A Mạch Tòng Quân

Chương 115: Lễ vật mừng năm mới

A Mạch lúc này vẫn dấu đi nút thắt

quan trọng, cười nói: “Tiên sinh, là chiến pháp gì tạm thời ta không nói vội, ta chỉ cần hai ngàn kỵ binh, một vạn bộ binh. Còn lại vẫn dựa theo kế hoạch ban đầu mà làm. Nếu ta thất bại, sẽ trốn vào khe núi Phi Long, không chừng còn có thể dụ được Thường Ngọc Thanh truy kích đến đó.”

Từ Tĩnh: “Cánh quân mới này do ai thống lĩnh?”

Trong đầu A Mạch thoáng hiện lên một người, lập tức đáp: “Hắc Diện!”

Hắc Diện, sau chính biến ở thành Thái Hưng, A Mạch dẫn quân tiến về Thanh Châu, đã lệnh cho anh ta trở về núi Ô Lan hộ tống Từ Tĩnh đến đây. Khi anh ta đến thì quân Giang Bắc đã

điều chỉnh xong, vẫn chưa bố trí anh ta thực sự giữ chức vụ gì, bởi vậy, mặc dù Hắc Diện vẫn có tên trong hàng ngũ tướng lĩnh, nhưng trên thực

tế lại rất nhàn rỗi.

Cách một ngày sau, A Mạch liền cho

gọi Hắc Diện đến, sau khi cùng anh ta mật đàm nửa ngày lại cho gọi thống lĩnh kỵ binh Trương Sinh đến, thương lượng với anh ta lấy hai ngàn kỵ

binh giao cho Hắc Diện chỉ huy. Kỵ binh của Trương Sinh vốn chưa đến năm ngàn, trước đó vài ngày lại vừa xuất một ít binh lính già yếu đưa về bộ binh doanh, hiện giờ trong tay tổng cộng cũng chỉ có bốn ngàn, A Mạch

vừa hé miệng lại muốn lấy đi hai ngàn, trên mặt Trương Sinh bất giác

hiện rõ vẻ ngạc nhiên. Chẳng qua Trương Sinh vốn vô cùng tin phục A

Mạch, hơn nữa, kỵ binh vốn do Đường Thiệu Nghĩa kiến lập nên, anh ta có

thể tiếp nhận vị trí này hoàn toàn dựa vào sự tín nhiệm của A Mạch, cho

nên cũng chỉ thoáng chần chờ trong giây lát, rồi sảng khoái đáp: “Được!”

Trương Sinh đã đáp ứng rồi, những chuyện còn lại dễ hơn rất nhiều.

Thủ hạ bộ binh doanh của Vương Thất

và cung nỏ doanh vừa sáp nhập xong, A Mạch lại lấy từ trong doanh trại

của anh ta một vạn binh lính tráng kiện giao cho Hắc Diện. Vương Thất

không giống với Trương Sinh, anh ta và A Mạch chung một ngũ đi lên, tình cảm không thể so với những người bình thường khác, nói chuyện cùng A

Mạch cũng tùy ý hơn rất nhiều. Thấy A Mạch muốn lấy binh lính tráng kiện từ bộ binh doanh của mình để thành lập một cánh quân mới, không khỏi

quấn lấy A Mạch hỏi cánh quân mới này để thực hiện chiến pháp mới nào.

Ai ngờ A Mạch cũng không nói lộ điều gì, chỉ bảo sau này thấy rồi sẽ

biết. Nghe xong, Vương Thất càng cảm thấy thâm tâm ngứa ngáy khó chịu,

tuy nhiên, đối với chuyện thành lập cánh quân mới này so với Hắc Diện

còn tích cực hơn, chỉ trong vòng hai ngày đã đem người giao cho Hắc

Diện.

Có người, lại có trang bị, cánh quân

mới chỉ còn đợi sắp xếp, phối hợp với sàng nỏ(1), trên tường thành Thanh Châu vốn không đủ, phải cho thợ thủ công chỗ quân giới chế tạo thêm,

việc này hơi mất thời gian, tổn hao công sức, và cũng khó làm. Thứ cần

dùng nữa là vài chiếc xe, A Mạch nhốt mình trong phòng nửa ngày, phỏng

theo trí nhớ, cuối cùng vẽ xong một bản vẽ, giao cho Lý Thiếu Hướng,

lệnh cho anh ta căn cứ theo bức vẽ chế tạo gấp.

Lý Thiếu Hướng nghe sơ qua liền muốn

đến chỗ quân giới đẩy nhanh tốc độ chế tạo xe ngựa ngay lập tức, còn nói là muốn đi Ký Châu vận lương, nên liên mồm đáp ứng, nhưng khi nhìn đến

bản vẽ mô phỏng của A Mạch thì kêu lên: “Đại nhân, xe này của ngài không thể dùng được, vừa nhìn là biết ngài không phải xuất thân từ gia đình

nông dân. Ta mặc dù không phải là thợ mộc, nhưng xem qua cũng biết bản

vẽ này là để chế tạo xe ngựa…”

A Mạch dở khóc dở cười, vội vàng cắt

ngang lời Lý Thiếu Hướng, chỉ phân phó nói: “Cái khác ngươi không cần

phải xen vào, chỉ cần tìm thợ mộc đến căn cứ theo bản vẽ này làm mẫu một chiếc xe đem trước đến cho ta xem rồi nói sau!”

Lý Thiếu Hướng vẫn tỏ vẻ không tình

nguyện, muốn cùng A Mạch bàn luận tiếp. A Mạch sợ anh ta quấy rầy, đành

phải lừa anh ta: “Xe này mặc dù không phải dùng để vận lương, nhưng nhờ

có nó chúng ta sẽ có được không ít lương thực, ngươi cứ yên tâm!”

Lúc này Lý Thiếu Hướng mới càu nhà

càu nhàu bước đi, lại tìm trong quân khoảng một trăm binh lính trước đây từng làm thợ mộc đến hỗ trợ, lúc này mới gấp rút trong vòng một tháng

giao ra ba trăm chiếc xe thiên tương(2). Cái gọi là xe thiên tương, kỳ

thật chính là một cỗ xe có cả tác dụng tấn công và phòng thủ, chế tạo

thành một cỗ chiến xa có những tấm bình phong bảo vệ, song khi kết hợp

cùng với ngựa sẽ tạo thành một loại chướng ngại vật, hợp thành một doanh xe để ngừa địch đánh bất ngờ. Từ những tấm bình phong bảo vệ này có

những ô cửa sổ ở giữa, sàng nỏ sẽ được bắn ra từ đó, tấn công theo kiểu

“Vừa đánh vừa tiến lên”. Loại xe này từ mấy trăm năm trước đã có người

dùng rồi, chẳng qua khi chế tạo A Mạch có thay đổi một chút, có tám tấm

bình phong có thể gấp lại, chiều dài tổng cộng là mười lăm thước, bình

thường chúng được đặt ở trên càng xe, khi tác chiến đánh trận thì mở ra

dựng ở một bên bánh xe như một cái hòm lớn, cho nên gọi là “Xe thiên

tương”.

Tuy đã có chiến xa, sàng nỏ theo bộ

lại không thể chế tạo gấp theo được. A Mạch biết Lý Thiếu Hướng đã cố

hết sức cho nên không trách móc anh ta, chỉ đem những chiến xa này giao

cho Hắc Diện, lệnh cho anh ta dùng những cỗ xe trống đó cho cánh quân

mới thao luyện trước.

Cánh quân mới có giáo trường riêng,

bốn ngàn bộ binh bắt đầu thao luyện, trải qua một tháng huấn luyện đặc

biệt, hiện giờ diện mão đã bắt đầu lộ rõ. Trận địa của bọn họ rất khác

so với trước kia, tất cả tạo thành một đội, đứng đầu là đội trưởng, thứ

hai là người một tay cầm trường bài(3), một tay cầm khiên mây, trường

bài để che chắn trường thương, loan đao của địch, khiên mây(4) làm bằng

chất liệu nhẹ có cài giáo, đao, cầm trường bài và khiên mây chủ yếu để

yểm hộ cho đội quân phía sau tiến lên, khiên mây ngoại trừ yểm hộ còn

phủ phục trước vó ngựa địch. Hai người tiếp theo cầm lang tiển(5), lợi

dụng lưỡi dao sắc bén phía trước của lang tiển mà ám sát địch nhân, dùng khiên tăng cường yểm hộ đồng thời tay kia dùng trường thương tấn công.

Tiếp đó là bốn người tay cầm trường thương, trái phải hai người, chủ yếu khiêu khích khiến cho quân địch xuống ngựa, tiếp theo là sử dụng đoản

đao và vũ khí ngắn tấn công vào bên sườn và bên hông của địch, tiến sát

lên chém giết địch nhân.

Sáu ngàn bộ binh được phân phối giữ

ba trăm cỗ chiến xa. Hai mươi bộ binh phụ trách một chiến xa, trong đó

mười người trực tiếp lệ thuộc vào chiến xa, nhiệm vụ là bắn sàng nỏ,

mười người còn lại thì tạo thành một “Tiểu đội sát thủ”, tay cầm khiên

mây, đinh ba cùng đơn đao cán dài(6)nghênh địch. Khoảng cách giữa tiểu

đội sát thủ và chiến xa duy trì trong vòng hai mươi lăm thước, nếu bọn

họ tiến lên, chiến xa cũng theo đó mà được đẩy lên phía trước.

Vì sàng nỏ không thể chế tạo gấp

được, nên mấy trăm cỗ chiến xa đành buộc đá lớn vào để luyện tập, sau đó binh lính đẩy chiến xa chạy khắp giáo trường…

Vẫn cùng một cảnh tượng, nhưng khi rơi vào trong mắt những người khác nhau lại này sinh ra ra những ý nghĩ khác nhau:

Ánh mắt Từ Tĩnh khi nhìn cảnh này

dường như tỏa sáng, ban đầu, ông ta vốn tưởng rằng A Mạch chỉ muốn dùng

xa trận đối kháng với kỵ binh, đang muốn khuyên nhủ A Mạch đừng cố chấp

mà tự làm khó cho mình, cách đó không thể thủ thắng được đâu, hiện giờ

nhìn thấy cảnh tượng này, tay không tự chủ được mà đưa lên giữ chặt chòm râu trên cằm.

Vương Thất nhìn những binh lính cường tráng đó mà cũng thấy vô cùng tự hào, không hổ là lấy từ trong doanh

trại của ta ra, các ngươi đâu thể vạm vỡ bằng những tiểu tử này được?

Quan quân nhu Lý Thiếu Hướng nhìn

thấy một màn này mà càng thêm đau lòng, một đám ăn uống như bị mất cắp,

thế mà lại chỉ để làm mấy cái việc đẩy đá, có sức lực như vậy làm cái gì khác mà chả tốt, thật lãng phí quá a.

Mỗi người một tâm tư, cứ thế mà ngày

trôi qua rất nhanh, cái tết đầu tiên của quân Giang Bắc ở Thanh Châu đã

đến. Nhưng không khí vui mừng của năm mới không chạm được chút nào lên

khuôn mặt của Lý Thiếu Hướng, ngược lại, lại khắc sâu lên đó thêm vài

phần sầu khổ, cửa ải cuối năm, cửa ải cuối năm a, lễ mừng năm mới chính

là cửa ải cuối năm của người nghèo a. Cái khác tạm thời không nói, chỉ

nói trước mắt không có bột cũng chẳng có thịt, lấy cái gì cho mọi người

đón năm mới đây? Lý Thiếu Hướng giương mắt nhìn lên bầu trời tối tăm,

hận không thể khiến những thứ đang trút từ trên trời xuống không phải là tuyết, mà là bột mỳ a.

Có lẽ nỗi lòng ai oán của Lý Thiếu

Hướng đã thấu lên tận trời xanh, cho nên vào ngày hai mươi tám tháng

chạp, ngoài thành Thanh Châu đột nhiên có người đưa tới cho quân Giang

Bắc mấy chục xe toàn đồ ăn ngon của nơi thôn dã. Áp giải đoàn xe là hơn

ba mươi hán tử tráng kiện, đầu tiên họ cho xe ngựa dừng lại ở phía xa

xa, rồi duy nhất một người đi tới dưới thành, hướng về phía trên tường

thành cao giọng hô: “Có vị cố nhân tặng Mạch tướng quân chút quà năm

mới, thỉnh quân gia buông cầu treo cho chúng ta đem những lễ vật này vào thành.”

Binh lính thủ thành nào dám tùy ý

buông cầu treo, nghe vậy liền vội vàng xin chỉ thị của trưởng quan. Hôm

nay, phụ trách bảo vệ thành là Hữu phó tướng quân Mạc Hải, nhận được tin liền lên trên thành để xem, chỉ thấy xa xa dưới thành một đoàn xe ngựa

đang đứng chờ, xe nào xe nấy chất đầy hàng hóa, ước chừng phải đến ba,

bốn mươi cỗ xe. Hán tử đứng dưới thành nhìn thấy một vị tướng quân mặc

mũ giáp đi lên, biết là người chịu trách nhiệm ở đây, liền cao giọng

nói: “Ta được một vị cố nhân của Mạch tướng quân ủy thác đến đây giao

tín vật, phiền vị tướng quân này giao cho Mạch tướng quân, ngài ấy nhìn

thấy sẽ nhận ra.”

Nói xong vung tay lên, một bọc nhỏ

liền bay thẳng lên vọng lâu của tòa thành, rơi vào trong lòng Mạc Hải.

Con sông đào bảo vệ thành ước chừng rộng vài chục trượng, lại thêm độ

cao của tường thành, thế mà người nọ chỉ tiện tay ném một cái, vật nọ

liền bay tới trước người Mạc Hải, đủ thấy lực cánh tay của anh ta mạnh

đến mức khiến người ta phải phát sợ. Mạc Hải trong lòng thất kinh, nhận

được cái bọc nhỏ kia liền mở ra, thấy trong đó là một tấm huy hiệu của

quân Nam Hạ bằng đồng, khắc cấp bậc giáo úy. Mạc Hải nhất thời không

đoán ra đây là tín vật của người nào, liền vội vàng gọi người cầm bọc

nhỏ bằng vải bố đi tìm, đưa cho A Mạch.

A Mạch đang ở trên giáo trường chỉ

đạo Hắc Diện huấn luyện cánh quân mới, Lý Thiếu Hướng vẫn như trước, bám theo bên cạnh nàng lải nhải việc quân nhu. A Mạch nghe mà phát phiền,

mấy lần muốn phất tay đuổi Lý Thiếu Hướng đi. Thủ binh trên tường đến

đưa cái bọc nhỏ bằng vải bố cho nàng, nói là ngoài thành có người tặng

nàng lễ vật mừng năm mới, đặc biệt giao tín vật này cho nàng. A Mạch

kinh ngạc, đợi khi nhìn rõ tấm huy hiệu giáo úy trong bao vải kia, đầu

tiên là ngẩn người, tiếp đó là vui mừng khôn xiết, không kịp dặn dò Hắc

Diện một tiếng, liền xoay người đi vội ra khỏi giáo trường.

Lý Thiếu Hướng đứng ở phía sau nhìn

cảm thấy rất lạ, lại nhớ đến mấy chữ “Lễ vật năm mới” mà tên lính kia

vừa nói, liền vội vàng lặng lẽ đi theo, thấy sải chân của A Mạch thật

dài, dường như không nhịn được mà muốn chạy đi.

Mạc Hải vẫn chờ trên vọng lâu của

cổng thành, thấy A Mạch nhanh như vậy đã tới, bất giác có chút kinh

ngạc, vội vàng chạy lại đón, kêu lên: “Đại nhân.”

A Mạch tùy ý khẽ gật đầu, rồi hướng

bước chân đến lỗ châu mai hỏi Mạc Hải: “Người đó đâu?” Vừa hỏi xong đã

đi đến bên cạnh lỗ châu mai rồi, A Mạch cúi xuống nhìn, nhất thời có

chút trố mắt, chỉ thấy bên kia con sông đào bảo vệ thành có mấy chục cỗ

xe chở hàng im lìm đứng đó, nhưng một bóng người cũng không thấy đâu.

Mạc Hải đáp: “Người đó nói những thứ cần đưa đã đưa đến đây rồi, nên anh ta về trước.”

A Mạch khẽ giật mình, lúc này mới ừ một tiếng.

Mạc Hải lại hỏi: “Đại nhân, những xe ngựa này làm sao bây giờ?”

Đoàn xe ngựa kia có khoảng ba, bốn

mươi chiếc, phía trên đều phủ cỏ, tất cả các xe đều được xếp đầy, từ

trên thành nhìn xuống thật không biết bên trong là cái gì, nếu có dấu

người bên trong cũng không thể nhận ra được. Nghe Mạc Hải hỏi, A Mạch

liền mỉm cười, quay đầu lại nói: “Tặng lễ vật năm mới cho chúng ta thì

cứ thu lại là được, đúng lúc Lý Thiếu Hướng cả ngày không ngừng nhắc tới nhắc lui là lấy đâu ra đồ mừng năm!”

Nàng nói xong, Mạc Hải còn chưa kịp

nói gì, thì Lý Thiếu Hướng vừa mới thò mặt lên tường thành cũng đã vô

cùng lanh lẹ lên tiếng, xoay người, chân không ngừng bước mà đi luôn

xuống dưới thành. A Mạch vội gọi anh ta lại dặn dò: “Gọi người đi dắt

la, ngựa đến, kiểm kê cho rõ ràng rồi kéo hết xe vào thành.”

Lý Thiếu Hướng quay lại nhếch miệng

cười nói: “Còn dắt la, ngựa làm gì, dù sao những người của lão Hắc hằng

ngày đều luyện đẩy xe ngựa đấy thôi, ta đi gọi bọn họ đến đây là được

rồi.”

A Mạch không khỏi bật cười, bất đắc

dĩ lắc lắc đầu, tấm huy hiệu bằng đồng nắm chặt trong tay một hồi lâu đã mang theo nhiệt độ cơ thể của nàng, A Mạch cúi đầu nhìn kỹ một lát, cẩn thận thu vào trong lòng, ngẩng đầu nhìn tầng mây đang bị ép nặng trĩu.

Gió Bắc đã nổi lên, cuốn theo nhiều bông tuyết rơi xuống, trong không

khí phảng phất có mùi thuốc pháo. Thịnh Nguyên năm thứ năm, cuối cùng

thì một trận tuyết lớn đã xuất hiện.

2- Xe thiên tương: thiên nghĩa là

lệch 1 bên; tương nghĩa là cái hộp. Đọc phần miều tả hình dáng chiếc xe

này trong truyện các bạn sẽ hiểu tên của nó.