Cho Em Một Điếu Thuốc

Chương 21, 22, 23

Đến buổi chiều hôm thứ hai Diệp Tử thấy được ánh mặt trời - ánh nắng tự nhiên và ánh sáng của sự sống.

 

Diệp Tử nhủ cười: May mắn còn sống.

 

Tiểu Ngọc nằm cạnh Diệp Tử, Tiểu Tịnh Tử người Đài Loan nằm ngủ quên đi ở giường bên.

 

Khi Diệp Tử mở mắt ra, Tiểu Ngọc mệt mỏi nhếch môi, cô ta vuốt nhẹ lên tóc Diệp Tử vỗ về: “Chúa ơi, bảo bối ơi mày tỉnh rồi à…”

 

Tiểu Tịnh Tử nghe thấy tiếng cũng ra khỏi giường, hỏi dồn: “Có thấy khá hơn tí nào không? Khá hơn không? Làm bọn tôi sợ phát khiếp. Đợi hẵng đợi hẵng để tớ đi nấu gì cho cậu ăn….”

 

Hình như anh ta ra phòng khác báo với mọi người, Tuyết Nhi, Thanh Thanh và Ức Đình đồng loạt đến cạnh giường với Diệp Tử.

 

Tất cả dồn sự chú ý vào tiếng nói thều thào của Diệp Tử: “Tôi muốn đi vệ sinh…”

 

Thế là cả bọn ba chân bốn cẳng đỡ em xuống giường. Diệp Tử vừa chạm chân xuống đất đã khuỵu gối đổ ập người xuống.

 

Chẳng biết bao lâu sau đó Diệp Tử mới mở mắt ra, trông thấy những gương mặt căng thẳng tột độ. Nửa người trên của Diệp Tử nằm trong lòng Tiểu Tịnh Tử, còn nửa dưới nằm trọn trên thảm trải sàn.

 

Tiểu Tịnh Tử hơ hơ ngón tay qua phía nhân trung của Diệp Tử, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

 

“Xảy ra chuyện gì vậy…” Câu nói này buột ra khỏi miệng khi đầu óc hoàn toàn không còn chút ý thức, từ hôm qua đến hôm nay Diệp Tử mới cảm thấy mạng sống vốn dĩ mong manh vô cùng.

 

“Diệp Tử, chị qua tình trạng chết lâm sàng rồi, trời ạ, sợ muốn chết vì chị…” Tuyết Nhi đáp lại lời Diệp Tử.

 

 “Bị sốc thuốc…”

 

“Ừ, đã ai ăn uống gì đâu, tá hỏa hết cả lên…”

 

”Thôi đi, đừng nói nhiều nữa! Bế Diệp Tử vào phòng tắm, nó muốn đi vệ sinh…” Tiểu Ngọc giục.

 

Bế Diệp Tử quay lại giường ngủ xong, Thanh Thanh bê đến một bát cháo trắng: “Đã nêm thêm ít đường rồi, chị yêu ơi chị ăn chút nhé.”

 

Miếng cháo vừa đút vào mồm, Diệp Tử lại nôn ra như mọi lần, không giữ lại được chút gì.

 

Mọi người đờ đẫn nhìn nhau, chân tay lóng ngóng…Diệp Tử lại lịm đi…

 

Mãi đến khi màn đêm buông xuống lần nữa, Diệp Tử mới ăn được tí chút, quan trọng nhất là: ăn vào không còn bị nôn ran.

 

 

 

Tiểu Ngọc bảo Thanh Thanh và mấy đứa cứ về trước, nói rằng bây giờ không còn vấn đề gì to tát nữa rồi, chỉ cần nghỉ ngơi, mọi người cứ xúm lại cũng không ích gì, cô ta và Tiểu Tịnh Tử sẽ ở đây chăm sóc Diệp Tử.

 

Trước khi ra về 3 cô gái đều hôn tạm biệt lên má Diệp Tử.

 

Tiểu Ngọc ở bên Diệp Tử thêm một đêm nữa, quần áo không thay, cũng không hề chợp mắt.

 

Buổi sáng ngày thứ ba, Diệp Tử tỉnh lại, không còn thấy ai ngoài Tiểu Ngọc.

 

Tiểu Tịnh Tử người Đài Loan học ở một trường đại học nào đó, hôm nay là thứ hai, thấy Diệp Tử đã bắt đầu hồi phục, từ sớm đã lên trường.

 

Diệp Tử chỉ chỉ vào cái di động, bấm số máy của tôi.

 

 

Phía trên là toàn bộ ngọn nguồn sự việc

 

 

Diệp Tử vừa dứt lời, tôi không đừng được giận dữ và chua xót: “M…kiếp! Chỉ vì sợ bị liên lụy đã không đưa em đi bệnh viện! Nếu chẳng may mất đi tính mạng thì làm sao? Đ..m..chúng nó!”

 

“Đừng nóng thế Hải Đào, chẳng phải giờ em đã khỏe mạnh trước anh sao? Chẳng phải đã không chết? Xong rồi là xong, sự việc đã qua, nếu em là họ, lúc ấy chắc em cũng làm vậy.”

 

“Nếu em là họ? Thế sao chúng nó không đặt mình vào vị trí của em?” Tôi đau thắt lồng ngực.

 

“Thôi mà thôi mà anh yêu, ông trời phù hộ cho em đại nạn không chết, sau này ắt sẽ có lộc. Không nghĩ nhiều nữa…”

 

“Vậy em nói cho anh xem cốc nước cam ấy cuối cùng do ai đưa?”

 

"Không thể biết, lúc ấy em không ngẩng đầu lên, nhưng em nghĩ…Trong cốc nước cam đó ít nhất có 3 viên thuốc, có khi còn cho thêm thứ gì vào nữa…”

 

“Ai có thể làm cái việc bất nhẫn như thế? Quá khốn…khốn kiếp…” Tôi nghiến răng tức giận.

 

"Việc cũng đã xảy ra rồi, nói nhiều cũng chẳng ích gì, nếu có người đã rắp tâm hại em, em nghĩ có muốn tìm cũng không tìm ra. Điểm mấu chốt là em đã vượt qua cửa ải này. Thôi nhé, không nói nữa đâu, Hải Đào ơi hãy đáp ứng em một việc…”

 

“Em nói đi…”

 

“Từ giờ em không muốn phải nghe bất kỳ ai nhắc đến chuyện này nữa, một chữ cũng không muốn nghe, bởi vì…đau đớn lắm anh biết không? Em không muốn phải nhớ lại.”

 

Chương 22

 

Cách vài ngày sau Diệp Tử gọi điện cho tôi, em phải về quê đột xuất, rất mạnh khỏe, vì nhớ nhà nên về thăm mọi người, đến giờ vẫn chưa quyết định khi nào về Bắc Kinh. Lúc ấy sẽ gọi lại sau.

 

Buổi chiều ngày thứ hai kể từ khi Diệp Tử rời Bắc Kinh, tôi đến gõ cửa nhà Tiểu Ngọc.

 

Tiểu Ngọc vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, một bên mở cửa một bên líu lo: “Cưng yêu, anh đấy ư? Sao chẳng gọi điện trước cho em?”

 

Nói rồi cả người nhảy cẫng lên, hay cẳng tay xiết chặt lấy cổ tôi.

 

Tôi phải gồng lên mới gỡ được tay cô ta ra: “Đừng vội, Tiểu Ngọc, tôi đến tìm cô là có việc, nói xong là đi.”

 

“Việc gì đấy? Cả thế giới này thuộc về anh, anh nói gì cũng được. Cưng ngồi đi đã, đứng thế mỏi chân.” Cô ta mở một lon coca mời tôi.

 

“LÀ CÔ PHẢI KHÔNG?”

 

Câu nói không đầu không đuôi của tôi làm Tiểu Ngọc khó xử, cô ta quắc mắt: “Hả?”

 

“LÀ CÔ ĐÚNG KHÔNG?” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

 

“Anh nói gì đấy?” Tiểu Ngọc cười cười, toan sờ lên trán tôi, “Anh không sốt đấy chứ?”

 

Tôi hất tay cô ta ra, hít một hơi sâu rồi nói: “Tôi hỏi cô VIÊN THUỐC TRONG CỐC NƯỚC là do cô bỏ vào? CỐC NƯỚC ẤY LÀ CÔ ĐƯA CHO DIỆP TỬ, ĐÚNG KHÔNG?”

 

Tiểu Ngọc lim dim mắt nhìn tôi, trong khoảng 10 giây, chúng tôi gườm gườm nhìn nhau như thế. Rồi cô ta cười khẩy: “Lý Hải Đào, tôi nói cho anh biết, hôm nay anh không có việc gì nên đến gây sự hả? Đầu anh không phải quả thối đấy chứ??? Diệp Tử nói thế với anh sao?”

 

“Diệp Tử chỉ kể lại sự việc, cô ấy không muốn tôi tra cứu, tôi tự đoán ra.”

 

“Tự cho mình là Sherlock Holmes cơ đấy? Hừ, đoán?”

 

“Đừng làm bộ làm tịch nữa, Tiểu Ngọc, ngoài cô ra ai có thù oán với Diệp Tử?”

 

“Em làm sao mà có thù oán với nó? Hả? Còn nữa, anh đâu có mặt lúc đó, mà biết rằng vì uống cốc nước cam mà Diệp Tử xảy ra chuyện? Làm sao anh biết được nó không hề gây hấn với người khác? Làm sao anh lại đổ tội lên đầu Tiểu Ngọc này?”

 

“Trực giác!”

 

“Trực cái c….! Đàn ông mà có cái đ.m ấy à?”

 

“Cô nói năng cho đàng hoàng chút đi!”

 

“Đừng diễn nữa, trò này em gặp nhiều rồi? Lúc mày mới chỉ là thằng bé chơi ném bóng trong trường bà mày đã phải lăn lộn giữa đời! Anh coi Diệp Tử là loại người đàng hoàng sao? Anh nghĩ cái môi thắm răng ngà của nó nói gì đều là sự thật sao? Tôi nói cho anh biết nó có tội với nhiều người rồi! Tự làm tự chịu! “

 

“Sự nhẫn nại của tôi có giới hạn đấy! Tôi không cho phép cô năm lần bảy lượt nhục mạ Diệp Tử!”

 

“Lời em nói là sự thật! Ngày hôm nay anh đến to tiếng bảo em bỏ thuốc nó, mà không nghĩ ai đã trắng 2 đêm không chợp mắt đi hầu nó! Em bỏ thuốc cho nó? Nếu thực sự muốn hại nó, việc gì em phải hầu nó 2 đêm mà không để nó chết? “

 

“Ai mà biết lúc sau cô hối hận nên nhân từ?”

 

“Hay, anh hay lắm! Lý Hải Đào, kệ xác anh nói gì thì nói, chỉ cần Diệp Tử vẫn tin tôi, tôi vẫn là bạn của nó. Anh giỏi thì tự mình nói với nó là tôi bỏ thuốc đấy, xem nó tin anh hay là tin tôi!”

 

“Nói thì nói…Tôi không đôi co với cô nữa, đằng nào việc ngày hôm ấy cũng không thể điều tra ra, cứ làm theo lương tâm. Nhưng tôi cho cô hay, cô nghe rõ đây: tránh tôi và Diệp Tử xa ra một chút!”

 

Nói xong tôi quay người bỏ đi.

 

Tiểu Ngọc bỗng ôm lấy tôi từ phía sau: “Đừng đi, em xin anh đừng đi…Anh có biết ngày nào em cũng nhớ mong anh không Hải Đào? Anh biết không? Đừng để bất kỳ ai chen ngang vào chúng ta, em không cho phép ai phá vỡ chúng ta.Thật mà Hải Đào, em có thể làm tất cả vì anh, em không tốt ở đâu, anh không vừa lòng em ở điểm nào em sẽ thay đổi được không?”

 

Tôi quay người lại dằn giọng nói với Tiểu Ngọc: “Em không phải thay đổi, Tiểu Ngọc, em không phải thay đổi gì cả. Em mãn nguyện gì về tôi, tôi thay đổi để em khỏi mãn nguyện nữa!”

 

Tôi hất cô ta ra, xô cửa bỏ đi!  

 

Ra khỏi cửa được mấy bước, nghe tiếng “Choang, uỳnh, rầm” từ hướng nhà phát ra, chắc là cô ta ném đập cái gì đó vào cửa.

 

Một đứa con gái điên!

 

Nhưng nghĩ lại, có thể hôm nay tôi đã quá đáng chăng, tôi dựa vào cái gì mà chắc chắn đó là do Tiểu Ngọc làm? Nếu đúng là đổ tội oan như lời cô ta nói, là tôi đã làm cô ta tủi nhục quá rồi. Nhưng nhân gian đã có câu truyền miệng: “Thà giết nhầm 1 vạn, còn hơn bỏ qua một người”, tôi thật sự lo sợ người tình của mình lại chịu hãm hại một lần nữa.

 

Qua ngày Quốc Khánh Diệp Tử mới trở lại.

 

Chiều nhập nhoạng tôi đang ăn cơm với mấy anh em, điện thoại của Diệp Tử gọi tới.

 

Em thông báo vừa mới về, tối sẽ không tiếp khách, muốn tôi đưa em tới khu biệt thự Vườn lan quốc tế đánh bài mạt chược.

 

“Nhà ai hả em?” Tôi hỏi.

 

“Nhà của Tiểu Vân.”

Chương 23

 

Từ lúc Tiểu Vân “giải nghệ”, đây là lần đầu tiên Diệp Tử qua thăm nhà mới của cô.

 

Chúng tôi tới nhà số 9A.

 

Một người thanh niên ra mở cửa, tôi cược rằng đó không thể là cái gã Trần Dương người Hồng Kông mà tôi đã nghe qua.

 

Ông anh trước mặt tôi có lẽ lớn hơn tôi khoảng 2, 3 tuổi, mắt lồi lông mày rậm, dáng người rất bắt mắt. Tôi đã gặp gã này vài lần ở Đá quý trần gian, gã hay đi với một người bạn nữa.

 

Tin rằng gã cũng thấy tôi quen quen, vì chúng tôi không hẹn mà lên cùng gật đầu chào nhau.

 

Tiểu Vân mặc bộ quần áo ở nhà in vằn hoa, đang chải lông cho con mèo trắng, thấy chúng tôi bước vào, cô đứng dậy đi tới giới thiệu: "Đây là bạn trai em Hữu Viên Vỹ, còn đây là Lý Hải Đào, bạn của Diệp Tử. Anh chắc là phải biết Diệp Tử?"

 

Viên Vỹ vừa bắt tay tôi vừa đáp: "Gặp rồi gặp rồi, kiểu anh em thanh niên sức vóc như chúng mình là hiếm ở Đá quý trần gian, đảo mắt cũng chỉ có vài mống, làm gì mà chưa gặp qua?" Nói rồi chuyển sang bắt tay Diệp Tử: "Ngưỡng mộ đã lâu nay mới được gặp, đến Đá quý trần gian ai mà không biết Diệp Tử cơ chứ? Tiếng tăm lẫy lừng à!"

 

Diệp Tử cười, đáp trả không kém: "Em cũng đang tự hỏi vị thần tiên nào đã cướp đi cô em Vân bé bỏng của em, hóa ra là anh, nhìn là thấy không phải nhân vật bình thường rồi!"

 

Một câu nói đã làm mọi người thoải mái như quen thân, không thể không khâm phục bản lĩnh xã giao của Diệp Tử.

 

"Căn hộ to thế này, mình phải tham quan một vòng!" Diệp Tử nói rồi cùng Tiểu Vân đi vào phòng ngủ.

 

Căn hộ không lớn, diện tích rộng khoảng hơn 80m2, đầy đủ phòng ăn phòng khách, được bài trí tỉ mỉ.

 

Diệp Tử nói vọng ra từ bên trong: "Được đấy chứ, đẹp lắm đẹp lắm…"

 

Viên Vỹ nói với vào: "Chậc, có gì mà đẹp, lắp ghép lại mà ở thôi, mình nói với Tiểu Vân nhà mình rồi, ở tạm vậy thôi, đợi mình làm ăn trúng lớn, bọn mình lập tức…chuyển HOUSE thật to!"

 

Diệp Tử chớp chớp mắt, cười như nắc nẻ: "Ô? Thế căn hộ này là do anh mua à?"

 

"Chẳng phải thế thì gì, giá tổng thể 117 vạn, đáng trả liền tay! Cũng phải để cho bà xã mình có chỗ ở thoải mái tí chứ!"

 

Tôi và Diệp Tử nháy mắt nhìn nhau, thằng cha này cũng mồm mép thật, cả thế giới này có ai mà không biết căn hộ đây là tài sản của người Hồng kông Trần Dương. Hắn vẫn…thú vị nhỉ, mồm miệng ba hoa bốc phét bốc lên tận giời kìa.

 

Tôi thích gã! Loại người này luôn đem loại những vui thú khó ngờ cho người khác.

 

Tiểu Vân đỏ bừng mặt, có ý giận dỗi: "Đủ rồi đấy, nói năng vớ vẩn! Thôi đi ra đi, mang bàn mạc chược qua đây cho em!"

 

Diệp Tử nhìn Tiểu Vân, mắt vừa gặp nhau, chuyển sang chuyện khác luôn: "Này, em mặc cái thứ gì thế? Hoa hoét loạn xạ, rối hết cả mắt!"

 

Tiểu Vân cười ngay: "Hi hi, gợi cảm không chị?"

 

"Gợi cảm cái đầu em ý! Trông đồng bóng lắm, em mà mang cái dáng này đến Đá quý trần gian, chưa kịp vào cửa đã bị bảo vệ hất ra ngoài đường, có khi người ta còn đưa em một cái giẻ lau, ra lệnh "Đi đi, lau cái bảng ngoài cửa trước đã!, ha ha ha……."

 

Tôi hỏi: "Bốn người chơi à?"

 

"Không không, Viên Vỹ chơi thôi, em đứng ở cạnh xem, Ức Đình cũng sắp đến…Đấy, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, nghe thấy không, đến rồi!"

 

Quả nhiên có tiếng chuông gọi cửa.

 

Ức Đình vừa bước vào đã chỉ vào Viên Vỹ hét tướng lên: "Ối, á á á á hóa ra là thằng oắt con!"

 

Viên Vỹ vui vẻ: "Này không phải là em đã vớ được một bọc tiền đấy chứ? Sao hôm nay lại nghỉ làm thế? Không đi kiếm tiền nữa à? Cái Đá quý trần gian hết người rồi à?"

 

Ức Đình là như thế, nghe nói trước kia cô đã học xong năm thứ nhất đại học, dù không tiếp tục, cũng ít nhiều là người có giáo dục. Nhưng mà tôi thật tình không tìm thấy điểm chung nào giữa cô với một nữ sinh viên đại học.

 

Cô có thể tiện mồm phun ra một tràng những ngôn ngữ "mỹ miều" nhất mà không cần suy nghĩ trước.

 

Ván bài đêm đó chẳng có thắng có thua.

 

Hơn 12 giờ, anh chàng da trắng của Ức Đình đã trực sẵn dưới lầu.

 

Tiểu Vân đứng từ cửa sổ nhìn xuống, nhìn hồi lâu rồi phán: "Đi quả Santana, chả thấy rõ được gì! Sao không xuống xe cho em nghía cái!"

 

Trước khi đi tôi và Diệp Tử được thưởng thức món ăn đêm, phải nói là tay nghề Viên Vỹ không tồi, 5 phút đã xào xáo được một đĩa cơm rang trứng ngon lành.

 

Tôi được thể ăn đến no căng bụng.

 

Chúng tôi xuống lầu vẫy taxi, lạ lùng thay, một nơi như thế này mà đợi hơn 10 phút cũng không có cái taxi nào đi qua.

 

Hình hài Diệp Tử tắm dưới ánh đèn đường mê đắm vô cùng.

 

Em khoác một chiếc vest dài, áo bay nhẹ trong làn gió đêm, trông đẹp như một nữ thần, một nữ thần từ trời sa xuống.

 

Một bức tranh hoàn mỹ đến không thể hoàn mỹ hơn.

 

Cảm nhận được ánh mắt tôi, Diệp Tử cúi đầu cười, rồi lại ngẩng mặt lên, chăm chăm nhìn vào tôi đầy khiêu khích, nửa đùa nửa thật: "Thế, thế có muốn…qua em không?"

 

Trong tích tắc tôi thấy như có hơn ba nghìn vạn đô la đổ ập trước mắt! Tôi gật đầu nhanh như tia chớp, lắp bắp: "Có có có có có…"

 

Vừa lúc một chiếc taxi đi qua.

 

Mọi thứ sắp đặt hoàn hảo như một kịch bản.

 

Đến cửa nhà Diệp Tử, em rút trong túi xách ra chùm chìa khóa.

 

Lục lọi 3 phút sau em nói: "Hỏng rồi, lúc đi để quên khóa trong nhà, tiện tay khóa trái cửa rồi"

 

Không thể như thế với tôi được! Tôi thấy sống lưng ớn lạnh, tại sao đến đúng "giờ G" lại về mo thế này.

 

Thấy điệu bộ tôi thảm hại, Diệp Tử cười "hà hà", cúi xuống dưới góc tường, nhấc mấy mảnh vỡ đĩa hoa lên, rút ra một chùm chìa khóa sơ cua.

 

Tôi được thể thở phào nhẹ nhõm, hỏi em: "Tin anh đến thế sao?"

 

"Anh trả lời xem?" Diệp Tử liếc nhìn tôi, mở cửa ra.

 

 

Đêm ấy, dưới ánh sáng cam đỏ mông lung tỏa ra từ chiếc đèn ngủ nhỏ xíu, thêm một lần nữa tôi được tận hưởng suy tưởng đã ấp ủ ngày đêm, mơ ước tha thiết tấm thân thơm mềm hoàn hảo.

 

Tôi chạm sâu môi mình lên từng li da thịt em, và những tiếng rên rỉ nồng nàn nóng hổi lần này qua lần khác khêu gợi từng thớ thần kinh của tôi.

 

Cô gái Diệp Tử nằm dưới tôi là ma quỷ, là thiên sứ, là người tình đời này kiếp này tôi không thể lìa bỏ.

 

Em là nữ thần của tôi, tôi sẵn lòng quỳ nguyện dâng lễ trước em mỗi buổi sớm tinh mơ.

 

Em là vật báu quý giá nhất của tôi, tôi sẵn lòng trả giá tất cả để được chăm sóc em, xót yêu em, bao bọc, bảo vệ em.