Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Quyển 2 - Chương 184: Phòng 74 có án mạng?

"Dạ, chủ nhân." Á Tư xoay người, cười đến vẻ mặt đắc ý.

"Nếu như không thành công, ha ha, Á Tư..." Hắc Viêm Triệt lộ ra nét cười lạnh, tràn đầy ý cảnh cáo.

"Nếu như không thành công, tùy chủ nhân xử trí." Á Tư tràn đầy tự tin nói.

"Đi đi." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

Á Tư và Nhã Tư đi ra ngoài.

Hắc Viêm Triệt nằm ở trên giường thở dài , Viên Cổn Cổn, em là cô gái
ngốc, vì em, ngay cả cách mất mặt như vậy anh cũng dùng, khi nào thì em
mới có thể hiểu rõ tình cảm anh đối với em là để ý là yêu khắc sâu như
vậy.

Đêm khuya hai ngày sau, ngoài cửa phòng ngủ chính vang lên tiếng đập cửa nhẹ nhàng, không cẩn thận nghe căn bản là nghe không hiểu, nhưng đối
với người nào đó có kế hoạch trước thì tiếng này giống như tiếng trời
vọng lại.

Viên Cổn Cổn ôm một cái gối, đi chân trần đứng ở cửa phòng, đáng thương
tội nghiệp gõ cửa, ngọn đèn mờ mịt ở hành lang và tiếng gió ùa ở trên
cửa sổ khiến cô không rét mà run.

Hắc Viêm Triệt mở cửa, không ngoài ý muốn nhìn Viên Cổn Cổn đáng thương
giống như con thỏ bị hoảng sợ, đè nén mừng thầm trong lòng, nhàn nhạt
nhìn cô, không nói chuyện.

"Em..." Viên Cổn Cổn bị ánh mắt lạnh lùng của anh nhìn hơi khó chịu, hốc mắt không tự chủ được mà đỏ lên.

"Đã trễ thế này còn có chuyện gì?" Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt.

"..." Viên Cổn Cổn cứng đờ, cái miệng nhỏ nhắn đóng đóng mở mở, cứ thế không nói được ra lời.

"Nói." Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dạng của cô, hơi sốt ruột thúc giục.

Nhưng lời này nghe tới tai Viên Cổn Cỏn lại cực kỳ giống như là anh không kiên nhẫn, muốn đuổi cô đi.


"Không có chuyện gì... Em trở về phòng đây." Viên Cổn Cổn cúi đầu nhỏ giọng nói xong, xoay người đi về.

Hắc Viêm Triệt trừng lớn mắt nhìn cô bước đi từng buốc, trong lòng không ngừng mắng, làm sao vậy Hắc Viêm Triệt, mày dọa cô ấy chạy rồi, nhưng
lại không thể đưa tay giữ chặt cô, chỉ có thể sốt ruột nhìn vị trí của
cô càng ngày càng xa mình, đúng lúc này, truyền đến một tiếng khóc yếu
ớt ai oán của phụ nữ, giống như mang theo đau buồn vô hạn, ở trong biệt
thự to lớn này lại càng có vẻ âm u ma quái.

Viên Cổn Cổn run lên, vứt bỏ gối đầu trong lòng, liều lĩnh xoay người
chạy đến tới chỗ Hắc Viêm Triệt, lấy đà nhảy một cái ôm lấy cổ của anh, hai cái chân thon dài trắng noãn kẹp chặt lấy thắt lưng của anh, khóc
lên "Có quỷ, anh có nghe thấy không?"

Hắc Viêm Triệt bị thay đổi bất thình lình liền giật mình, nhưng phản ứng lại rất nhanh, vươn tay nâng mông tròn của cô, dùng sức ăn đậu hủ, còn
muốn giả bộ không có chuyện gì, duy trì giọng nói vững vàng, nhàn nhạt
phun ra hai chữ "Không có."

"Có, có, anh nghe kỹ..." Viên Cổn Cổn ôm sát cổ của anh, vùi mặt vào cổ
anh khóc hu hu, hoàn toàn không phát hiện suy nghĩ tà ác của người nào
đó.

Hắc Viêm Triệt kéo lên cười khẽ thỏa mãn, dùng loại tư thế vô cùng mờ ám bế cô vào phòng, thuận tay đóng cửa lại.

Viên Cổn Cổn chỉ dựa vào anh, sau đó khóc hu hu không dứt.

Hắc Viêm Triệt ngồi ở trên giường, kéo ra khoảng cách giữa bọn họ, nhìn
cái mũi của cô khóc đến hồng hồng, có loại xúc động muốn hung hăng hôn
một cái.

"Khóc cái gì, thật xấu xí."

"Hu hu... Có quỷ." Viên Cổn Cổn vừa khóc vừa meo meo.

"Ở đâu? Có phải em xem phim ma quá nhiều hay không?" Hắc Viêm Triệt vươn tay lau nước mắt rơi không ngừng của cô.

"Làm sao anh biết em xem nhiều phim ma?" Viên Cổn Cổn ngẩn người, ngây ngốc hỏi.


"Đương nhiên là đoán, đáng đời, không học gì tốt, lại xem mấy thứ linh
tinh làm gì." Hắc Viêm Triệt nói mà mặt không đỏ hơi thở không gấp, hoàn toàn đã quên đây là mệnh lệnh của anh.

"Là vú Bạch và bọn họ bảo em cùng em, tất cả mọi người đều có phần, anh Á và anh Nhã cũng có xem." Viên Cổn Cổn ủy khuất meo meo.

"Em còn cãi?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, nhìn như là tức giận.

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, ủy khuất bẹt bẹt miệng.

Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng đáng yêu của cô, đè nén xúc động sắp cười ra, tiếp tục đùa.

"Không phải em cáu kỉnh với anh sao? Còn tới tìm anh làm gì?"

"Em cũng không muốn tới tìm anh, nhưng không biết hôm nay vú Bạch và mọi người đã đi đâu chơi, tất cả đều không ở nhà, ngay cả Hách Hách cũng bị bọn họ đưa ra ngoài chơi." Viên Cổn Cổn thành thật nói.

Tâm trạng của Hắc Viêm Triệt vốn là đang tốt nhưng sau khi nghe câu này liền biến mất không còn thấy tăm hơi.

"Bọn họ không ở đây em mới tìm anh, coi anh là cái gì hả ?"

Tuy rằng biết đây là một phần của kế hoạch, nhưng chính tai nghe cô nói ra như vậy cũng cực kỳ khó chịu.

"..." Viên Cổn Cổn nhếch căng miệng, quên cả thút thít.

"Đi ra ngoài, anh muốn ngủ." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói, buông lỏng tay ôm cô ra.

"Em, em ngủ với anh." Viên Cổn Cổn mặt dày meo meo.

"Không cần." Hắc Viêm Triệt lạnh lùng phun ra hai chữ.

"Vậy...Vậy anh ngủ với em."

"Không."

"..." Viên Cổn Cổn cắn chặt răng, từ trên chân anh tuột xuống dưới, đi tới ngưỡng cửa.

Hắc Viêm Triệt nằm ở trên giường ra vẻ vô ý nói "Đúng rồi, nếu nửa đêm
em nghe được ai kêu tên của em thì ngàn vạn lần đừng lên tiếng trả lời,
nếu không sẽ xuất hiện cái gì anh cũng không dám chắc đâu."

Viên Cổn Cổn ngẩn người, cương cứng tại chỗ.

"Anh nhớ phòng số 74 từng xảy ra một án mạng, có một nữ giúp việc lúc
quét dọn đèn thủy tinh lớn treo trên trần nhà rơi xuống, chậc chậc, hoàn toàn thay đổi, khắp thảm trên sàn đều là máu tươi, à, đúng rồi, chính
là căn phòng em đang ở, màu đỏ trên thảm kia anh đã quên gọi người tẩy
sạch, ngày mai em kêu Á Tư tẩy sạch một chút, dù sao mấy thứ này rất dễ
gọi hồn." Hắc Viêm Triệt tiếp tục nhàn nhạt nói, nói dối đến cả mắt cũng không chớp.