A Mạch Tòng Quân

Chương 33: Tên pháp

Lục Cương nghe Từ Tĩnh trêu A Mạch

như vậy, lại cảm thấy an bài của mình vô cùng đúng đắn, nên cũng không

giải vây cho A Mạch, chỉ cười hắc hắc đứng xem náo nhiệt. A Mạch còn

chưa biết nên giải thích như thế nào, chợt nghe phía trước có tiếng gọi: “Tướng quân”. Âm thanh quần áo sột soạt thi nhau nổi lên, ngẩng đầu

liền thấy Thương Dịch Chi thân mặc áo khoác nhung trang màu đỏ bước

nhanh từ bên ngoài vào, đi đến đâu, chúng tướng đều vội vàng hành lễ đến đó. A Mạch thấy thế vội vàng vọt đến phía sau Lục Cương, cúi người hành lễ theo mọi người.

Thương Dịch Chi nhiệt tình nâng mọi

người dậy, luôn miệng hàn huyên, khi đi qua Lục Cương thì vô tình nhìn

thấy A Mạch núp ở phía sau. Tầm mắt anh ta tùy ý lướt qua trên người A

Mạch, không chút dừng lại, chỉ cúi đầu cùng Lục Cương chuyện trò cười

nói hai câu liền bước lên phía trước.

A Mạch thực may mắn. Lục Cương thực thất vọng.

Lục Cương lúc này mới vô thanh vô tức đưa ánh mắt đồng tình nhìn về phía A Mạch.

A Mạch cố nén cảm giác rùng mình, chỉ gắng nặn ra một nụ cười, làm thành một bộ dạng “Ta cũng thực bất đắc dĩ”.

Từ Tĩnh đi đến bên cạnh, vỗ vỗ vào vai Lục Cương, nói: “Lục giáo úy, hội nghị sắp bắt đầu rồi, vào nhanh đi thôi.”

Lục Cương lên tiếng trả lời rồi đi

theo Từ Tĩnh vào trong phòng, đi được hai bước thì bàn chân lại chậm

lại, vẫn có chút lo lắng cho A Mạch, nhịn không được lại quay đầu liếc

mắt nhìn A Mạch một cái, cảm thấy tiểu tử này mặc dù đứng giữa đám đông

vẫn có vẻ rất cô độc, thật sự là đáng thương.

Từ Tĩnh phát giác Lục Cương vẫn chưa

đi, liền quay lại nhìn, nở nụ cười, thấp giọng nói: “Lục giáo úy, chờ

một lát tan hội nghị, ngươi chớ đi vội, sợ là tướng quân còn có chuyện

công đạo.”

Lục Cương nghe vậy tinh thần chợt

rung lên, gật gật đầu, không hề đắn đo, cân nhắc chuyện của A Mạch nữa,

ngưng thần vào phòng nghị sự.

Tướng lãnh tham dự hội nghị đều dẫn

theo thân binh, cho nên trên núi cũng bố trí nơi nghỉ ngơi cho bọn họ. A Mạch vào trong cũng không vội tìm chỗ ngồi, mà vội đi tìm người quen,

vừa nghe nói thân vệ này không trực ban mà đang ở phía sau chuẩn bị cơm

canh, liền tự mình đi tìm bọn họ.

A Mạch vốn là thân vệ của Thương Dịch Chi được một thời gian cho nên cùng với những thân vệ này đều là chỗ

quen biết. Mọi người thấy nàng đến thì vô cùng cao hứng, vây quanh nàng

hỏi vài câu về tình hình dưới quân doanh, vừa nướng thịt vừa nói chuyện

tào lao. Đang lúc hàn huyên náo nhiệt, thì Trương Sinh, đội trưởng đội

thân vệ đến, mọi người không dám tiếp tục làm càn, liền cúi đầu làm ra

vẻ bận rộn, chỉ còn lại A Mạch chẳng biết phải làm gì, đành đứng dậy,

ngượng ngùng kêu lên: “Trương đại ca.”

Trương Sinh không lên tiếng trả lời, chỉ bình tĩnh nói: “A Mạch, ngươi lại đây.” Nói xong xoay người bước đi.

A Mạch nhìn lướt qua mọi người, rồi

vội vàng đuổi theo phía sau. Hai người đi đến phía sau núi chỗ không có

người, bấy giờ Trương Sinh mới dừng lại nhìn A Mạch mà giáo huấn: “Ngươi hiện tại không phải là thân vệ của tướng quân, sao lại đến chỗ này?

Ngươi phải đi theo nhóm thân binh của chư vị đại nhân chứ? Sao lại một

mình chạy đến đây tìm bạn cũ?”

A Mạch cũng biết là mình làm việc

không chu toàn, hiện tại bị Trương Sinh giáo huấn cũng không có gì phản

bác, chỉ cúi đầu nhỏ giọng nói: “Trương đại ca, là A Mạch sai rồi.”

Trương Sinh thấy bộ dạng của nàng như thế, cũng không nhẫn tâm giáo huấn tiếp, song trong lòng lại đồng tình

với A Mạch, bởi vì nàng rõ ràng đã lập công lớn mà lại bị phạt đi bộ

binh doanh, liền vòng vo hỏi: “Đao pháp kia ngươi còn luyện nữa không?”

Mắt A Mạch sáng ngời, nói: “Luyện

chứ, Trương đại ca đã dạy rằng phải luyện tập thường xuyên, nếu không ta múa thử một lần để Trương đại ca chỉ giáo cho ta một chút nhé?”

Trương Sinh gật gật đầu, nhìn A Mạch

đem bộ đao pháp mà anh ta dạy ra múa một lượt, lại chỉ điểm mấy chỗ,

nói: “A Mạch, ngươi ngộ tính rất cao, ta cũng chỉ nói một chút chiêu số

với người, còn sự tinh xảo trong đó đều phải do người tự lĩnh hội. Hơn

nữa, sư phụ ta từng nói đao pháp là chết, nhưng đao là sống, mọi sự

không thể gò bó trong khuôn mẫu, cũng không thể quá cứng nhắc. Lần

trước, ngươi một phen dùng đại đao mà có thể chỉ trong khoảnh khắc giết

chết nhiều thát tử như vậy, ta nghĩ có lẽ ngươi đã hiểu được điều này,

ta không có gì hơn để dạy ngươi nữa.”

A Mạch dừng động tác lại, ngừng một

lát rồi trịnh trọng hướng về phía Trương Sinh hành lễ, Trương Sinh vội

vàng nâng nàng lên, vội la lên: “Ngươi làm gì vậy?”

A Mạch không để ý sự ngăn trở của

Trương Sinh, vẫn bái xuống, bình tĩnh nói: “A Mạch đa tạ Trương đại ca

dạy bảo, ân tình này A Mạch suốt đời sẽ không quên.”

Trương Sinh nở nụ cười, kéo A Mạch

đứng lên, khẽ đấm nàng một quyền, cười nói: “Được rồi, A Mạch, chúng ta

là huynh đệ, còn nói như vậy làm chi? Tiểu tử ngươi cũng học được bộ

dạng này từ khi nào vậy?”

A Mạch cười cười, không nói gì.

Trương Sinh còn nói thêm: “Ta cũng

chỉ có bộ đao pháp này, nên cũng không thể dạy ngươi cái gì khác được.

Ta cũng biết tiểu tử ngươi vừa rồi chạy qua bên kia là vì cái gì. Đúng

là tên pháp của Khâu Nhị là ngoài sức tưởng tượng, nhưng tâm lượng của

anh ta lại không hào phóng như vậy, cho dù ngươi có cầu thì anh ta cũng

không dạy cho ngươi đâu.”

A Mạch bị anh ta nói toạc tâm tư của

mình ra, trên mặt cũng có chút ngượng ngùng, sắc mặt đỏ hồng, thành khẩn nói: “Không dám dối gạt Trương đại ca, đúng là ta muốn học thêm chút

bản lĩnh này nọ, ngươi không biết, chứ ở dưới quân doanh, nếu không có

chút bản lãnh thật sự, sẽ không có người nể phục, cũng không có người

nguyện ý nghe lời. Ta chỉ cùng đại ca học chút đao pháp, những cái khác

đều không biết, tên pháp cũng chỉ được học một chút khi mới vào quân

doanh, nếu bắn vật chết còn có chút khả năng, nhưng bắn vật động thì một chút chính xác cũng không có. Mấy ngày trước ta dẫn người xuống chân

núi cảnh giới, cả đoàn người đều muốn đi săn ít thú rừng về cải thiện

bữa ăn, ta ngay cả một con thỏ cũng không bắn được, đành phải đuổi bắt ở phía sau. Huynh đệ, thủ hạ khi giáp mặt mặc dù không nói gì, nhưng sau

lưng lại nói ta chạy trốn so với chó tế(1) còn nhanh hơn, ngay cả thỏ

cũng có thể đuổi theo……”

Trương Sinh vốn không định cười,

nhưng nghe được hai chữ “chó tế”, lại nhìn đến hình dáng cao gầy của A

Mạch, rốt cục không nín được, liền bật cười. Thấy trên mặt A Mạch càng

lộ vẻ quẫn bách, liền cố nén cười, dùng tay chụp vào bả vai của nàng:

“Không sao, không sao, mọi người cũng không có ác ý. Bất quá tiểu tử

ngươi chạy trốn đúng là nhanh thật, ngay cả thỏ mà ngươi cũng có thể

đuổi theo, chẳng trách mà ngươi lại gầy như vậy…… Ha ha ha…… Khó

trách……”

Trương Sinh không thể ngừng được,

cuối cùng ôm bụng cười té lăn trên mặt đất. Qua hơn nữa ngày, mới có thể đứng lên, vỗ vỗ ngực, hít vài hơi không khí rồi mới nói với A Mạch:

“Tên pháp của ta cũng không khá lắm, nhưng nếu ngươi muốn học thì ta có

thể chỉ sư phụ cho ngươi, bất quá chỉ sợ ngươi cầu không được.”

“Ai?” A Mạch vội vàng hỏi.

“Tướng quân!” Trương Sinh nói: “Tướng quân ở kinh đô nổi danh thiện xạ, bách bộ xuyên dương, không cuộc đi

săn nào của hoàng gia mà không đứng thứ nhất, tư thế oai hùng khi ở

trong khu vực săn bắn đã mê đảo không biết bao nhiêu danh môn khuê nữ!”

Nhiệt tình của A Mạch đang bùng lên,

ngay lập tức tắt lịm. Nếu là người giỏi tên pháp khác, A Mạch còn có thể cân nhắc làm thế nào để bái sư, nhưng vừa nghe đó là Thương Dịch Chi,

tâm tư này của nàng đã hoàn toàn chết lịm. Chưa nói không thể có chuyện

Thương Dịch Chi dạy bắn tên cho một Ngũ trưởng nhỏ bé như nàng, mà ngay

cả khi anh ta muốn dạy, A Mạch cũng không dám học.

Trương Sinh cũng hiểu là việc tướng

quân dạy A Mạch bắn tên là không tưởng, cho nên cố tình nói để cợt nhả,

thấy A Mạch trầm mặc, liền chép miệng nói thêm: “Chờ ta nghe ngóng cho

ngươi xem sao, nếu không được thì ngươi có thể đi thỉnh giáo Lục giáo úy một chút vậy, anh ta cũng là dựa vào bản lĩnh thực sự mà từng bước được thăng lên đến chức đó, đoán chừng là có thực tài.”

A Mạch gật gật đầu, bất quá cảm xúc

vẫn không cao, nếu là người trước đây đã từng quen biết thì còn dễ, đằng này Lục Cương lại là cấp trên của nàng mà lại là trên vài cấp, cho dù

anh ta giỏi tên pháp, nàng cũng không có cách nào đi thỉnh giáo thường

xuyên được. Nếu là Đường Thiệu Nghĩa thì tốt rồi, có vẻ tên pháp của anh ta cũng không tồi, nhưng anh ta lại bị Thương Dịch Chi phái đi thảo

nguyên Tây Hồ, ngay cả hội nghị lần này cũng không thấy đến, còn không

biết đến khi nào thì mới gặp lại.

Trương Sinh đột nhiên lại nghĩ tới

một chuyện, liền làm bộ như vô tình nhìn ra bốn phía, rồi ghé sát vào

tai A Mạch thấp giọng nói: “A Mạch, lúc trước ta nghe thấy Từ tiên sinh

nhắc đến tên ngươi với tướng quân.”

“Vậy à? Có chuyện gì à?” A Mạch nhất thời cũng trở nên cảnh giác, không biết Từ Tĩnh sẽ cùng Thương Dịch Chi nói cái gì.

Trương Sinh chính là có hảo ý nên mới cố ý nói trước với A Mạch, nhưng cũng không nói cụ thể là chuyện gì,

chỉ nói: “Ta cũng không rõ là chuyện gì, chỉ ngẫu nhiên nghe được tên

của ngươi, ngươi cũng biết thân vệ chúng ta không được hỏi đến những

chuyện quân sự. Ngươi biết như vậy là được, có chuyện gì cũng có thể

chuẩn bị cho tốt.”

A Mạch trong lòng thấy nghi hoặc,

thấy Trương Sinh nói như vậy cũng không hỏi lại, trong lòng thầm nghĩ

đang yên đang lành không hiểu Từ Tĩnh tự nhiên nhắc đến nàng làm chi,

không biết lại có ý tưởng gì đây.

Bên cạnh có binh lính tuần tra đi

đến, Trương Sinh cùng A Mạch hai người lại làm bộ như thân thiện lớn

tiếng hàn huyên vài câu. Trương Sinh cùng tuần tra binh làm vài cử chỉ

chào hỏi, sau đó liền dẫn A Mạch trở về, nói hội nghị chắc đã xong, bọn

họ nên nhanh chóng quay lại.

Hội nghị chấm dứt, Thương Dịch Chi

liền mở tiệc chiêu đãi chư vị tướng lãnh. Tuy nói bọn họ xem như bại

binh trốn vào dãy núi Ô Lan, nhưng vật tư được cung ứng thật ra lại khá

sung túc, có rượu, có thịt, ăn uống thật là náo nhiệt. Có mấy tướng lãnh đã uống say, liền hướng về phía Thương Dịch Chi hô hào biểu lộ quyết

tâm, sau đó quay sang vui vầy cùng với đồng nghiệp. Nam nhân khi uống

rượu vốn đã hỗn loạn, nam nhân là quân nhân uống rượu lại càng hỗn loạn

thê thảm hơn, có hai tướng lãnh một giây trước còn chạm chén với nhau

xưng huynh gọi đệ, ngay sau đó không biết là nói câu gì mà đã lập tức

xắn áo đòi đấu tay đôi.

Thương Dịch Chi tuy rằng dáng vẻ vốn

không đủ tục tằng, nhưng khi uống rượu thì so với những hán tử thô lỗ

kia tuyệt không kém cỏi, chẳng những không ngăn cản, ngược lại còn bưng

chén rượu cười ha ha nhìn thuộc cấp nháo thành một đoàn. Từ Tĩnh cũng

thật bất đắc dĩ, đành phải phái người đem mấy tướng lãnh uống say kéo

đi, để cho bọn họ ngủ một giấc, tỉnh dậy thì cút khỏi đây, để lại làm

chi!

Nhìn một phòng đầy những hán tử say

rượu, A Mạch không khỏi nhớ tới lời phụ thân nói trước kia rằng nữ nhân

vĩnh viễn cũng không thể lý giải được tình hữu nghị của các nam nhân khi ở trên bàn rượu. Giờ này phút này, A Mạch lại khắc sâu cảm xúc rằng kể

cả khi nàng đã tự cho mình là nam nhân, cũng không thể lý giải nổi cái

gọi là “tình hữu nghị” này.

Lục Cương cũng uống không ít, sau lại cũng bị người đưa đi, khi tỉnh dậy thấy mình đang ngủ ở trong sương

phòng, A Mạch canh giữ ở bên cạnh, thấy anh ta tỉnh liền đưa một cái

khăn ướt qua, nói: “Đại nhân, ngài lau mặt đi, những người khác hầu như

đã đi cả rồi, chúng ta cũng nhanh chóng đi thôi, ban đêm đường núi không dễ đi.”

Lục Cương lên tiếng đáp ứng, rồi dùng khăn lau qua loa trên mặt, đột nhiên nhớ tới lời Từ Tĩnh, liền ngừng

lại, nói: “Không vội, chúng ta chưa đi bây giờ, quân sư đã nói tướng

quân còn có chuyện cần công đạo.”

———————-

Chú thích:

1- Tế cẩu: còn gọi là chó săn, mặt

nhọn, hai phiến tai dài, dáng người gầy, cao ngất, động tác linh mẫn.“Tế cẩu rượt thỏ” là một hình thức săn bắn, dùng Tế cẩu vốn chạy rất giỏi

để truy đuổi thỏ hoang.