Cho Em Một Điếu Thuốc

PHẦN 2: KÝ ỨC - Chương 24, 25, 26

Nụ hôn của tôi làm Diệp Tử tỉnh giấc, tôi không hề cố ý, nhưng không đừng được cảm xúc muốn hôn em.

 

Hơn 1 giờ chiều chúng tôi mới ngủ dậy, vừa xuống giường đã thấy nào thì eo nào thì lưng mỏi rừ, đêm qua dồn hết nhiệt tâm sức lực chính là nguyên cố.

 

Tắm táp xong, chúng tôi xuống quán ăn nhỏ dưới lầu dùng bữa.

 

Diệp Tử đột ngột hỏi: “Ơ này, tấm ảnh của em đâu?”

 

“Hả, cái gì?” Tôi giả bộ không biết.

 

“Cái gì là cái gì? Thôi ngay nhớ, tưởng em không biết sao…Lén lút lấy ảnh của người ta, lại còn không dám nói…”

 

“À à à…” ngẫm ra cũng lạ, dù sao tôi cũng là người có vẻ nhanh nhẹn, thế mà cứ đối diện với Diệp Tử, tôi lại khờ khạo hơn một kẻ ngớ ngẩn.

 

Tôi rút phắt ví ra, lấy từ trong ngăn ví một tấm ảnh nhỏ, nhưng không muốn đưa cho em: “Em không được tịch thu của anh!”

 

“Kệ mình, trả lại em đây…”

 

“Em không thích anh để ảnh của em với người khác đúng không?” Chẳng đợi Diệp Tử trả lời, tôi liền lôi ra tấm hình cô bạn gái cũ đã cất giữ hơn hai năm trong ví, sau đó không chần chừ xé nát tấm ảnh một cách từ từ ngay trước sự chứng kiến của Diệp Tử, vung hai cánh tay lên, những mẩu giấy nát vụn rơi lả tả xuống mặt bàn, bay đi như những ký ức đã xa vời.

 

Tôi mỉm cười nhìn em.

 

Hẳn nhiên những gì tôi làm khiến Diệp Tử kinh ngạc, em im lặng găm cái nhìn vào mắt tôi, trong một chớp mắt ấy, những cảm xúc trên gương mặt của Diệp Tử đột ngột biến động thế nào đó mà tôi không có cách nào tả nổi, không cách nào biết được em đang nghĩ gì.

 

Chỉ lóe lên chớp nhoáng như thế, sau đó Diệp Tử trở về trạng thái bình thường. Đôi mày lá liễu của em giật giật, em lặng câm không nói một lời.

 

Hành động thẳng thừng và xuất phát từ tâm can tôi biến bầu không khí trở nên gượng gạo.

 

Than ôi, lòng người phụ nữ, ẩn chứa như kim chôn sâu dưới đáy bể.

 

Sau khi câm lặng chừng năm phút, Diệp Tử dùng đũa gõ gõ vào mặt bàn.

 

“Cho em một điếu thuốc”. Em đề nghị, thái độ như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Khuôn mặt mỹ lệ kia xuất hiện trở lại nụ cười khinh bạc và quyến rũ.

 

“Diệp Tử, anh muốn….”

 

“Này Hải Đào, kể anh nghe một cái truyện cười nhé, là việc có thật xảy ra.” Diệp Tử ngắt lời tôi, điếu thuốc cài hờ giữa hai ngón tay, cô từ từ nhả ra một vòng tròn khói thuốc, nói “Có một đứa con gái ở Đá quý trần gian rất thích HIGH. Chuyện kể rằng một hôm nó tan tác đạn pháo sốc thuốc HIGH quá trời, lao xuống đường chạy như điên, con bạn khiếp đảm đuổi theo, đứa con gái ấy nát thần tính chạy c… nó đến công an phường, kéo một gã công an lại nói: “Báo cáo, em không phải người tốt, em bán dâm!”, con bạn đứng đằng sau sợ chết khiếp kéo giật nó lại, ngờ đâu nó chỉ thẳng vào mặt đứa bạn hét lên “Báo cáo! Nó cũng không phải người tốt, nó cũng bán dâm!…Ha ha ha cười rồi lăn ra chết!”

 

“Sau đó thì…?”

 

“Sau thế nào không rõ. Đi làm thì nghe nhóm mấy đứa ở Tứ Xuyên rỗi hơi ngồi buôn, thảm!”

 

“Diệp Tử, anh muốn nói…”

 

“Ăn đến phát ngấy lên rồi, đi thôi, về nhà.”

 

 

“Hải Đào,” Diệp Tử treo túi lên ra đằng sau cửa, rồi nói với tôi: “Tối nay tôi phải đi làm, còn anh? Anh về nhà hay…?”

 

“Diệp Tử, lời từ lòng anh em thật sự không hiểu sao?”

 

“Thôi,” Diệp Tử đặt ngón tay lên môi tôi: “Em biết anh muốn nói gì…anh yêu ạ, có thể em ngốc dại, ngốc dại đến nổi hạnh phúc có thể với tới mà không nắm lấy, nhưng em không NGU, em tự biết mình đang hành nghề gì, em cũng biết cái hạnh phúc có thể thò tay nắm lấy kia là thứ hạnh phúc không lâu dài. Người NGU là anh, anh nghĩ quá ít.”

 

“Cần phải nghĩ nhiều ư?”

 

“Không cần à? Tốt thôi, để tôi nhắc lại cho anh…Chúng ta gặp nhau ở hộp đêm, vì tôi mượn thuốc anh, được ba ngày chúng ta lên giường, sáng hôm sau tôi vòi tiền…Quên rồi à? Tôi biết anh không quên!...Đừng ngắt lời em…Anh yêu anh nghe đây - EM LÀ DIỆP TỬ, em là đĩ ở Đá quý trần gian! Trong cái ổ đấy chẳng phải gần như không ai là không biết em đó sao? Nhìn những đứa đang bâu lấy em đi, anh hãy dụi mắt mở to ra mà nhìn đi! Hải Đào, em vì tốt cho anh, cũng vì tốt cho mình, nói ngắn gọn giữa chúng ta là không có hậu, việc gì phải làm nhau mệt nữa? Chẳng ra sao rồi kết cục cả hai đều tan nát! Anh nhìn đi, em bây giờ sống rất khá, thật thế,” Đang nói Diệp Tử mở toang cánh cửa tủ quần áo: “Anh hãy nhìn đống quần áo này, cái nào cũng là hàng hiệu, cái nào cũng trên 3000 tệ, anh nuôi nổi em không? HẢ?” Em thở dài, nói tiếp: “Xin lỗi, em không có ý xúc phạm anh, em chỉ muốn anh hiểu rõ vài điều, em rất hư vinh, em quá quen với cuộc sống như thế! Anh còn trẻ, lại có cái mẽ, có học vấn, tiền đồ rộng mở, có khi sau này lại nhiều tiền, cái loại như em nuôi 100 con cũng được…Nhưng cái chính không nằm ở đây biết không? Chính vì anh trẻ, anh mới…Anh hiểu ý em, Hải Đào, anh tốt với em em đều nhớ trong lòng, nhưng em không thể lấy anh và tương lai của em đi đánh cuộc. Không cần dành thời gian và sức lực phí phạm lên em nữa, không đáng, không đáng chút nào, nên rõ ràng như thế một chút…”

 

Tôi nhìn chằm chằm vào tro thuốc vẫn chưa tắt lửa trên điếu thuốc, không nói gì.

 

Tôi từng nghĩ đàn bà vốn toàn là loài động vật cảm tính, chỉ có thể dùng cảm tính điều khiển tư duy, không ngờ rằng trông Diệp Tử đàn bà hơn hết thảy đàn bà lại có thể dùng lý trí suy ngẫm các vấn đề, sự lạnh lùng của em dội lên đầu tôi một gáo nước lạnh, mọi cảm xúc cứng đờ.

 

Thấy tôi câm bặt không nói, Diệp Tử ngồi xuống bên cạnh, đưa bàn tay nhỏ mềm của em siết lấy tay tôi, vỗ về: “Thôi mà, Hải Đào, chúng mình đâu còn là trẻ ranh nữa, đều nên có nhận thức xử lý một số việc. Thì thế này vậy, anh lùi một bước em tiến một bước, khi nào muốn em anh cứ đến, đây sẽ là bí mật giữa chúng mình được không? Bình thường chúng ta vẫn cứ là bạn tốt, nhưng tuyệt đối không được phép can thiệp vào cuộc sống của đối phương. Anh yêu à, quan trọng nhất là, đừng yêu em, thích em là ok rồi, được không?”

 

“Thế chúng ta là cái gì cơ chứ?”

 

“Em không để tâm, anh quan trọng cái ấy sao?”

 

“Diệp Tử…”

 

“Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, chỉ với mối quan hệ kiểu này mới không gây ra thương tổn cho anh và em….Được không?”

 

Có thể tôi may mắn, bởi vì đối với tất cả những kẻ thèm muốn Diệp Tử, lời đề nghị như thế đơn giản là một mối quan hệ thỏa lòng khát khao. Nhưng trái tim tôi như đang bị nghìn vạn móng vuốt của lũ mèo hoang cào xước, vật vã nghẹt ngòi.

 

Ông trời trao cho tôi người đàn bà đẹp nhất, mà quên đi việc sửa lại lý lịch cho em.

Chương 25

 

Cuộc đời tôi lại quay trở về những ngày tháng nản oải, ngoài việc cá độ với đám anh em, thời gian còn lại tôi chỉ còn biết đợi đến đêm về có điện thoại gọi của Diệp Tử.

 

Đương nhiên tôi cũng đã nghĩ phải đi kiếm việc làm, nhưng mỗi ngày trôi đi, người đã lười, tâm trí cũng chẳng thèm động đậy.

 

Một đêm nọ làm tình với Diệp Tử xong, tôi miết ngón tay mình lên làn da mềm như xa-tanh của em, thầm thì hỏi: “Diệp Tử ơi, anh muốn hỏi em một việc, nhưng nếu đây là việc bịa đặt, em đừng tức giận.”

 

“Nói đi!” Diệp Tử hơi ngẩng mặt lên nhìn tôi, dáng vẻ chờ đợi.

 

“Cái này…cái ấy…cái đó ấy…”

 

“Cái gì là cái gì? Không có chuyện gì chứ? Làm sao? Nói đi…bảo sao không nói…” Diệp Tử cù cù nách tôi, tôi vừa tránh vừa cố tóm lấy bàn tay xinh của em.

 

 “Thôi thôi thôi anh nói anh nói….Anh muốn hỏi em, rốt cuộc em và Tiểu Ngọc có…Bọn em đã từng…thử như thế…cái ấy…có không?”

 

“Cứ ấp a ấp úng, Tiểu Ngọc nói gì với anh rồi?”

 

“Đâu có nói gì đâu, có lẽ cô ta nhỡ miệng…Dù thế nào thì chắc là cô ta có ý nói quan hệ của hai người không bình thường lắm, nhưng anh không tin…Anh muốn nghe chính em nói.”

 

“Ôi không…à ừ, hóa ra anh nói tới việc đó…Càng hay, nó đã nói thì anh cứ tin nó một lần đi.”

 

“Là thật hả em?”

 

“Đúng đấy, em không phủ nhận…”

 

 

Đến Đá quý trần gian chưa được bao lâu, Diệp Tử và Tiểu Ngọc trở thành những người bạn tốt.

 

Hoặc nên nói thế này, từ cái lúc Diệp Tử mặc một chiếc váy đen lần đầu tiên lên sân khấu tại Đá quý trần gian, Tiểu Ngọc đã để ý cô.

 

Tiểu Ngọc dồn hết sự chú ý, ánh nhìn, quay cuồng theo thân thể múa may của Diệp Tử, vũ nữ nổi bật hơn hết đám múa phụ họa xung quanh.

 

Hôm ấy Diệp Tử cùng 2 cô gái nữa đến xin việc, nhưng có lẽ quan hệ giữa họ chỉ ở mức bình thường, họ nhanh chóng phân khai ai bận việc người ấy.

 

Diệp Tử là tất cả những gì một người có thể săn kiếm, đôi mắt ấy là đôi mắt bất kỳ cô gái nào lần đầu đến làm ở Đá quý trần gian đều có, lạc mất và bơ vơ. Cái thần lạc mất bơ vơ hiện lên trên gương mặt thanh khiết của Diệp Tử dập dờn như sóng, trong nháy mắt như tia chớp đánh xoạc tâm can Tiểu Ngọc.

 

Có thể theo cách nghĩ của người bình thường, sở thích của Tiểu Ngọc khá rộng rãi.

 

Cô yêu tất cả những thứ đẹp đẽ, bao gồm đàn ông và đàn bà.

 

Tuổi trẻ kỳ diệu, có thể buông theo lạc thú, có thể tiêu xài thanh xuân.

 

Nhưng lần đầu tiên gặp Diệp Tử, Tiểu Ngọc không hề nảy lòng ham muốn, cô chỉ thấy rằng người đàn bà ấy quá đẹp.

 

Tiểu Ngọc chủ động bắt chuyện với Diệp Tử, còn bảo cho Diệp Tử biết nhiều việc cần phải chú ý khi làm ở đây, ví dụ kia là ông chủ, đây là quản lý, chỗ đỡ là bảo vệ đừng bỡn cợt, khách chơi kia boa nhiều lắm…vvv và vvv

 

Vào thời điểm ấy Diệp Tử không ngờ được rằng, người đẹp xương xương gầy gầy mắt sắc mày thanh đứng trước mặt sẽ đóng diễn vai gì trong cuộc đời sau này của mình, hay nói đúng hơn cô gái mang tên Tiểu Ngọc sẽ thay đổi cuộc đời Diệp Tử.

 

Tiểu Ngọc là kiểu con gái điêu sảo, có thể vì phải sớm bước vào đời làm nên thứ tính cách ấy, cô ta không tin tưởng bất kỳ ai.

 

Không giống như những gái làm tiền trong Đá quý trần gian hoặc gái nói chung, cô không quá để ý đến chuyện tiền bạc, cô có thể lên giường cùng một người mình tự dưng thấy thích, thậm chí có thể tiêu tiền vì họ.

 

Dĩ nhiên, cô ta không từ chối tiền đâu, lần ấy của Lý Hải Đào là ca ngoại lệ.

 

Ngay từ đầu Tiểu Ngọc cảm thấy Lý Hải Đào đúng là loại người mà cô thích, vì thế cô mới dìu anh về nhà riêng vào cái ngày mà anh say xỉn. Điều khiến cô ta ngạc nhiên chính là, không ngờ sáng hôm sau Lý Hải Đào vẫn muốn “thanh toán hóa đơn”, lại còn lén lút “thanh toán”.

 

Tiểu Ngọc chợt thắt lòng bởi cái kiểu rụt rè ấy, một cảm giác không thể nói ra.

 

Đàn bà là như vậy, hay bị động lòng bởi một số nghĩa cử hoặc thần thái của đàn ông, khi đó Tiểu Ngọc đột ngột hiểu ra rằng Lý Hải Đào chính là người đàn ông mà cô muốn kiếm tìm cả cuộc đời.

 

Trẻ trung, tử tế, có nền móng kinh tế, có sự kiên nhẫn đáng nể, thậm chí làm tình nhân rất thỏa mãn trên giường.

 

Thế nhưng, hình như Lý Hải Đào đã để mắt đến Diệp Tử.

 

Chính điểm này ngược lại càng làm Tiểu Ngọc không thể từ bỏ, Diệp Tử là con đàn bà xinh đẹp, nhưng không thể điều gì tốt đẹp cũng đến với nó chứ? Tiểu Ngọc không hề biết rằng trước đó Diệp Tử và người trong mộng của cô đã qua một đêm với nhau.

 

Vì thế, Tiểu Ngọc đã thề với lòng mình, bất chấp ra sao cũng phải ngăn không cho chúng nó ngủ với nhau.

 

Hai người này đều đã từng gần gũi về xác thịt với Tiểu Ngọc, cô ta chủ quan cho rằng, chỉ cần ngăn cản không cho chúng lên giường, thì cô ta vẫn còn một cơ hội lớn.

 

Lý Hải Đào ở trên giường là một người đàn ông khiến đàn bà phải lưu luyến, làn da non trẻ, thân thể khỏe mạnh, sự nhiệt tình xâm chiếm, lại còn những kỹ thuật tân mới làm đàn bà rung động, mà Diệp Tử, con đàn bà quyến rũ ấy…

 

 

Hôm ấy Diệp Tử nốc vào hai hớp rượu đỏ rắc muối, người hơi tây tây. Cô nhảy với Tiểu Ngọc lả lướt quyến rũ như một con hồ ly tinh.

 

Diệp Tử không uống được rượu, có thể liệt vào hạng người đến một giọt cũng không uống được.

 

Có những lúc Diệp Tử tiếp khách ở KTV (quán Karaoke), đụng phải loại hơi lỗ mãng hoặc khách Đài Loan thô bạo không thể từ chối, cũng không thể lừa đổ rượu đi, nhiều lần như thế Tiểu Ngọc và Ức Đình phải đến giải vây, nếu hai người này không có ở đấy, Diệp Tử chỉ còn cách nhả nhớt kích tình thích, mồm miệng đầy câu “Anh hai ơi”, nài nỉ cho đến khi đối phương mềm lòng.

 

Đó cũng là nguyên nhân vì sao Diệp Tử rất ít tiếp khách ở KTV.

 

Thây kệ tiếng nhạc disco xập xình, Tiểu Ngọc ghé sát tai Diệp Tử thầm thì: “Lát nữa hết việc rồi nhỉ? Đi ăn đêm nhé?”

 

“Không đi đâu, chóng mặt….”

 

“Thôi đừng nhảy nữa, qua nhà tớ đi, chỗ tớ có đồ ăn, còn có thuốc giải rượu…”

 

Về đến nơi, Tiểu Ngọc giúp Diệp Tử mở nước tắm: “Muốn ngâm bồn một lát không? Ngâm bồn sẽ dễ chịu hơn đấy, khiếp, uống như hũ chìm.”

 

Diệp Tử lảo đảo quay người đi vào phòng tắm. Tiểu Ngọc rót cho cô một cốc nước, rồi mở VCD bật một đĩa phim tình cảm.

 

Tắm xong Diệp Tử bước ra, trên mình mặc độc một cái quần lót.

 

Gần như là lần đầu tiên Tiểu Ngọc nhìn thấy toàn bộ cơ thể trần truồng của Diệp Tử, cùng là đàn bà, mà cách biệt quá lớn.

 

Vì say rượu nên cả người Diệp Tử đỏ hồng lên, hệt như một nhành hoa sen thơm ngát nhô ra từ mặt nước, cơ thể hấp dẫn của Diệp Tử đã trở thành nổi tiếng, vai rộng eo thon mông chắc nở, đến khuôn ngực cũng chúm chím tươi đầy, có nhiều kẻ bàn tán, giả dụ Diệp Tử cao thêm vài phân nữa thôi, cô ắt sẽ trở thành người mẫu hoàn hảo nhất thế giới.

 

Diệp Tử lờ đờ nhìn Tiểu Ngọc, thều thào: “Đồ đểu! Đêm khuya khoắt còn xem cái gì đấy? Tớ muốn ngủ, cậu vặn nhỏ tiếng lại đi.”

 

Tiểu Ngọc vặn to tiếng hơn, căn phòng đầy ứ những âm thanh rên rỉ phát ra từ đĩa phim tình cảm.

 

Diệp Tử ngẩng đầu lên ngó nghiêng cười cười: “Cái gì đấy, hoạt động cái gì mà ồn ào thế?”

 

Trên màn hình có 5 cô gái, lắc qua lắc lại trong mớ hỗn tạp, Diệp Tử hoa mắt, chỉ thấy loang lổ những lõa thể cao to ngập mông ngập ngực, chẳng thể phân rõ cái nào ra cái nào.

 

Diệp Tử đang căng mắt cố nhìn rõ đâu là ngực đâu là mông, bàn tay mềm mại của Tiểu Ngọc đã trườn lên đôi vai trần…

 

Tiểu Ngọc thỏ thẻ: “Bé bỏng ơi, “chồng” em đây, nói với tôi em là của tôi…”

 

Mãi tới sau này bỗng chốc hồi tưởng lại giờ phút ấy Diệp Tử không hiểu nổi vì sao khi đó đến một chút tỏ ý chối từ cô cũng không có, phải chăng trong xương cốt đàn bà có bản năng phóng đãng.

 

Diệp Tử vẫn thú nhận, khoái cảm lên giường với đàn ông và khoái cảm lên giường với đàn bà không giống nhau, sự mỏng mượt nguyên mịn của phụ nữ là thứ đàn ông mãi mãi không có khả năng học được.

 

Cánh tay mảnh dẻ của Tiểu Ngọc, mùi quyến rũ riêng của thân thể đàn bà, đầu lưỡi ướt mềm…tất cả đều hằn lên trí nhớ của Diệp Tử, nhưng cùng lúc cô cũng ý thức ra rằng Tiểu Ngọc là một người ham dục cực mạnh, có những lúc thấy rõ được cả lửa lòng ham muốn bốc cháy trong đôi mắt Tiểu Ngọc.

 

Ký ức cũng chỉ là ký ức, từ đó đến giờ, Diệp Tử thận trọng tránh né cùng Tiểu Ngọc nằm chung một giường. Đàn bà là đầm nước, không chỉ chảy ra với đàn ông, 5 từ này còn đúng giữa đàn bà với đàn bà.

 

ẤY LÀ LẦN DUY NHẤT.

 

Diệp Tử thề rằng, đó cũng là lần duy nhất cuối cùng.

 

Con người đều có lòng ham muốn, nhưng không thể lao đầu vào chốn ngập ngụa, Diệp Tử không phải kẻ ngu ngốc, cô biết giới hạn của buông thả và kiềm chế.

 

 

Tôi mở mắt thao láo nhìn vào một khoảng không, Diệp Tử đã không hề dấu diếm việc này, nếu em phủ nhận, tôi nghĩ tôi sẽ không thể tin nổi lời của riêng TIểu Ngọc.

 

Chẳng nhẽ em không sợ tôi…?

 

Thực tế cũng chẳng có gì, Diệp Tử hút hồn người như thế, ai cũng yêu em là điều có thể hiểu được. Chỉ là sự thành thật và tình cảm của người con gái này, làm tôi có đôi chút ngạc nhiên.

 

Trong lòng tôi không hề gợn ý trách móc em, có lẽ bởi vì em quá thẳng thắn, thành thực, cũng có thể bởi vì tôi yêu em quá rồi, tóm lại, khi sự việc mà tôi rất tò mò rối trí được cởi bỏ mặt nạ, tất cả đều lột trần ra trước mặt tôi, tôi thấy thanh thản nhẹ nhõm.

 

“Đang nghĩ gì thế anh yêu? Có phải anh thấy…ghê em rồi?” Diệp Tử nhổm dậy chui tọt vào lòng tôi, nhỏ nhẹ hỏi.

 

Từ bé tôi đã có óc phán đoán phong phú, rồi 4 năm ở trường quân sự nuôi tôi thành kẻ có sức vóc, nếu cái việc đó có để lại di chứng gì, thì chỉ có thể nói: đêm nay nó trở thành dược phẩm điều chế bôi trơn cho tôi với Diệp Tử hiệp một với nhau hết lần này đến lần khác.