Bloody Pascali Roses II

Chương 33: Edric hồi sinh

Gần một tháng sau, Rino đã cho sự cốở hội hunter chìm vào quên lãng. Mười người cùng đi nhưng chỉ một người về khiến cho không ít đả kích đổ dồn lên đầu cậu. Để khỏi gặp phiền phức, cậu chủđộng chuyển trường.

Hai tháng tiếp theo, nghe theo lời đám bạn dụ dỗ, cậu mua bó hoa hồng mười hai cây tỏ tình với một đàn chị năm hai. Kết quả lại lao ra nhầm người, trúng ngay con bé ngồi cạnh bàn làm xấu hổđến ná thở. Thế là, Rino bắt buộc phải chuyển trường lần nữa.

Ở ngôi trường mới, ngay ngày đầu tiên, cậu đãđụng mặt thầy chủ nhiệm của mình trong một tình huống dở khóc dở cười.

“Tên khốn!”– Cậu há hốc ngước nhìn anh.

“Ôi ân nhân của ta. Lâu rồi chúng ta mới gặp nhau đấy.”– Anh vô cùng mừng rỡ choàng vai bá cổ cậu như hai người bạn thân đã xa cách lâu ngày.

“Buông ra! Buông ra!” – Rino quơ tay hất hủi anh. –“Thân với ngươi lắm hả?”

“Này, ta từng cứu cậu, cậu từng cứu ta, chúng ta có thể nói là sống chết đều cùng trải qua.”

Vâng, đúng là anh đã từng cứu cậu, còn chữa vết thương cho cậu nhưng…anh đã giở trò biến thái để kích thích cậu phá toang kết giới giam giữ mình. Bù qua sớt lại, cậu với anh huề nhau trăm phần trăm. Cậu chẳng muốn nhìn thấy bộ mặt đáng ghét của anh nữa.

“Quên chuyện đóđi, không ai nợ ai. Mai này cóđi đường cứ xem như chẳng hề gặp qua nhau.”– Rino hất tóc ra phía sau vênh mặt đi thẳng. Cậu muốn cho anh biết trong mắt cậu anh chẳng là cái thá gì.

Lúc đầu, Cyril không nghĩ Rino có thể giúp anh phá tan lớp kết giới. Anh chỉ muốn cậu phát huy toàn bộ sức mạnh để thử một lần. Dẫu vậy, sau khi nhìn rõđặc điểm sức mạnh của cậu, anh nghĩ mình không chọn lầm người. Cậu sở trường về gió, mà gió lại là khắc tinh của đám trưởng lão giam giữ anh. Hơn nữa, cậu không phải vampire, sức mạnh tấn công của cậu sẽ không bị dội ngược lại trước lớp kết giới đó.

“Tùy thôi!” – Cyril lẩm nhẩm nhìn theo bộ dạng tựđắc của Rino, trong lòng nảy sinh chút kích thích. –“Máu của thằng nhóc này chắc là ngon lắm. Cổ của nó thật trắng.”

Thoát ra khỏi dòng suy tưởng trở về thực tại, Rino chợt mỉm cười, chống tay đầy hoài nghi hỏi Cyril:

“Lúc vừa quen biết, anh đã ba lần bốn lượt đi kè kè theo em đòi hút cho được máu em mới thôi. Giờ thì sao?”

“Máu em vẫn là thứ hấp dẫn anh nhất.”– Cyril liếm môi thèm thuồng. –“Nhưng anh sẽ không bao giờ cắn em. Anh biết thừa bản thân nghiện máu nên rất dễ mất kiểm soát.”

Rino nhìn quanh, may mà không có ai ngồi quá gần để nghe rõđoạn đối thoại giữa họ, nếu không sẽ nổi cả da gà lên.

“Tha cho anh đó.” – Rino cười tủm tỉm. –“Chút nữa về em sẽ xuống bếp. Anh muốn ăn món gìđây?”

“Bất cứ món gì miễn là có dính dáng đến máu như máu trộn salad, máu hầm, máu…”

“Thôi thôi hiểu rồi, anh chỉ cần máu thôi.”

“Em rất hiểu anh.”– Cyril vỗ tay tán dương cậu.


Rino hết lời để nói, lặng lẽ hớp một ngụm cà phê cho hạ hỏa. Người yêu của cậu đúng là một tên vampire khát máu không chừng mực.

——

Cơn gió lạnh lùa tấm màn cửa bay phất phơ trước đôi mắt của Ralph. Xuyên qua lớp vải mỏng, Avril đang ngủ say trên giường. Anh đứng bất động một hồi lâu nhìn cậu rồi biến ra trên tay hai viên ngọc bích.

“Edric, xin em đừng đùa giỡn với anh nữa. Nhất định lần này em phải tỉnh lại.”

Ralph nhẹ nhàng ngồi xuống giường Avril. Anh rải bột kim tuyến lên khuôn mặt cậu để kéo dài giấc ngủ thêm sâu.

“Avril, cậu đã ngủ chưa?”– Tiếng gõ cửa của Yann chợt vang lên làm Ralph phân tâm. Anh xoa mấy đầu ngón tay vào nhau chờ xem phản ứng tiếp theo của cậu ta.

Yann không nghe Avril đáp trả, nghĩ bụng cậu đã ngủ rồi nên tự quay về phòng.

“Xem ra ở kiếp nào thì em cũng có quá nhiều ong bướm vây quanh.”

Ralph banh miệng Avril ra và nhét vào hai viên ngọc bích. Anh vuốt dọc những ngón tay từ cổ xuống ***g ngực của cậu. Tức thì, khắp cơ thể cậu liền run lên phản ứng. Từ bên ngoài cửa sổ, hàng trăm tinh linh nhỏđột nhiên bay vào lấp đầy căn phòng.

Arvil nhắm chặt mắt rên rỉ, tay vò chặt vào ga giường bởi cơn đau đầu dữ dội. Tình yêu ngàn năm sống lại trong khoảnh khắc. Những dòng kýức chạy hối hả chỉ sợ rằng không kịp tuôn trào hết. Rất lâu sau cậu mới thả lỏng hai tay, vật vờ nằm im. Ralph đưa tay lên mũi cậu, hơi thởđã ngừng hẳn.

Một canh, hai canh trôi qua trong sự chờđợi sốt ruột của Ralph. Thêm một canh nữa, những ngón tay mềm mại dần nhúc nhích từng chút một. Arvil đã ra đi vĩnh viễn để nhường lại sự tái sinh cho một linh hồn luôn sống ẩn nấp bên trong cậu, Edric Hayes.

Edric mở toang mắt ra. Ba đời tình yêu của Kayla, Edric Hernandez và chính mình đều nằm cả trong đầu cậu. Cứ như một người vừa bước ra khỏi cơn mê, ngay giờ phút này cậu thông suốt hơn bao giờ hết.

Những lần trước viên ngọc bích của anh không tỏa sáng vì viên ngọc bích còn lại vốn thuộc sở hữu của Avril. Sau đó, Avril tặng lại cho Yann bởi cậu ta khen đẹp. Chỉ khi Avril có cơ hội tiếp xúc gần với viên ngọc bích, nó mới hấp thụđủ linh khí mà tỏa sáng.

“Chúc mừng cậu đã hồi sinh.”– Các tinh linh lần lượt nói khẽ vào tai cậu. Edric còn đang định mở miệng cảm ơn thì chúng đã kéo nhau bay đi. Ánh sáng nối theo phía sau cứ như một dải lụa bạc đang lấp lánh giữa trời đêm.

Edric bỗng chống tay ngồi dậy, dịu dàng ngước nhìn Ralph. Trong khoảnh khắc, cả người anh tê cứng lại. Anh phải biểu hiện thế nào thì mới đúng? Lao đến ôm chầm cậu nhưđiều anh vẫn hằng tưởng tượng hay sao? Cậu ở trước mắt có khi nào lại là sương khói? Cậu ở trước mặt có khi nào lại tan biến nếu anh chạm vào? Thậm chí anh không dám tin rằng lần này cậu đã thật sự trở về dù rằng anh luôn khao khát, ngày đêm luôn khao khát điều này trở thành hiện thực.

Edric run run hai bờ môi. Niềm vui ngày tương phùng được đổi bằng những giọt nước mắt sau cả trăm năm dài trên má cậu. Cả hai ngồi nhìn nhau không dám nói một tiếng nào, sợ những thanh âm phát ra có thể làm vỡ vụn bầu không khí hạnh phúc giữa họ. Edric cửđộng những ngón tay vàđột ngột lao về phía anh.

“Em xin lỗi, Ralph. Em xin lỗi.”– Khi đãôm chầm lấy anh, chắc chắn rằng anh đang hiện diện trong vòng tay mình, Edric mới trút hết can đảm mở lời. Hơi ấm của anh như một liều thuốc bổđang làm ấm lại trái tim cậu. Cậu xiết chặt tay đến nỗi sắp nghiền nát anh ra thành từng mảnh vụn.

“Đúng là em rồi…em đã quay về với anh. Em đã quay về với anh!”– Ralph thét lên vàôm Edric đứng dậy xoay thành những vòng tròn. Anh biết lần này mình không còn nằm mơ nữa. Cậu ở trước mặt anh rất thực, hơi thở nóng ấm cũng rất thực, mọi thứđều rất thực.

“Đừng, Ralph, buông em xuống đi.”– Edric cười khúc khích dựa đầu vào vai anh. Cậu vừa tỉnh dậy nên khó chống nổi với những cái quay xay xẩm mặt mày.

Ralph hồ hởi ngả xuống giường, kéo theo cả người Edric nằm trên anh.

“Em đã bắt anh chờđợi quá lâu, tìm kiếm quá lâu. Edric, sau này đừng rời xa anh nữa, bất kể chuyện gì cũng đừng rời xa anh nữa.”– Ralph tha thiết nói.

“Em sẽ không!” – Edric sờ vào mặt anh mím môi chua xót. –“Em xin lỗi vì tất cả. Em đã…”

“Anh không muốn nhắc về quá khứ. Anh không thể chấp nhận việc em đãđỡ Asura thay cho thằng nhóc đó.”– Anh tự nhủ với lòng sẽ không bắt ép cậu giải thích, bởi thời gian hai người xa cách đã quá dài, đau khổ và tự trách đã quáđủ, hà tất còn khơi thêm chuyện không vui. Huống hồ, nếu có bắt ép cậu giải thích, cậu sẽ lôi mấy chuyện cũ rích ân nghĩa ra để nói. Anh chẳng có hứng thú lắng nghe.

“Được, em không nhắc gì nữa. Mọi việc đã chấm dứt rồi.”– Cậu bằng lòng thỏa thuận với anh. Cả hai đều hiểu rằng chỉ cần được nhìn thấy đối phương, đóđã làđiều hạnh phúc lớn nhất.

Edric choàng hai tay qua cổ Ralph ôm chặt lần nữa.


Khi cậu tỉnh lại, dấu ấn hoa hồng cũng đồng thời hiện lên, nhưng trải qua một thời gian lâu dài, nóđã rút những nhánh gai xuống trở lại làm một hình xăm nằm gọn trên cổ tay cậu.

Bỏ mặc quá khứ từng xảy ra những chuyện đau lòng ra sao, bỏ mặc tương lai còn vùi dập bao nhiêu sóng gió, cậu biết người đàn ông đang ở trước mặt chính là sự lựa chọn cuối cùng và duy nhất của trái tim cậu. Cậu yêu anh, và sẽ còn yêu anh nhiều hơn quá khứ cậu đã từng, yêu anh nối dài theo mỗi ngày cậu tồn tại trên thế gian này.

“Ralph, em yêu anh! Hãy tin rằng em sẽ luôn yêu anh.”

Ralph hôn âu yếm lên tóc cậu:

“Anh muốn nghe một lần nữa.”

“Em yêu anh. Em yêu anh rất nhiều!”– Edric không ngần ngại lặp lại, và có lặp bao nhiêu lần nữa thì cậu cũng tình nguyện.

Cuối cùng anh cũng nghe được những lời bày tỏđược thốt ra từ miệng cậu. Anh biết cậu sẽ không dối gạt anh. Anh không muốn nghi ngờ cậu bất cứđiều gì, và từ nay về sau, chỉ cần cậu chịu nói ra, thì anh nhất định tin tưởng tuyệt đối. Anh rất sợ lại vì những hiểu lầm hay ghen tức màđể vuột mất cậu ra khỏi tầm tay.

“Anh yêu em!” – Anh tìm đến bờ môi của cậu vàđưa lưỡi vào giữa hai kẽ răng nhỏ.

Ánh mắt của Edric chợt dao động. Cậu nấn ná tiếp lấy đầu lưỡi của anh, nhưng chỉđược một hồi lại đẩy nhẹ người anh ra.

“Xin lỗi anh, em vẫn còn hơi mệt.”

Edric nhanh chóng thanh minh để anh không hiểu lầm cậu muốn lạnh nhạt với anh. Có lẽ Edric đã lo nghĩ quá nhiều, Ralph không tức giận, anh chỉ cười xòa và vuốt nhẹ mái tóc cậu:

“Anh hiểu. Anh đãđi quá xa. Chúng ta còn rất nhiều thời gian để làm chuyện này.”– Anh hôn lên trán cậu, một nụ hôn thật sâu.

Lòng anh có phần tự trách vìđã không nghĩđến tình trạng sức khỏe của cậu. Anh của bây giờđã khác trước rất nhiều. Sau biết bao năm tháng hoài niệm lại quá khứ, anh thầm hứa với bản thân chỉ cần định mệnh lại mang Edric trả về cho anh một lần nữa, anh sẽ trân trọng cậu cảđời, yêu thương cậu cảđời. Dù có bắt anh giảm đi thói ngông cuồng và bản tính độc đoán để học nhường nhịn và khoan dung, miễn làđiều đó làm Edric vui, anh sẽ học hết. Anh muốn biến Edric trở thành người hạnh phúc nhất trên thế gian.

“Ừm!”– Edric nhoẻn miệng cười. Niềm hạnh phúc trong tim đã biểu lộ ra hết bên ngoài. Cậu vốn là không thể khép kín bờ môi lại. –“Anh à, chúng ta có thểở lại Pháp thêm một thời gian không?”

“Em có việc cần làm ởđây sao?”– Ralph ngạc nhiên hỏi.

“Không phải em, là Avril Le Blanc. Em đã cướp mất sinh mạng của cậu ấy để hồi sinh. Lương tâm của em sẽ cắn rứt nếu không làm chút chuyện gìđó bùđắp lại.”– Edric đã sống trong cơ thể Avril rất lâu nên hoàn toàn hiểu rõ về cậu ta và những mối quan hệ xung quanh. Tâm linh của Edric và Avril có khả năng cảm ứng lẫn nhau. Edric biết Avril không nhẫn tâm như vẻ bề ngoài phơi bày. Trái tim cậu ta tràn đầy thương tổn và sự côđơn.

“Em có thể nào dẹp bỏ cái tính người đáng ghét này hay không? Cậu ta vốn chỉ là một công cụ trong mắt anh thôi.”

“Ralph.” – Edric gằn giọng xuống. –“Đó là một mạng người.”

“Thôi được, thôi được!”– Anh xem như là nhún nhường cho cậu. –“Em muốn ở lại bao lâu thìở, nhưng khi đã giải quyết hết, phải trở về Anh quốc với anh. Và còn một điều…”

“Điều gì?”

“Em phải dọn đến sống cùng anh.”

“Thế còn căn biệt thự này….dù sao nó cũng là nhà của Avril. Em đột nhiên bỏđi hình như không hợp lý.”

Ralph đỡ người Edric ngồi dậy rồi kéo cậu vào giữa lòng thủ thỉ:

“Em thông minh như vậy, khẳng định sẽ tìm được một lý do thích đáng để giải thích cùng mọi người.”

“Được, nhưng em cũng có một điều kiện trao đổi.”


“Là em đang năn nỉ anh cho em ở lại, không phải anh năn nỉ em hãy ở lại, sao còn dám ra điều kiện với anh?”– Ralph ngắt cằm cậu nựng nịu.

“Một điều thôi. Em biết vị chúa tể duy nhất trong trái tim em sẽ làm được.”– Cậu mỉm cười trẻ con.

“Để xem.”– Anh vuốt dọc cánh mũi. Câu nói vừa rồi của cậu thật biết cách lấy lòng người.

“Trong vòng một tháng, chúng ta sẽ…kiêng cử…quan hệ với nhau.”– Edric liếm môi ái ngại. Cậu biết vấn đề này cực kỳ nhạy cảm.

Ralph hơi rụng rời tay chân. Anh suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

“Tại sao phải kiêng cử?”

“Ừm…vì…à là vì em vẫn chưa làm quen với cơ thể của Avril.”– Edric nhất thời không kiếm ra được một lý do hay ho nên nói đại cho có.

“Có chuyện này nữa sao?”– Ralph nheo đuôi mắt khó tin.

“Anh không tin em à?” – Cậu giả vờ giận dỗi hỏi lại.

“À…không phải! Cứ theo ý em đi.”– Anh chẳng muốn làm cậu buồn, dù khó chịu vẫn phải gật đầu chấp nhận.

Nhìn ra biểu cảm cực kỳ tồi tệ của Ralph, Edric cười xòa với tay lên cao vuốt mặt anh. –“Xem nào, chỉ một tháng thôi mà. Sau đó thì anh muốn gì, em sẽ chiều nấy, và chiều anh hết lòng.”

“Là em tự hứa đấy. Anh không có lấy dao ép buộc em.”–Đầu óc gian xảo của anh kích hoạt tột độ. Hay cho câu ‘anh muốn gì, em sẽ chiều nấy.’ Anh cười vì tin chắc cậu sẽ chết tươi với câu này.

“Vâng, là em tự hứa.”– Cậu nép sát vào lòng anh như một chú mèo con tìm hơi ấm. Không phải vô lý mà Edric lại bắt Ralph hứa về việc không quan hệ. Cậu đang mang nặng một tâm sự, chỉ vì niềm vui gặp lại anh to tát đến nỗi lấn át mọi nỗi buồn nên tạm thời cậu muốn quên đi nó. Tuy nhiên, vào một ngày không xa, tâm sự này chắc chắn sẽ mang đến nhiều phiền lụy trong mối quan hệ giữa anh và cậu. Nếu ngày ấy đến, cậu phân vân không biết mình nên lựa chọn thế nào?

Ra đi hay tiếp tục ở lại???

——

Ánh nắng của một ngày mới chào đón nụ cười của Edric. Các màn cửa được vén lên để suối nguồn hạnh phúc được chan hòa khắp căn phòng. Edric đến gần giường để lay anh thức dậy. Đêm qua anh đãôm cậu vào lòng cùng ngủ thiếp đi. Từ ngày quen biết nhau, dĩ nhiên cậu không bao giờ muốn lôi cả quá khứ của Edric Hernandez ra, thìđây được tính là lần đầu tiên họ mới được thanh thản ở cạnh nhau. Không còn những phiền muộn về thân phận cách biệt hay lo ngại trước ánh mắt người đời, cậu có thể trút sạch lớp vỏ hậu nhân của gia tộc hunter đổi lấy một cuộc sống bình thường. Cậu sẽ yêu anh và tự do bày tỏ tình yêu của mình bằng những cách bình thường nhất.

Ralph vẫn nằm trên giường, nấn ná xoa xoa bàn tay của Edric không chịu buông:

“Edric, anh ước gì mỗi sáng sớm khi mở mắt ra, đều được nhìn thấy em như thế này.”

“Lỡ như…có một ngày em già nua và trở nên xấu xí thì sao?”– Edric đột nhiên chau mày.

Ralph bỗng ôm bụng cười dài:

“Em là vampire mà cứ nói chuyện như con người vậy. Sao lại thích đùa mấy trò này cơ chứ?”

“Ừ, em chỉđùa.”– Cậu vỗ vào tay anh rồi kéo cả người anh ngồi dậy. –“Anh nặng quáđấy.”

“Em dám chê anh à?” – Anh đứng lên, bắt lấy cậu chọt lét. –“Anh phải trừng phạt em.”

“Thôi anh à.” – Edric cười không ngớt cố gắng giữ lại hai tay anh. –“Tha cho em đi. Tha đi mà.”

Tiếng cười đùa đang vang lên rộn rã thìâm thanh gõ cửa chợt vang lên. Cả Ralph và Edric đều khựng lại nửa chừng, nhìn ra ngoài cánh cửa lớn.


“Avril, cậu đã thức chưa?”– Yann cất tiếng gọi.

“Lại là thằng nhóc đó.”– Ralph thỏ thẻ vào tai Edric. –“Nó có tình ý rất sâu nặng đối với em.”

“Anh lầm rồi, là với Avril, không phải em.”– Edric đáp nhỏ.

“Đều như nhau thôi.”

“Hoàn toàn khác nhau.” – Edric đẩy Ralph ra phía cửa sổ. –“Anh hãy về trước đi. Chiều nay giả làm một người bạn ởÝđến thăm em. Những chuyện khác cứđể em lo.”

“Được, em đừng nhọc sức quá.”– Anh hôn lên trán cậu rồi biến thành dơi bay đi.

Edric thở dài, vội vàng bước ra phía cánh cửa lớn. Sau khi chỉnh sửa lại mái tóc rối vìđùa giỡn với anh khi nãy, cậu mỉm cười mở toang nó ra:

“Xin lỗi, tớ phải thay quần áo nên hơi lâu. Tớ còn tưởng cậu đã bỏđi rồi.”

“Cậu luôn bắt tớ phải chờđợi riết nên tớ quen, xá gì thêm một lần này.”

“Không phải là tớ cốý.”– Edric áp tay ra sau cổ chữa ngượng.

Yann không quan tâm mấy đến câu hỏi của cậu. Cậu ta cứ liếc mắt vào trong với thái độ ngạc nhiên.

“Rõ ràng tớ vừa nghe thấy tiếng nói cười của cậu và một ai đó. Cậu còn bảo người đó hãy tha cho mình. Sao giờ lại không có ai?”

“Làm gì có ai? Tớ tập kịch thôi.”

“Tập kịch? Cậu có hứng thú với kịch thoại từ khi nào thế?”– Yann mím môi nghi ngờ.

“Mới gần đây thôi. À…cậu tìm tớ có việc gì?”– Edric nhanh chóng đổi đề tài để tránh Yann lại hỏi tiếp.

“Ừm…cũng không có gì. Đêm qua tớ cóđến một lần nhưng hình như cậu đã ngủ say. Tớ muốn hẹn cậu sáng nay cùng tớđi đọc kinh ở nhà thờ. Cậu có thời gian chứ?”– Yann tạm chấp nhận với cái lý do Edric đưa ra, dù rằng cậu ta còn hoài nghi khá nhiều.

Sẵn tiện Edric đang có chuyện muốn nói với Yann, đi nhà thờ cùng cậu ta có lẽ là một cơ hội tốt. Nghĩ vậy, cậu đồng ý ngay.

Sau buổi cầu kinh, Edric và Yann đi tản bộ quanh mấy hàng cây cao nằm phía sau khuôn viên của nhà thờ. Edric biết Yann dọn đến ở cùng Avril là vì lo sợ Avril sẽ xảy ra chuyện. Nay nếu cậu bảo muốn dọn đi, e là cũng khó mở lời.

“Avril này…” – Yann thấy cậu suy tư liền thắc mắc. –“Cậu có tâm sự sao?”

“À…không! Tớ có tâm sự gì chứ? Tớđang nghĩđến chuyện làm ăn thôi.”

“Vậy thì tốt.”– Yann bất chợt nắm lấy tay cậu. –“Tớ muốn cậu lúc nào cũng được vui vẻ.”

Edric ái ngại gạt nhẹ tay cậu ta ra:

“Tớ có chuyện muốn nói với cậu. Một người bạn cũ của tớ vừa từÝ về. Chiều nay anh ấy sẽđến đón tớ sang nhà anh ấy chơi một thời gian. Cậu cứở lại nhà tớ, thỉnh thoảng tớ sẽ về thăm cậu, được không?”– Edric e sợ Yann sẽ gặp nguy hiểm khi quay về rừng núi heo hút một mình.

“Cậu có bạn ởÝ sao? Tớ chưa từng nghe cậu nhắc qua.”– Yann hụt hẫng tự nắm lấy cổ tay mình. Cậu ta không trách cậu. Quả tình, đôi khi Avril cũng hay làm thế nếu tâm trạng không được vui.

“Ừ, là một người bạn rất thân, nhưng anh ấy cũng hơi khó tính. Anh ấy không thích tiếp xúc nhiều với người lạ.”


“Tớ hiểu rồi, chỉ là tớ lo cho cậu. Quẻ bói của tớ thật sự cóđiều bất thường.”

“Cuộc sống luôn có những bất thường, tớ tin không phải điều bất thường nào cũng là xấu. Cậu đừng vì quẻ bói đó mà phiền lòng. Chắc là dạo này trời nóng nên những cánh hoa dễ bắt lửa thôi.”

“Cậu hình nhưđã lạc quan hơn trước? Lúc đến gặp tớ, cậu vẫn còn thấp thỏm không yên.”

Edric dừng lại bên một tán cây cao và chống tay vào đó:

“Ừ, tớ nghĩ không nên tự mình hù dọa mình. Có lẽ tớ phải về sớm để chuẩn bị hành lý.”

“Được!”– Yann không vui nhưng vẫn gật đầu theo Edric bước ra xe.