Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 186: Lần đầu sau hai năm

"Đừng...ưm." Kỹ thuật hôn của Viên Cổn Cổn vốn không tốt lại bị anh tấn
công đến mơ màng không rõ, không phải là cô từ chối anh nhưng cô không
cách nào đuổi kịp nhịp của anh.

"Cổn Cổn." Hắc Viêm Triệt kề sát môi cô, khẽ gọi.

Viên Cổn Cổn bị anh kêu như vậy làm xương cốt đều rụn rời, từ trước tới
bây giời chưa từng nghĩ tới người đàn ông lạnh lùng bá đạo như vậy sẽ
dùng giọng điệu này để gọi cô, loại cảm giác này thật tốt.

Hắc Viêm Triệt vừa hôn vừa vươn tay lôi kéo áo ngủ vướng víu trên người
cô, không tới một phút Viên Cổn Cổn đã bị cởi trống trơn như trẻ sơ
sinh.

"Đừng." Hai tay Viên Cổn Cổn ôm ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng thì
thào nói, ngay cả cô cũng cảm thấy câu đừng này không có sức thuyết
phục.

"Anh muốn, em cũng muốn." Hắc Viêm Triệt không cho cô nhiều thời gian để thẹn thùng, cởi bỏ quần áo trên người mình, hơi ngang ngược tách hai
chân cô ra trêu chọc nơi nguyên thủy nhất.

"Đừng ở đó." Viên Cổn Cổnn sửng sốt, theo bản năng muốn đẩy ngón tay chen vào cơ thể cô ra.

Hắc Viêm Triệt cúi người hôn lên môi của cô, tay cũng phủ lên mềm mại của cô.

"Ưm..." Viên Cổn Cổn vặn vẹo không yên, dần dần lý trí bị tấn công của
Hắc Viêm Triệt đẩy đi xa, trong lúc không hay biết cô đã bắt đầu chậm
rãi đáp lại.

Hắc Viêm Triệt hôn qua cổ hôn qua xương quai xanh xinh đẹp hôn qua mềm
mại vểnh cao, ở mỗi một chỗ đều bá đạo in lại dấu vết của riêng mình,
loại cảm giác xôn xao sôi trào này đã nhớ làm anh thức bao nhiêu đêm
cũng không nhớ rõ, bởi vì không có cô tồn tại nên anh cảm thấy lạnh lẽo

cô đơn mà bây giờ thân thể mềm mại ở trong lòng anh là chân thật, nhiệt
độ cơ thể của cô cũng là thật, tất cả đều là thật không phải giấc mơ?

Viên Cổn Cổn bị Hắc Viêm Triệt biến thành cả người mềm yếu như nước, híp mắt đắm chìm vào đó nhưng ngay lúc cô thoải mái hừ hừ, lại bị cảm giác
đau đớn xuyên qua truyền khắp toàn thân làm cho đôi mắt trợn to kêu đau.

Hắc Viêm Triệt thở phì phò mở đôi mắt tím mông lung nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ủy khuất của cô.

Toàn thân Viên Cổn Cổn cứng ngắc, đã khóc.

Hắc Viêm Triệt cảm nhận được cô gắt gao bao trùm, cảm giác ấm áp làm cho anh gần như phát điên nhưng anh còn vì cô kêu đau mà ngừng động tác,
anh nhớ anh vẫn nhớ cô sợ đau.

"Hư đừng khóc."

"Đau." Viên Cổn Cổn khóc hu hu.

"Em vẫn yếu ớt như vậy." Hắc Viêm Triệt cười cười thương tiếc hôn lên nước mắt của cô.

"Đau quá." Viên Cổn Cổn vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, mắt to ngập nước
đáng thương tội nghiệp nhìn anh, thật ra cũng không phải đau như vậy
nhưng vẻ mặt và sự dịu dàng của anh như vậy làm cô không khỏi muốn làm
nũng muốn anh thương tiếc nhiều hơn.

"Đau như vậy? Anh xoa xoa." Hắc Viêm Triệt hôn lên trên môi cô, vươn tay đến chỗ hai người kết hợp xoa xoa.

Viên Cổn Cổn run nhẹ lên một cái, ngay cả chỗ nào đó cũng co rút theo.

Co rút này không thể nghi ngờ chính là khảo nghiệm Hắc Viêm Triệt, chỉ thấy anh cứng đờ không nhịn được động đậy.

"Hu hu anh đừng động." Viên Cổn Cổn vội vàng vươn tay chống đẩy anh.

"Không động không động em cũng đừng động." Hắc Viêm Triệt bắt lấy tay cô, giọng cũng run lên.


Viên Cổn Cổn hừ hừ hai tiếng nhìn anh, không nói chuyện.

Môi Hắc Viêm Triệt lại bắt mềm mại của cô tranh thủ khiêu khích cô trong thời gian ngắn nhất.

"Ưm." Viên Cổn Cổn run run một chút không khống chế nổi mình kêu ra tiếng.

Hắc Viêm Triệt không ngừng cố gắng cùng sử dụng tay miệng làm toàn thân đều bị nhuộm thành màu hồng mềm mại.

Viên Cổn Cổn giật giật không rõ vì sao chỗ bụng dưới của mình dâng lên
một loại cảm giác kỳ lạ nhưng mà cô biết đây là động tình.

"Còn đau không?" Hắc Viêm Triệt mồ hôi đầy đầu ngẩng đầu giọng khàn khàn hỏi.

Viên Cổn Cổn mở đôi mắt nước khép hờ ra nhìn bộ dáng anh hơi chật vật, xấu bụng gật gật đầu : "Đau đau muốn chết."

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, không phải là anh đa nghi nhưng anh thấy trong mắt cô chợt lóe sáng lên.

"Đau ở đâu?

"Toàn thân đều đau." Viên cuồn cuộn nhịn cười, vẻ mặt nghiêm túc nói.

"Hả, thật sao." Hắc Viêm Triệt kéo khóe miệng tà ác, giọng điệu rất là dịu dàng.

"Thật." Viên Cổn Cổn dùng sức gật gật đầu chứng minh mình không nói dối.

"Vậy thì chịu đựng."

Hắc Viêm Triệt nói xong dùng sức vùi sâu mình vào trong cơ thể cô.

Viên Cổn Cổn sửng sốt không đợi cô phản ứng kịp lại đón nhận một lần
thẳng tiến vào sâu khiến cô không khỏi kêu ra tiếng, trong thời gian sau vẫn không ngừng như vậy cho đến sáng sớm.

Viên Cổn Cổn giống như bị yêu quái hút hết hơi sức, nằm sắp không nhúc
nhích chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng tchứng minh rồi cô còn sống, ngược
lại tinh thần của Hắc Viêm Triệt sảng khoái rạng rỡ giống như yêu quái
vừa mới hút hơi sức của con người vui vẻ xuất hiện ở nhà ăn.

Quản gia Bạch nhìn Hắc Viêm Triệt cười cười thì hiểu, xem ra kế hoạch đã thành công, nhà họ Hắc sẽ nhanh chóng có lại sức sống mà từ ngày Cổn
Cổn đi không xuất hiện.

"Chủ nhân, Hiên thiếu gia và Bác thiếu gia đưa thiệp cưới tới mời ngài
và Cổn Cổn tới tham dự hôn lễ của bọn họ." Á Tư cung kính đưa một tấm
thiệp màu đỏ khảm vàng bên trên, cười khẽ nói.