Bách Khoa Thư Lịch Sử

Áo Và Phổ (1711–1786)

ÁO VÀ PHỔ (1711–1786)

Đến thời gian này, đế quốc Áo đã qua thời kỳ đỉnh cao và xứ Brandenburg–Phổ đang lớn mạnh hơn. Cả hai đế quốc cùng muốn thống trị các bang khác của Đức.

Maria Theresa là nữ hoàng thuộc dòng họ Habsburg cai trị Áo từ 1740 đến 1780. Với sự giúp đỡ của các quan tể tướng được tuyển chọn kỹ, bà đã dần cải thiện tình hình trong đế quốc Áo, cải cách chính quyền địa phương, giáo dục và quân đội.

Năm 1711, Đại Công tước Áo Karl (Charles) VI trở thành hoàng đế La Mã Thần thánh. Việc này dẫn tới sự sáp nhập các vùng đất của đế quốc La Mã Thần thánh vào lãnh thổ Áo và đưa Karl VI thành người quyền lực nhất châu Âu. Sau khi ông mất vào năm 1740, có ba người cùng tuyên bố chính họ chứ không phải Maria Theresa, con gái Karl, mới là người được nối ngôi. Đó là Karl xứ Bavaria, Philip V của Tây Ban Nha và Augustus của vương quốc Saxony.

Frederick Đại đế là vua Phổ từ 1740 đến 1786. Ông là người nghiêm nghị, dũng cảm và đầy tham vọng. Dưới sự lãnh đạo của ông, Phổ trở thành một nước vững mạnh. Ông đã chính thức hóa sự khoan dung tôn giáo ở nước này và giải phóng nông nô. Nhưng các cuộc chiến tranh do ông tiến hành đã khiến nhiều người chết.

Tình hình càng trở nên phức tạp khi các nước châu Âu khác can thiệp vào chuyện này. Cuộc chiến tranh giành ngôi kế vị ở Áo (1740–1748) bắt đầu khi quân Phổ xâm lược tỉnh Silesia của Áo. Phổ được Pháp, xứ Bavaria, xứ Saxony, xứ Sardinia và Tây Ban Nha ủng hộ. Nhưng Anh, Hungary và Hà Lan ủng hộ Maria Theresa. Kết cục của cuộc chiến tranh này là Maria Theresa vẫn giữ ngai vàng, Áo bị suy yếu và Phổ chiếm giữ Silesia. Cán cân quyền lực ở Đức nghiêng về Phổ và đế quốc La Mã Thần thánh suy yếu. Áo là đế quốc rộng lớn nhưng đang để mất quyền lực. Hơn một thế kỷ sau, vào năm 1870, chính Phổ đã thống nhất Đức, và Áo bị gạt ra ngoài.

Được xây dựng trong những năm 1696–1730, cung điện mùa hè hoàng gia Schonbrunn ở Vienna là một ví dụ về sự kỳ vĩ và huy hoàng của kiến trúc trang trí Rococo.

BRANDENBURG–PHỔ

Năm 1618, triều đại Hohenzollern lâu đời ở Brandenburg đã thừa kế nước Phổ. Đến năm 1700, Brandenburg–Phổ trở thành một cường quốc Tân giáo hàng đầu với thủ đô là Berlin. Các vua Phổ xây dựng một chính quyền hiệu quả và đã giúp các ngành nghề ở nước này phát triển. Nước Phổ trở nên hùng mạnh dưới thời trị vì của Frederick William I (cai trị trong thời gian 1713–1740), người đã xây dựng quân đội của Phổ. Năm 1740, người kế vị ông là Frederick Đại đế đã dùng đội quân này thách thức Áo, Pháp và Nga. Trong thời cai trị của mình, ông đã mở rộng gấp đôi diện tích nước Phổ, cải thiện hoạt động kinh doanh và công nghiệp, đưa nước này thành một trung tâm văn hóa của thời Khai sáng. Trong 100 năm tiếp theo, Phổ chiếm thêm nhiều vùng đất, ngày càng chi phối Ba Lan và miền Bắc nước Đức.

Trong trận Fontenoy ở Bỉ vào năm 1745, Pháp giành được thắng lợi quan trọng trước Áo và các đồng minh của nước này. Trong bức tranh này, vua Pháp Louis XV đang chỉ tay về phía người thắng trận là Nguyên soái Saxe.