình hơi hơi ửng hồng bàn tay, kéo gối đè trên người cô ra, nhàn nhạt hỏi : "Đánh đau rồi?."

Viên Cổn Cổn nức nở gật gật đầu, cực kỳ đáng thương.

"Không phải anh đã nói em đừng ầm ĩ sao, từ khi nào thì trở nên không
nghe lời như vậy." Hắc Viêm Triệt lau nước mắt, vươn tay xoa xoa cái
mông của cô.

Viên Cổn Cổn ủy khuất nhìn anh, nước mắt rơi xuống vừa khóc vừa meo meo : "Ai kêu anh nói cưới em là báo ứng."

"Ai kêu em vẫn luôn ầm ĩ." Hắc Viêm Triệt vừa lau nước mắt vừa xoa cho cô.

"Em mặc kệ, anh đánh em chính là anh không đúng." Viên Cổn Cổn khóc đến đôi mắt ai oán mang nước nhìn anh, môi trái tim hơi hơi cong lên, ngay
cả chính cô cũng chưa phát hiện cô đang làm nũng với anh.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô không khỏi vươn tay xoa khuôn mặt đáng yêu tinh xảo của cô.

"Được, là anh không đúng đừng khóc nửa."

Viên Cổn Cổn nhẹ nhàng hừ một tiếng, thì thào "Không có chút thành ý nào."

Hắc Viêm Triệt hơi hơi nhếch miệng bởi vì vẻ mặt bây giờ của cô rất đáng yêu

"Vậy phải thế nào mới có thành ý? Cho em đánh lại chỗ đó của anh?"

Viên Cổn Cổn nhìn cười khẽ hiếm thấy của anh, đỏ mặt lắp bắp nói : "Không không cần."

"Vậy thế này đi." Hắc Viêm Triệt suy nghĩ cúi đầu phủ lên trên môi mềm mại của cô.

Viên Cổn Cổn sửng sốt ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuấn tú bỗng phóng to trước mặt.

Vốn là Hắc Viêm Triệt chỉ muốn trêu chọc cô nhưng lúc môi anh chạm vào
môi cô thì anh phát hiện anh muốn không chỉ là trêu chọc mà thôi anh
muốn cô đến không thể nhịn nữa.

"Ưm" Viên Cổn Cổn phát ra tiếng than nhẹ nhàng như lông chim càng làm cho lòng Hắc Viêm Triệt nóng rực.

Hắc Viêm Triệt dùng đầu lưỡi vẽ môi xinh đẹp, dùng răng nanh nhẹ nhàng
cắn cánh môi của cô, từ mềm mỏng vội vàng, chẳng qua chỉ trong vài giây
thì anh không cách nào không chế bản thân vội vàng xâm chiếm môi của cô, không cách nào không nhấm nháp tốt đẹp thuộc về cô, đã rất lâu rất rất
lâu rồi anh không có loại cảm giác kích động này...là từ sau khi cô
đi...