A Mạch Tòng Quân

Chương 35: Lòng người

Ánh mắt Thương Dịch Chi sáng bừng lên trong giây lát, rồi sau đó rất nhanh rời khỏi khuôn mặt A Mạch, thần

thái tự nhiên rảo bước tiến vào bên trong phòng. Từ Tĩnh cũng buông rèm

cửa trong tay xuống, bước đến bên cạnh A Mạch cẩn thận đánh giá khuôn

mặt của nàng một chút, cười nói: “Để xem nào! Sợ là quá đẹp, có chút

không giống một thôn phụ.” Rồi lại xoay người về phía lão bà tử nói:

“Ngươi đi xuống lĩnh tiền trước đi, chờ ngày mai sẽ vấn tóc cho nàng ấy, hiện giờ ngươi không còn việc gì nữa.”

Lão bà tử lên tiếng ngàn ân vạn tạ

rồi đi ra, chờ bà ta đi khuất, A Mạch vội hỏi: “Cứ để bà ta đi như vậy

sao? Biết đâu bà ta lại để lộ tin tức!”

Từ Tĩnh cười nói: “Yên tâm đi, điều

này ta đều an bài cả rồi.” Ông ta vuốt râu vừa lòng đánh giá A Mạch một

chút, rồi quay đầu cười hỏi Thương Dịch Chi: “Tướng quân, ngài cảm thấy

thế nào?”

Khóe miệng Thương Dịch Chi mỉm cười,

ánh mắt cẩn thận nhìn kỹ khuôn mặt A Mạch. A Mạch bị anh ta nhìn thì có

chút chột dạ, vài lần muốn cúi đầu né tránh tầm mắt của anh ta, nhưng

vẫn cố gắng tự trấn định nghênh đón.

Thương Dịch Chi đột nhiên thu lại nét cười trên mặt, lạnh giọng nói: “Lá gan quá lớn, ngươi đã từng gặp qua

người phụ nữ nào bị một người đàn ông xa lạ nhìn chăm chú mà vẫn có thể

trấn tĩnh như vậy không? Ánh mắt cũng quá lợi hại, không giống với một

thôn phụ.”

A Mạch nghe vậy thì sửng sốt, sau khi suy nghĩ một lát, liền hạ thấp mi mắt, nhỏ giọng nói: “Ta hiểu rồi,

tướng quân. Ngươi xem như vậy có được không?” Nói xong liền khẽ nghiêng

đầu, giương đôi mắt xấu hổ ngượng ngùng e ấp liếc nhìn Thương Dịch Chi,

rồi ánh mắt ấy lại chạy chóng tránh đi, đỏ mặt cúi đầu.

Mặc dù biết rõ là nàng đang diễn trò, nhưng Thương Dịch Chi vẫn bị cái liếc mắt này của nàng làm cho trái tim đập nhanh thêm một nhịp. Anh ta không nói gì, hơi nhíu mày cân nhắc

điều gì đó, lại nghe Từ Tĩnh cười ha ha nói: “Thực sự cái liếc mắt này

của ngươi, A Mạch à, đúng là có thể khiến cho hồn xiêu phách lạc. Nhưng

như vậy cũng không được, chẳng lẽ ngươi định câu dẫn hết bọn thát tử Bắc Mạc canh giữ cổng thành đi theo ngươi sao, chỉ sợ đến lúc đó chúng ta

muốn làm cái gì cũng không được.”

A Mạch thản nhiên nở nụ cười, trầm

giọng nói: “Ta biết rồi, tiên sinh, đợi lát nữa ta sẽ tự mình cân nhắc

một chút, đến lúc đó nhất định sẽ không làm cho thát tử nhìn ra dấu

vết.”

Từ Tĩnh cười gật gật đầu, nói tiếp

với A Mạch: “A Mạch, ngươi phải tính toán cho chu đáo, tuyệt đối không

thể để lộ chút sơ hở, bởi vì lần này đi Dự Châu, cũng không phải là đi

thám thính tin tức như đã nói ngày hôm qua.”

A Mạch ngẩn ra, lập tức liền đã mơ hồ đoán được mục đích của bọn họ, nhưng lại vẫn làm như không biết, lẳng

lặng chờ Từ Tĩnh nói.

Ánh mắt của Từ Tĩnh và Thương Dịch

Chi có chút thay đổi, nghiêm mặt nói với A Mạch: “Chuyện ta chuẩn bị nói thập phần trọng yếu, ngươi phải ghi tạc trong lòng, bất kể ai cũng

không thể nói ra, cho dù là người đi cùng để tạo vỏ bọc cho ngươi vào

thành là Trương Nhị Đản cũng không thể biết, ngươi phải nhớ kỹ điều

này.”

“A Mạch nhớ kỹ.” A Mạch trầm giọng nói.

“Tốt lắm, lần này để ngươi tiến vào

thành Dự Châu là muốn để ngươi liên hệ được với tướng quân Thạch Đạt

Xuân!” Từ Tĩnh thấp giọng nói.

“Thạch tướng quân?” A Mạch mặc dù đã

mơ hồ đoán được một chút, nhưng khi nghe những lời này từ miệng Từ Tĩnh

nói ra vẫn không khỏi có chút giật mình.

Từ Tĩnh gật gật đầu, tiếp tục nói:

“Thạch tướng quân đi theo địch là kế sách đã định trước của ta, là một

chiếc đinh nhọn chúng ta đặt bên trong nội bộ quân Bắc Mạc. Sau khi Bắc

Mạc chiếm cứ Dự Châu, chúng ta cũng từng phái thám tử tìm cách liên hệ

với Thạch tướng quân, nhưng Bắc Mạc đối với Thạch tướng quân vô cùng

cảnh giác, thay đổi tất cả những người bên cạnh ông ta trước đây, lại

nhiều lần phái người giả làm quân ta để thử Thạch tướng quân, Thạch

tướng quân sợ bại lộ thân phận, cho nên vẫn không dám liên hệ với chúng

ta, lần này muốn cho ngươi đi, chính là bởi vì Thạch tướng quân có thể

nhận ra ngươi, có thể khiến ông ta tin tưởng.”

“A Mạch hiểu rồi.” A Mạch nói.

Thương Dịch Chi đưa ánh mắt sắc bén

liếc nhìn A Mạch một cái, còn nói thêm: “Thân phận của Thạch tướng quân

trong quân là tuyệt mật, hiện tại ngoại trừ tiên sinh và ta thì chỉ có

ngươi biết, nay ngươi đi Dự Châu hung hiểm khó dò, vạn nhất bị người Bắc Mạc phát hiện ra thân phận, ngươi…”

“A Mạch dù chết cũng sẽ không tiết lộ bí mật này” A Mạch nói tiếp, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Thương

Dịch Chi gằn từng tiếng nói: “Thỉnh tướng quân yên tâm, nếu A Mạch bị

người Bắc Mạc bắt được, thì người biết được bí mật này trên đời cũng chỉ còn lại có hai người là tướng quân và tiên sinh.”

Thương Dịch Chi không tự giác mà nheo mắt đánh giá A Mạch, nói: “Vậy là tốt rồi. Ta đây sẽ chờ tin tức tốt

của ngươi, chờ ngươi mã đáo thành công,” Anh ta ngừng lại một chút rồi

lại thấp giọng hỏi: “Ngươi còn có yêu cầu gì không?”

Tâm tư A Mạch vòng vo xoay chuyển,

rồi thoải mái nói: “Nếu A Mạch có thể không làm nhục sứ mệnh của tướng

quân và còn sống trở về, vậy thì thỉnh tướng quân thăng chức quan cho

ta.”

Thương Dịch Chi và Từ Tĩnh đều giật

mình, Thương Dịch Chi đột nhiên cười ha ha hai tiếng, ánh mắt nhìn A

Mạch chằm chằm nói: “Điều này không có vấn đề gì, chờ ngươi trở về ta

lập tức dâng tấu lên triều đình đề nghị thăng ngươi lên làm giáo úy!”

A Mạch cũng cười thật tươi, nói:

“Giáo úy thì không cần, chỉ cần tướng quân tìm cơ hội thăng ta thành đội trưởng là là tốt rồi, thăng nhanh quá lại khiến lòng người hoài nghi.”

Thương Dịch Chi sảng khoái đáp ứng: “Cứ quyết định như vậy đi!”

“Được!” A Mạch đáp.

Thương Dịch Chi cười cười, để Từ Tĩnh lưu lại cùng A Mạch, cẩn thận bàn bạc những vấn đề chi tiết, còn anh ta thì xoay người vén rèm cửa đi ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa phòng, không

khí tươi mát liền ùa đến, Thương Dịch Chi hít sâu mấy hơi, đem nỗi xôn

xao khó hiểu trong lòng xua đi, quay đầu lại đưa mắt nhìn cửa sổ, lúc

này mới dứt khoát xoay người rời đi.

Trương Sinh đang đứng canh giữ ở cửa

viện thì thấy thân hình cao lớn của Thương Dịch Chi từ trong viện bước

ra, định đi theo sau, lại bị Thương Dịch Chi giơ tay ngăn lại: “Ngươi ở

nơi này canh giữ, đừng để người khác đến quấy rầy Từ tiên sinh, ta một

mình đi dạo trong núi, cũng gần đây thôi.” Thương Dịch Chi nói, đi về

phía trước hai bước rồi lại ngập ngừng quay trở về, đứng nhìn chăm chú

vào mặt Trương Sinh, nhìn đến khi Trương Sinh cảm thấy chột dạ, lúc này

anh ta mới nói: “Trương Sinh, ngươi thử bắt chước nữ nhân liếc mắt nhìn

ta một cái xem nào.”

Trương Sinh đầu tiên là sửng sốt,

tiếp đó sắc mặt lập tức trở nên quẫn bách, đỏ bừng, nhìn chủ tướng nhà

mình không dám tin, gấp đến độ ánh mắt cũng phải đỏ lên.

Thương Dịch Chi nở nụ cười, ghé sát vào mặt Trương Sinh nói: “Không việc gì, ta chỉ là muốn nhìn thử, nhanh lên.”

“Ta… ta…… không…” Trương Sinh lắp bắp nói, mắt nhìn như muốn khóc.

Thương Dịch Chi liền chỉ điểm: “Đơn

giản thôi, trước thì ngươi cúi đầu, sau đó chậm rãi ngẩng lên, dùng khóe mắt e ấp liếc nhìn ta một cái, sau đó lại nhanh chóng cúi đầu lần nữa.”

Trương Sinh đành phải làm theo phân

phó của tướng quân nhà mình, nhưng cái cổ kia lại cứ cứng như gỗ, bình

thường nhất cử nhất động đều là của một tiểu gia hỏa thông minh tuấn tú, nhưng khi làm động tác này thì không khác gì một xác chết chưa nhắm

mắt……

Thương Dịch Chi ghê tởm rùng mình một cái, vội phất tay mà bỏ chạy: “Quên đi, quên đi, đừng học, còn chưa đủ

bản lĩnh để học đâu*.”

Trương Sinh ủy khuất nhìn bóng dáng

Thương Dịch Chi xa dần, thầm nghĩ đại lão gia có cái môn học gì vậy,

chẳng lẽ còn có** người có bản lĩnh để học sao?

(*) (**) chỗ này thiếu chữ, mẹ Cún dịch thoát ý.

Trong phòng, Từ Tĩnh phân tích lại

tình hình Dự Châu cho A Mạch nghe, sau khi nói xong, Từ Tĩnh vẫn chưa

đi, mà đứng dậy thong thả đi hai vòng trong phòng, rồi dừng bước quay

người lại, cao thấp đánh giá A Mạch, ngữ khí âm trầm hỏi: “A Mạch, ngươi có biết lần này đi Dự Châu cái gì là nguy hiểm nhất không?”

A Mạch ngẫm nghĩ, nói: “Là thân phận

của ta, ta dù ở bất cứ nơi nào, nếu vạn nhất để người khác nhận ra thân

phận sẽ thành phiền toái rất lớn.”

Từ Tĩnh chậm rãi lắc lắc đầu, thấp giọng nói: “Là lòng người.”

“Lòng người?” A Mạch theo bản năng hỏi lại.

“Không sai, chính là lòng người.” Từ

Tĩnh nhẹ nhàng vuốt râu, ánh mắt tinh tường nhìn A Mạch nói: “Thạch Đạt

Xuân đi theo địch tất nhiên sẽ phải chịu đựng sự thóa mạ của trăm ngàn

dân chúng Đại Hạ, hơn nữa ngay cả trong triều đình hiện tại cũng không

biết rõ tình hình thực tế, tất nhiên sẽ nghiêm khắc quở trách đối với

Thạch Đạt Xuân, tội này một khi ở dưới ngòi bút của tao nhân mặc khách,

những từ ngữ kia sẽ càng thêm không chịu nổi. Đối mặt với những điều

này, Thạch Đạt Xuân tất nhiên sẽ phải chịu rất nhiều ủy khuất, ông ta

nếu có thể chịu được sự sỉ nhục thì thật tốt, nhưng nếu như không thể

chịu được, ngươi cũng biết là sẽ xảy ra tình huống gì chứ?”

A Mạch trả lời: “Một bên là sự chỉ

trích nhục mạ, một bên là vinh hoa phú quý, định lực kém một chút sẽ mất hết khí tiết. Hơn nữa, hiện tại vị thế nước ta ở vùng Giang Bắc lại

thấp kém, xem biểu hiện trong triều đình thì hiện tại đúng là chỉ nghe

thấy tiếng sấm mà không thấy mưa móc, sợ thế nhân nhiều người cũng cho

rằng triều đình của ta đã vứt bỏ vùng Giang Bắc mà không còn để ý đến

nữa. Nếu đúng là như vậy, thì cơ hội để minh oan cho Thạch Đạt Xuân cũng không còn, cùng cái tội danh bán nước lưu danh thiên cổ gánh trên lưng, còn không bằng thành thực đi theo địch, ngược lại có khi lại có cơ hội

kiến công lập nghiệp, trở thành công thần cho Bắc Mạc.”

Từ Tĩnh yên lặng nghe A Mạch phân

tích đạo lý một cách rõ ràng mạch lác, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng sâu

sắc, gật đầu nói: “Mấu chốt nhất là ông ta đi theo địch cũng chỉ do một

phong thư của ta lưu lại, chứ cũng không phải là do mật chỉ trong triều, một khi ông ta mất đi sự tin tưởng đối với tướng quân thì tất nhiên sẽ

cam chịu chấp nhận mà biến giả thành thật.”

A Mạch thập phần kinh ngạc: “Một phong thư?”

“Không sai!” Từ Tĩnh nói: “Trước đây, khi quân ta vẫn còn ở trong thành Dự Châu, ta đã đoán trước đến việc

Chu Chí Nhẫn sẽ đưa quân lên phía Bắc, một khi chúng ta bị vây ở trong

thành Dự Châu, cái chờ chúng ta chỉ còn có một con đường chết. Lúc ấy,

nếu ta muốn dẫn binh vào dãy núi Ô Lan, chẳng những quân Dự Châu tuyệt

đối không phục tùng, mà sợ rằng ngay cả các tướng lãnh quân Thanh Châu

cũng khó lòng có thể thuyết phục được, cho nên ta liền nghĩ ra kế sách

này, khiến cho mọi người không thể không đến núi Ô Lan.”

A Mạch hiển nhiên là bị mưu chước lớn mật của ông ta dọa cho sợ đến ngây người, không dám tin nhìn Từ Tĩnh,

hỏi: “Tính toán này của ông ngay cả tướng quân ban đầu cũng chẳng hay

biết gì sao?”

Trên mặt Từ Tĩnh có chút âm hiểm

ngoan độc, nghiêm túc nói: “Không sai, khi ra khỏi thành Dự Châu ta cũng không nói cho tướng quân biết tình hình thực tế, chỉ giả mạo danh nghĩa của anh ta để lại phong mật thư cho Thạch Đạt Xuân, trên đó, ta đã phân tích và dự đoán cục diện cuộc chiến, nhất nhất đều nói hết cho ông ta,

đồng thời thỉnh cầu ông ta một khi Chu Chí Nhẫn vây thành, có thể hy

sinh cái tôi để thành toàn cho tập thể, hy sinh tiểu nghĩa để hoàn thành đại nghĩa!”

“Khó trách trong thành Dự Châu lại có con diều thả lên, khó trách kỵ binh chúng ta lại mai phục bên ngoài núi Ô Lan, khó trách chúng ta tiến vào núi Ô Lan mà vật chất lại sung

túc……” A Mạch không khỏi lẩm bẩm, những nghi vấn trong lòng rốt cục đều

có đáp án: “Nhưng tướng quân đến lúc nào mới biết tình hình thực tế ?”

“Trên đường từ Dã Lang Câu trở về.” Từ Tĩnh đáp.

A Mạch trong lòng không khỏi có chút

lo lắng thay cho Từ Tĩnh, hỏi: “Tiên sinh, ngài lén an bài như vậy,

khiến tướng quân cùng tất cả mọi người chẳng hay biết gì, chẳng lẽ ngài

không sợ tướng quân trách tội sao?”

Từ Tĩnh thản nhiên cười cười, nói:

“Từ xưa đến nay, muốn thành đại sự thì không nên câu nệ tiểu tiết, ta

xem tướng quân là người có khí lượng, có thể hiểu được cách làm của ta,

hơn nữa theo tình hình trước mắt thì có thể thấy ngài ấy cũng không

trách ta.”

A Mạch trong lòng âm thầm lắc đầu,

mặc kệ là có khí lượng đến thế nào đi chăng nữa thì cũng chẳng có người

nào lại hy vọng bị chính thuộc hạ của mình lợi dụng mà chẳng hay biết

gì. Tuy Thương Dịch Chi cũng là người có dã tâm, nhưng chỉ sợ trong lòng cũng sẽ lưu lại khúc mắc, cho dù hiện tại không thể hiện ra điều gì,

cũng không thể nói chắc rằng anh ta không ghi lòng tạc dạ, về sau một

khi anh ta đắc thế, sợ rằng Từ Tĩnh sẽ vì vậy mà tự mình mua vất vả vào

thân.

Nhưng mấy điều này cũng không thể nói ra cùng Từ Tĩnh, nói ra vị tất ông ta đã chịu nghe. A Mạch đành âm thầm thở dài, trầm mặc không nói gì.

“A Mạch,” Từ Tĩnh còn nói thêm: “Ta

đem tất cả tính toán này đều nói cho ngươi, chính là vì không coi ngươi

làm người ngoài, và vì thấy ngươi là kẻ có tài, lần này người đi Dự

Châu, nhất định phải tùy cơ ứng biến, nếu xác thực được kế hoạch của

người Bắc Mạc, quân Giang Bắc ta sẽ mượn cơ hội này để lập uy. Chỉ có

đánh thắng trận, quân Giang Bắc của chúng ta mới có khả năng trụ vững

trong dãy núi Ô Lan, hai chúng ta cũng mới có khả năng trụ vững ở trong

quân đội Giang Bắc, ngươi có hiểu không?”

A Mạch gật đầu.

Từ Tĩnh còn nói thêm: “Ngươi nghỉ

ngơi đi, chờ Trương Nhị Đản đến đây rồi dạy bảo hắn cho tốt, đừng để hắn ta khiến ngươi lộ chân tướng, bất quá phải nhớ kỹ, hắn ta cũng chỉ là

người che dấu cho ngươi vào thành, chuyện này càng ít người biết đến

càng tốt.”

“A Mạch hiểu rồi.”

Từ Tĩnh cười cười, không nói thêm

nữa, chắp tay sau lưng bước ra ngoài, để lại một mình A Mạch ở trong

phòng chậm rãi tiêu hóa tin tức cũng như những lời ông ta vừa nói.