Mê Vợ Không Lối Về

Chương 246

 
Cô bé không nghĩ ngợi nói: “Yêu.”
 
Anh hôn lên tóc con gái, hai ngày nay không tắm nên không còn mùi dầu gội nữa, tuy thế anh vẫn cảm thấy cô bé rất thơm.
 


Tới phòng, Thẩm Bồi Xuyên đặt Lâm Tinh Tuyệt lên giường, kiểm tra xung quanh một lúc, anh biết Tông Triển Bạch muốn được yên tĩnh cho nên đã bao hết cả tầng.
 
Lâm Huệ Tinh ở trong phòng nhún nhảy: “Ba ơi tắm cho con được không?”
 
Tông Triển Bạch gật đầu: “Ừm.”
 


Bé chạy lại ôm chân anh, dụi dụi đầu: “Ba thật là giống mami a.”
 
Anh đưa tay nâng cằm cô bé: “Giống chỗ nào?”
 
“Đó là con muốn gì mami cũng đồng ý.” Nói xong cô buông anh ra, tung tăng chạy đi.
 


Ở một nơi khác, vết bỏng ở lưng Bạch Dận Ninh không nghiêm trọng, có vài bóng nước nổi lên, bác sĩ đã xử lí qua.
 
Tiểu Liễu đứng trước cửa như đứa trẻ mắc lỗi đứng dựa đầu vào cửa, mắt đỏ hoe như vừa khóc xong.
 


Lâm Tử Lạp ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường: “Cảm ơn anh.”
 
Nếu anh không đến kịp thì lúc này người nằm trên giường có lẽ là cô.
 
“Thật sự muốn cảm ơn tôi?” Bạch Dận Ninh nằm nghiêng trên giường nói.
 


Vì lưng đã được bác sĩ bôi thuốc nên anh không nằm bình thường được, nếu không sẽ động vào làm vết thương phồng rộp.
 
“Đương nhiên.” Lâm Tử Lạp sợ anh đưa ra yêu cầu vô lí nào đó, nên lại nói thêm: “Là điều nằm trong khả năng của tôi.”
 


Bạch Dận Ninh khẽ cười: “Yên tâm, sẽ không bắt cô lấy thân báo đáp đâu.”
 
Khóe môi Lâm Tử Lạp khẽ giật giật.
 
Anh nhìn cô: “Giúp tôi lấy cốc nước.”
 
Cô đưa tay lấy bình nước trên bàn, Tiểu Liễu nãy giờ đứng bên cửa liền xông vào: “Để tôi làm.”


 
Cô muốn lấy công chuộc tội.
 
Sắc mặt Bạch Dận Ninh bình thản nhìn cô ta: “Tiểu Liễu, vẫn còn muốn làm càn à?”
 
Tiểu Liễu muốn giải thích nhưng lại bị anh chặn họng: “Đi, đóng cửa suy nghĩ, không có sự đồng ý của anh, không được xuất hiện trong phòng này.”
 


“Nhưng…”
 
“Nhưng cái gì?” Giọng của anh hơi lạnh.
 
“Ai chăm sóc anh.” Tiểu Liễu muốn ở lại: “Cậu chủ, em sai rồi, là em không tốt, để em chăm sóc anh có được không?”
 


“Tiểu Liễu, anh bị thương không thể tức giận, em vẫn muốn làm anh nổi giận có phải không?” Giọng anh lại trầm xuống vài phần.
 
Bình thường anh rất dịu dàng, lạnh lùng thế này khiến Tiểu Liễu hơi sợ hãi, không dám phản đối, nghe lời ra khỏi phòng.
 


“Anh dọa cô ấy sợ rồi, cô ấy cũng không cố ý mà.” Lâm Tử Lạp muốn nói thay cho Tiểu Liễu: “Cô ấy rất quan tâm anh.”
 
Bạch Dận Ninh lại không muốn bàn chuyện này với cô, cố ý đổi chủ đề: “Cô muốn tôi chết khát hay sao?”
 
Cô chỉ đành đi rót nước cho anh.
 


Lúc này chiếc điện thoại trên bàn của anh rung lên, Lâm Tử Lạp thấy anh không tiện liền cầm lấy đưa anh: “Điện thoại của anh.”
 
Anh nhìn màn hình, là giám đốc khách sạn gọi tới, anh ấn nút nghe để bên tai.
 


“Cậu chủ, có một người khách tới đây, nhìn rất có địa vị, bọn họ bao cả một tầng.”
 
Bạch Dận Ninh giao phó cho ông những ngày này nếu có người ngoài tới đều phải báo cho anh.
 
Cho nên khi có một người ngoài tới ông sẽ lập tức gọi điện báo cho anh.
 


Anh ngước mắt nhìn Lâm Tử Lạp đang rót nước, rồi trả lời lại: “Biết họ là người ở đâu không?”
 


“Thành phố B, họ mang theo hai đứa trẻ, hiện giờ cả tầng đều không có ai được vào, họ cũng không cần người phục vụ, nếu cần gì đều tự xuống lấy, chúng tôi không tiếp cận được, có phải người cậu đang tìm không?”
 


Lâm Tử Lạp mất tích chắc chắn sẽ có người đi tìm, anh cho người để ý khách bên ngoài tới để sớm phát hiện ra người đến tìm cô.