A Mạch Tòng Quân

Chương 34: Thiếu nữ xinh đẹp

Trong lòng A Mạch bỗng nhiên nhớ tới

những lời Trương Sinh nói với nàng, tâm trí không khỏi suy nghĩ bâng

quơ, sau khi giúp Lục Cương đứng lên liền vô thức đưa tay giúp anh ta

sửa sang lại quần áo.

Lục Cương sửng sốt, theo bản năng

liền né sang một bên, lập tức khiến tay A Mạch rơi xuống: “Cũng không

phải là công tử hay thiếu gia gì, không cần phải để người khác hầu hạ,

ta tự mình làm là được rồi.” Lục Cương có chút không kiên nhẫn nói,

tránh khỏi A Mạch, tự mình sửa sang lại vạt áo vốn đã có chút tán loạn.

A Mạch trầm mặc không nói gì, đi đến

chiếc bàn bên cạnh bưng chén trà tới cho Lục Cương. Lục Cương mau chóng

đón lấy, uống một hơi cạn sạch, trong lòng cân nhắc phản ứng của mình

vừa rồi có phải hơi quá một chút hay không, tuy rằng A Mạch là nam sủng

của tướng quân, nhưng nói gì thì nói cũng đã ở trên chiến trường giết

hai mươi mấy tên thát tử, như vậy cũng có thể xem như là một người đàn

ông chân chính. Hơn nữa, nhìn tác phong làm việc bình thường của anh ta rất hung ác, hiếu chiến, căn bản không phải là cốt khí của đàn bà, có

lẽ chính anh ta cũng không nguyện ý dùng sắc để gần gũi, lấy lòng người

khác, ai bảo anh ta sinh ra lại có khuôn mặt quá mức xinh đẹp như vậy!

Chính mình vừa rồi nếu không tránh kịp thì nhất định đã bị bộ dạng kia

đả thương rồi, nghĩ vậy, trên mặt Lục Cương lại có chút áy náy, thận

trọng giải thích: “A Mạch, ta không phải…… Ta chỉ là…… không có thói

quen……”

Anh ta đang ngắc ngứ thì ngoài cửa có người truyền lời của tướng quân nói cho gọi anh ta đến. Lục Cương giống như nhận được lệnh đại xá, nhẹ nhàng thở ra một hơi, lên tiếng đáp lại

người bên ngoài, rồi quay đầu nói với A Mạch nói: “Ngươi ở lại đây chờ

ta.”

Người ngoài cửa nghe thấy vậy liền nói tiếp: “Lục đại nhân, quân sư nói kêu cả A Mạch đi cùng.”

Lục Cương dừng cước bộ một chút,

không kịp cân nhắc vì sao lại phải gọi cả anh ta và A Mạch cùng đi gặp

tướng quân, đành phải quay đầu lại gọi A Mạch một tiếng, rồi hai người

cùng đi gặp Thương Dịch Chi. Trong tiểu sảnh sau phòng nghị sự, Thương

Dịch Chi và Từ Tĩnh đều đã chờ ở đó. Trương Sinh canh giữ ở ngoài cửa

thấy Lục Cương mang theo A Mạch đến, liền kéo rèm cửa cho bọn họ đi vào.

“Tướng quân, Từ tiên sinh.” Lục Cương hành lễ nói.

Thương Dịch Chi bước lên phía trước

nâng cánh tay Lục Cương, ôn hòa cười nói: “Lục giáo úy không cần khách

khí, nơi này không có người ngoài, không cần giữ lễ.”

Từ Tĩnh vuốt râu lẳng lặng cười, khi ánh mắt lướt qua A Mạch, nét tươi cười trên mặt càng tăng thêm vài phần.

Lục Cương không cần hành lễ không có

nghĩa là nàng cũng được phép như vậy, cho nên A Mạch liền trịnh trọng

hành lễ nói: “A Mạch tham kiến tướng quân, quân sư.”

“Đứng lên đi.” Thương Dịch Chi bình thản nói.

A Mạch lên tiếng đáp lời rồi đứng dậy, rồi lui từng bước ra phía sau Lục Cương, cúi đầu, cụp mắt không nói gì nữa.

Tầm mắt Thương Dịch Chi dời khỏi

người A Mạch, khi quay sang Lục Cương lại mang theo ý cười, thấy vẻ mặt

anh ta đầy vẻ nghi hoặc, cười nói: “Hôm nay lưu Lục giáo úy lại là có

chuyện trọng yếu muốn cùng Lục giáo úy thương nghị.”

Lục Cương nhất thời kích động, thẳng

lưng lớn tiếng nói: “Thỉnh tướng quân cứ việc phân phó, Lục Cương muôn

chết cũng không chối từ.”

“Không cần phải như vậy,” Thương Dịch Chi cười nói,“Vẫn là để cho quân sư nói với ngươi đi.”

Lục Cương lại đem ánh mắt vội vàng

chuyển đến trên người Từ Tĩnh. Từ Tĩnh hắng giọng, bắt đầu giảng giải

căn do sự tình. Nguyên lai là quân Giang Bắc lui vào trong núi được ít

ngày, nhưng vẫn không có tin tức gì về quân tình của Bắc Mạc trong thành Dự Châu, xem ra là bọn chúng vẫn muốn tiến công Thái Hưng. Hiện tại đã

là cuối năm, ông ta cùng Thương Dịch Chi thương lượng muốn phái người

vào trong thành Dự Châu thám thính quân tình của Bắc Mạc, thu thập thông tin chính xác, tạo điều kiện cho quân Giang Bắc có thể sớm tính toán

đường đi nước bước một chút.

“Lục giáo úy, núi Tây Trạch của ngươi gần Dự Châu nhất, trong quân lại có binh lính chiêu mộ từ Dự Châu, tìm

một người thông minh giả làm dân thường trà trộn vào thành Dự Châu chính là biện pháp hay nhất.” Từ Tĩnh híp mắt cười cười rồi lại nói tiếp:

“Vốn việc này có thể để cho người trong quân Dự Châu làm, nhưng tướng

quân cảm thấy ngươi vốn là thuộc quân Thanh Châu chúng ta, so với kia

mấy người Dự Châu kia càng thâm tình gắn bó hơn, hơn nữa việc này vốn cơ mật, cho nên để cho người cùng một nhà làm thì yên tâm hơn.”

Lục Cương nghe tướng quân đem anh ta

trở thành người một nhà, trong lòng lại càng kích động, vỗ ngực nói:

“Thỉnh tướng quân cùng quân sư yên tâm, việc này cứ giao cho Lục Cương.”

Thương Dịch Chi khóe miệng khẽ nhếch lên một cái, hỏi: “Lục giáo úy nếu nói như vậy, phải chăng đã chọn được người thích hợp ?”

Câu nói này khiến Lục Cương nghẹn

lời. Trong quân doanh của anh ta thật ra có chiêu mộ một ít tân binh là

người Dự Châu, nhưng hiện tại cũng chỉ còn vài người còn sống, lại đều

là tiểu binh ở tầng lớp thấp nhất, anh ta căn bản là không thể nào biết

hết về bọn họ, hiện tại bảo anh ta nói ra tên của một người quả thật rất khó.

Từ Tĩnh thấy thế, có chút thất vọng

nói: “Nếu trong quân doanh của giáo úy thật sự không chọn được người

thích hợp, vậy thì cũng chỉ có thể tìm người trong quân Dự Châu mà

thôi.”

“Không! Không cần!” Lục Cương vội

vàng nói, cơ hội tốt như vậy thì dù thế nào cũng không thể cam tâm đánh

mất, đành phải kéo dài thời gian, giả bộ quay đầu hỏi A Mạch: “A Mạch,

ngươi có thể chọn ra một người thông minh nào không?”

A Mạch giương mắt nhìn thoáng qua

khóe miệng tươi cười của Từ Tĩnh, lại nhìn đến vẻ mặt lãnh đạm của

Thương Dịch Chi, nàng ổn định tâm trí, bình tĩnh trả lời: “Có!”

“Ai?” Từ Tĩnh hỏi.

“Trương Nhị Đản,” A Mạch trả lời, lại bổ sung thêm: “Là một binh sĩ trong ngũ của ta, nhập ngũ từ Dự Châu,

nói phương ngữ của Dự Châu, hơn nữa đối với địa hình phụ cận của Dự Châu thập phần quen thuộc, tuyệt đối sẽ không bị làm khó.”

Thương Dịch Chi nhìn thẳng vào A Mạch một khắc, thấy tầm mắt của nàng không chút nào trốn tránh, liền mở

miệng hỏi: “Nhưng anh ta có đủ thông minh, tâm trí có trầm ổn không? Làm việc có thể mặt không đổi sắc không?”

A Mạch lắc lắc đầu: “Không thể, anh

ta tuổi còn nhỏ, quật cường thì có thừa mà nhanh trí thì không đủ, gặp

phải tình huống đột ngột phát sinh sợ là ứng phó không được.”

Thương Dịch Chi cười lạnh một tiếng

nói: “Vậy thì còn để cho anh ta đi làm gì? Dự Châu hiện tại bị người Bắc Mạt quản rất nghiêm, cho anh ta đi khác nào chịu chết?”

A Mạch không phản bác, tạm dừng lại

một chút rồi trầm giọng nói: “Có thể tìm một người thích hợp khác phối

hợp cùng anh ta, bù đắp những nhược điểm đó.”

“Ai có thể đi cùng anh ta?” Thương Dịch Chi lại truy vấn.

A Mạch nhìn thẳng vào ánh mắt sắc bén của Thương Dịch Chi, theo bản năng thẳng lưng lên nói: “Ta!”

Lục Cương sửng sốt, kinh ngạc nhìn về phía A Mạch, lại nhìn thoáng qua Thương Dịch Chi cùng Từ Tĩnh, đã thấy

trên mặt hai người kia, một thì lãnh đạm, một thì mỉm cười, như thể là

chỉ có anh ta mới cảm thấy kinh ngạc, vội vàng thu hồi lại nét kinh ngạc trên mặt.

Thương Dịch Chi lại nhìn A Mạch hỏi: “Ngươi nói sẽ đi Dự Châu?”

A Mạch lắc đầu, thấy khóe miệng

Thương Dịch Chi tràn ra một tia cười lạnh, trầm giọng nói: “Ta có thể

làm bộ như câm điếc, cho nên nhất định phải là Trương Nhị Đản đi cùng.”

Thương Dịch Chi trở nên trầm mặc,

nhìn chăm chú vào A Mạch không nói gì. Từ Tĩnh lại cười cười, hỏi A Mạch nói: “Nếu ngươi và anh ta cùng đi, vậy có thể giả trang thành thân phận gì? Chiếu theo niên kỉ của các ngươi chỉ có thể nói là huynh đệ, nhưng

diện mạo lại không giống nhau chút nào, người Bắc Mạt cũng không phải

toàn kẻ ngốc, sao có thể dễ dàng tin tưởng?”

Ông ta vừa lên tiếng, thì ngay cả A

Mạch cũng trở nên trầm mặc, cân nhắc một lát rốt cục ngẩng đầu lên nói

gằn từng tiếng: “Ta đã có biện pháp, thỉnh tướng quân cùng quân sư yên

tâm.” Thấy vẻ mặt Thương Dịch Chi cùng Lục Cương vẫn hoài nghi, chỉ có

Từ Tĩnh là cười tủm tỉm, nàng cắn chặt răng, quyết tâm nói với Từ Tĩnh:

“Tiên sinh không cần tiếp tục phải vòng vo, ta hiểu được quyết định của

tiên sinh. Không phải là muốn cho ta giả làm nữ nhân sao? Ta đồng ý! Chỉ cần để ta ngồi ở trên xe hoặc là trong kiệu che thân hình lại, dựa vào

khuôn mặt này hẳn là có thể lừa bịp mà đi qua. Ta cùng Trương Nhị Đản

giả làm vợ chồng, ta là người vợ bị câm, tự nhiên không cần phải nói.” A Mạch mỉm cười tự giễu, nói thêm: “Vì Đại Hạ, đừng nói là giả thành nữ

nhân, muốn tính mạng của A Mạch cũng không thành vấn đề, tiên sinh không cần phải cố kỵ như thế, nói gì thì A Mạch ta cũng không phải chỉ một

lần, hai lần bị người khác giễu cợt, sớm đã thành thói quen rồi. Không

phải là một thân mặc trang phục nữ nhân thôi sao, có tính là gì đâu, nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, nhìn thẳng về phía trước, trong ngực có

thể dung nạp được cả núi cả biển, một thân nữ trang màu đỏ đã là cái

gì!”

Một đoạn này vừa nói ra khiến tất cả

mọi người đều động dung, trong mắt Thương Dịch Chi ánh hào quang chớp

động, nhìn chăm chú vào A Mạch không nói nên lời. Lục Cương bị mấy câu

nói này của nàng mà nhiệt huyết sôi trào, hai bàn tay rất nhanh nắm chặt lại thành quyền, ánh mắt bừng bừng nhìn A Mạch. Ngay cả Từ Tĩnh cũng

thu lại ý cười trên mặt, không khỏi đưa mắt nhìn nàng vài lần.

Lập tức Lục Cương đã muốn cho gọi

người đi suốt đêm quay trở lại quân doanh đưa Trương Nhị Đản lại đây,

nhưng Từ Tĩnh ngăn lại, nói việc này rất cơ mật, đêm hôm khuya khoắt

xuống quân doanh gọi người, không nói đến đường núi ban đêm nguy hiểm,

mà trong quân doanh cũng sẽ đoán được là đã có chuyện gì xảy ra, cho nên Lục Cương cứ xuống nghỉ ngơi trước, ngày mai quay trở lại quân doanh

sau, sau đó lẳng lặng đưa Trương Nhị Đản đến đây.

Lục Cương nghĩ cũng thấy đúng liền

đáp ứng. Thấy Thương Dịch Chi và Từ Tĩnh cũng không còn việc gì phân

phó, liền cáo từ lui ra, ai ngờ A Mạch cũng đi ra theo ở đằng sau, anh

ta không khỏi trừng mắt nhìn A Mạch một cái, thấp giọng nói: “Ngươi đi

theo ta làm chi?”

Thấy A Mạch trầm mặc không nói, anh

ta bỗng nhiên nhớ tới những lời A Mạch vừa nói về chí khí nam nhân, cảm

thấy dáng vẻ của tiểu tử này tuy thanh tú những cũng là một hán tử đội

trời đạp đất. Rồi lại hồi tưởng lại ánh mắt của tướng quân vừa rồi nhìn A Mạch, tuy rằng chỉ trong nháy mắt, nhưng cũng đã để lộ ra ánh mắt kia

tựa hồ dính như keo, nghĩa là đối với tiểu tử này cũng không phải đã

hoàn toàn vong tình, trong lòng nghĩ như vậy, Lục Cương lại liếc mắt

nhìn A Mạch, cảm thấy A Mạch vẫn là có chút khí cốt của đàn bà.

Chỉ một cái liếc mắt mà khiến cho hai loại cảm giác bất đồng đều luân phiên hiện thoáng lên trong đầu anh ta, chỉ trong giây lát mà khiến cho đầu óc của Lục Cương hỗn loạn thành

một đoàn, rõ ràng đã cố dùng sức lắc lắc đầu, thấp giọng mắng một tiếng

con mẹ nó, nhưng ý nghĩ tiểu tử này rốt cuộc là đàn ông hay đàn bà vẫn

lẩn quẩn trong đầu anh ta!

Ngày hôm sau, Lục Cương theo kế hoạch quay trở lại núi Tây Trạch, A Mạch vẫn ở lại Vân Nhiễu Sơn, không biết

Từ Tĩnh kiếm đâu ra một bộ quần áo của một phụ nữ nông thôn, lại xuống

núi tìm được một lão bà tử tới hóa trang cho A Mạch.

Lão bà tử cẩn thận nhìn ngắm ngũ quan của A Mạch, cười nói: “Ui da, tiểu quân gia này thật đẹp nha, nước da

này so với những nữ tử khác còn mịn màng hơn ấy chứ. Chỉ có lông mày là

hơi dày, sửa lại một chút là đẹp, hiện tại lưu hành kiểu lông mày gọi là Viễn Sơn Mi, dày như thế này thì không được.”

A Mạch cố nén, mặc cho ngón tay của

bà ta xẹt qua, xẹt lại trên mặt nàng, không kiên nhẫn nói: “Cứ để thế mà vẽ lên là được rồi.”

“Khó mà làm được!” Bà ta nói, che

miệng cười: “Thế kia vừa thấy đã biết là giả, phải nhổ bớt đi.” Nói xong lại đem búi tóc trên đỉnh đầu A Mạch thả xuống, đứng ở bên cạnh tấm tắc khen: “Ôi! Đừng oán lão bà ta lắm miệng, tướng mạo của ngài thật đúng

là rất đẹp, lão bà tử này làm đám cưới cho nhiều tân nương như vậy rồi

mà còn chưa gặp ai có thể so được với ngài.”

Sắc mặt của A Mạch trầm xuống, chỉ

muốn đưa tay bóp chết lão bà tử này, lão bà tử không biết sống chết mà

vẫn nói tiếp: “…… Chỉ là sống mũi hơi cao một chút, không đủ dịu dàng,

cái này cũng không có biện pháp che lấp” Bà ta không khỏi chép miệng, có chút tiếc hận, một bên nói một bên lại dùng nhíp tỉa lông mày cho A

Mạch, sửa thành hình dáng mỏng manh, tinh tế, sau đó lại sửa cho đuôi

lông mày cong vút về phía tóc mai.

A Mạch mím chặt miệng chịu đau để cho bà ta sửa lông mày cho nàng, cảm giác đau này tuy rằng so với vết

thương do đao kiếm gây nên còn kém xa, nhưng mí mắt vì thế mà cứ chớp

liên tục, khiến cho đôi mắt không tự chủ được liền đỏ lên.

Từ Tĩnh vén rèm cửa từ bên ngoài tiến vào, cười hỏi: “Vương bà tử, thế nào? Hắn ta có thể cải trang thành thiếu phụ được không?”

“Cái đó thì ngài cũng phải nhìn xem

là ai ra tay chứ, ngài đến xem đi.” Vương bà tử cười nói, dùng tay điểm

chút son lên môi A Mạch, sau đó nâng khuôn mặt của A Mạch hướng ra phía

cửa, đắc ý hỏi: “Quân gia người xem xem, thế nào? Chỉ cần sửa sang mày

kiếm một chút, lại điểm thêm chút phấn son, thế là từ một tiểu sinh tuấn tú liền biến thành một thiếu nữ xinh đẹp.”

Trong mắt A Mạch giọt lệ vẫn còn chưa rơi xuống, tóc tán loạn ở bên mặt, mắt long lanh nước, cứ như vậy mà

nhìn về phía cửa, đã thấy Từ Tĩnh vẫn còn đang vén rèm cửa thay người

phía sau, Thương Dịch Chi đang từ bên ngoài tiến vào, hai người vừa thấy dáng vẻ của A Mạch đều không khỏi sửng sốt, động tác đều sững lại.