A Mạch Tòng Quân

Chương 113: Mê man

Trong thành Thanh Châu, từ lúc A Mạch từ trên tường thành xuống vẫn có chút trầm mặc ít lời. Trở lại trong

thành thủ, tả phó tướng quân Tiết Vũ đã đi Ký Châu xin lương thảo, chỉ

có hữu phó tướng quân Mạc Hải còn ở lại phòng nghị sự chờ A Mạch phụng

mệnh. Trước đó, anh ta nghe từ miệng thân binh đã biết được tình hình

trên tường thành, trong lòng rất cao hứng, nghe nói A Mạch trở về liền

đem theo niềm vui rạo rực ra cửa đón nàng, không ngờ lại thấy trên khuôn mặt A Mạch chẳng có đến nửa phần vui sướng. Trong lòng Mạc Hải thấy lạ, nhịn không được lén giữ Trương Sĩ Cường đi sau A Mạch hỏi: “Đại nhân

làm sao vậy?”

Trương Sĩ Cường âm thầm lắc lắc đầu. A Mạch đối với động tác nhỏ này của Mạc Hải và Trương Sĩ Cường coi như

không thấy, chỉ đơn giản dặn dò vắn tắt mấy việc quân vụ trọng yếu rồi

giải tán quân nghị, sau đó một mình ngồi trong phòng nghị sự ngẩn cả

người. Trương Sĩ Cường nhận ra tâm tình của nàng có chút bất thường,

liền mượn cớ đi lấy nước rồi ra khỏi phòng nghị sự, lén phái thân binh

đi mời Từ Tĩnh đến, còn tự mình lại canh giữ ở ngoài cửa.

Một lát sau, Từ Tĩnh chắp tay sau

lưng, bước chân thư thả, không vội cũng không chậm từ xa đi đến. Trương

Sĩ Cường nhìn thấy, vội vàng tiến lên đón Từ Tĩnh, nhỏ giọng nói: “Tiên

sinh mau qua xem đi, ta thấy đại nhân có chút khác thường.”

Từ Tĩnh lại vẫn không vội, vừa bị

Trương Sĩ Cường lôi kéo, vừa vuốt râu thì thầm: “Không vội, không vội,

với tính tình đại nhân nhà ngươi, sẽ không giữ chuyện gì luẩn quẩn trong lòng đâu.”

Nhưng Trương Sĩ Cường không cảm thấy

thế, anh ta đi theo A Mạch đã hơn hai năm, nhưng chưa bao giờ thấy A

Mạch có diện mạo như thế. Trương Sĩ Cường cầm tay Từ Tĩnh kéo đến cửa,

rồi thay ông ta kéo rèm, hướng vào trong phòng bẩm báo: “Đại nhân, Từ

tiên sinh đến.”

A Mạch nghe vậy liền ngẩng đầu, thấy Từ Tĩnh từ bên ngoài tiến vào, liền đứng dậy, cung kính gọi: “Từ tiên sinh.”

Từ Tĩnh gật gật đầu, tùy ý ngồi đối

diện với A Mạch, nghiêng đầu quan sát A Mạch, đột nhiên hỏi: “Nguyên

nhân là vì mấy tù binh Bắc Mạc kia phải không?”

A Mạch khẽ giật mình, lập tức hiểu ý

của Từ Tĩnh, cũng không vội trả lời ngay câu hỏi của anh ta, mà quay đầu sai Trương Sĩ Cường: “Đi pha cho tiên sinh chén trà.”

Trương Sĩ Cường thưa “Vâng”, rồi lui ra ngoài.

A Mạch lúc này mới lại nhìn về phía Từ Tĩnh, cân nhắc một chút rồi nói: “Không phải.”

“A?” Từ Tĩnh không khỏi kỳ quái, mở to hai mắt nhìn nàng rồi hỏi: “Vậy thì vì chuyện gì?”

A Mạch đáp: “Tiên sinh cũng biết, bản thân mình tòng quân đã giết không ít người, sẽ không vì giết thêm vài

tù nhân mà biến thành người khác. Chỉ là khi đi từ trên tường thành

xuống, ta đột nhiên nghĩ tới một cách đối phó với việc Thường Ngọc Thanh dùng dân chúng công thành.”

Từ Tĩnh cảm thấy hứng thú, nhướn mày hỏi: “Biện pháp gì?”

A Mạch thong dong đáp: “Chính là

trước thì hóa trang thành thát tử tản ra lẫn với dân chúng ngoài thành,

sau đó xuất binh ra khỏi thành ép xông trận, khiến cho dân chúng phải

quay về, ta lại dùng kỵ binh vòng ra sau lưng địch đánh lén… Cuối cùng,

sau trận chiến lại làm lễ tế dân chúng, giả bộ cắt tóc hoặc tự trừng

phạt mình, nhân tiện kích động lòng căm thù thát tử của mọi người dâng

cao, rồi quay lại trắng trợn khen thưởng bách tính…”

Từ Tĩnh nghe rất chăm chú, vuốt râu khẽ gật đầu: “Không sai, cách này quả thật không sai.”

“Đúng vậy, ta cũng hiểu là cách này

không sai. Chỉ đột nhiên lại muốn biết một điều, đó là từ khi nào thì ta bắt đầu không thèm để ý đến tính mạng của người khác như thế? Khi chém

đứt sợi dây thừng kia không một chút do dự, khi nghĩ cách phá kế lùa dân công thành cũng không chút bận tâm đến sự sống chết của dân chúng bị ép quay về. Tiên sinh, ta đột nhiên cảm thấy sợ hãi,” A Mạch ngẩng đầu lên nhìn Từ Tĩnh, trong con ngươi trong suốt không hoàn toàn là sự kiên

định như mọi ngày, mà lộ ra chút mờ mịt: “Ta từ khi nào thì biến thành

kẻ như thế này? Về sau ta có thể còn biến thành dạng gì? Có thành một kẻ mà để đạt được mục đích sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào không?”

Từ Tĩnh bị A Mạch hỏi thì nghẹn lời,

im lặng một lát rồi mới trầm giọng hỏi: “A Mạch, mục đích mà ngươi nhất

định muốn đạt được là gì?”

Nhất định phải đạt được mục đích gì?

Mục đích này đã xoay chuyển hàng trăm ngàn lần trong đầu A Mạch, A Mạch

liền thốt lên: “Bảo vệ vinh quang của phụ thân, đuổi thát tử, khôi phục

non sông.”

Từ Tĩnh nghe xong, chậm rãi lắc đầu: “Mục đích này sợ là không thể chống đỡ cho ngươi đi đến cuối cùng.”

Trong lòng A Mạch khó hiểu, không khỏi hỏi lại: “Vì sao?”

Từ Tĩnh lại chỉ cười cười, nói: “Loại chuyện này người khác không thể giúp được, chỉ có thể chờ ngươi sau này tự mình nghĩ thông suốt thôi, vả lại trước cứ như vậy mà tiến lên phía

trước đi, chờ khi gặp được lối rẽ, tự mình sẽ biết phải đi về hướng

nào.”

A Mạch là người thông minh, chỉ vừa

nghe Từ Tĩnh trả lời liền biết ông ta sẽ không nói tiếp, hơn nữa, giờ

phút này trong lòng mặc dù vẫn còn nhiều điều chưa rõ, nhưng so với vừa

rồi đã khá hơn rất nhiều, lập tức liền đứng dậy chính thức vái một vái

cám tạ Từ Tĩnh: “A Mạch đa tạ tiên sinh chỉ điểm bến mê.”

Từ Tĩnh ngồi ngay ngắn, không chút

khách khí nhận lễ của A Mạch, sau đó mới đột nhiên nhớ đến Trương Sĩ

Cường liền kêu lên: “Trương Sĩ Cường đâu? Anh ta đi đâu pha trà cho lão

phu vậy? Chẳng lẽ giờ mới nhóm lửa đun nước?”

A Mạch cười cười, đi tới trước cửa

cao giọng gọi Trương Sĩ Cường, lời còn chưa dứt, Trương Sĩ Cường liền

đem theo một bình trà mới từ ngoài cửa tiến vào, trên mặt mang theo nụ

cười lấy lòng, cười ha ha với Từ Tĩnh nói: “Tiên sinh, ngài thử thưởng

thức loại trà này xem thế nào, Lý Thiếu Hướng vơ vét được từ một hộ phú

thương ở Thái Hưng đấy, vẫn cất giấu không cho ai uống, hôm nay mới đồng ý để cho ta đem đến đây.”

Trương Sĩ Cường dùng nước nóng rót

vào chén trà đưa cho Từ Tĩnh, cẩn thận nâng đến trước mặt Từ Tĩnh. Từ

Tĩnh thuận tay tiếp nhận, thổi thổi rồi uống một ngụm, giương mắt lên

liền bắt gặp Trương Sĩ Cường vẫn đang dùng cặp mắt tha thiết quan sát

mình, thuận miệng khen: “Khà, không sai, đúng là loại dùng để ngâm vào

nước sôi.” Thấy trên mặt Trương Sĩ Cường khó nén khỏi sự thất vọng, nhịn không được cười nhạo một tiếng nói: “Thành Thái Hưng bị thát tử vây

khốn hai năm, trong thành làm gì có cái gọi là trà ngon? Có thứ ngâm vào nước để uống là tốt rồi.”

Trương Sĩ Cường tức giận nói: “Lý

Thiếu Hướng đúng là cái đồ lừa đảo, còn gạt ta nói là loại trà tốt nhất, cái gì mà ‘Minh Tiền, Minh Hậu’, nghe xong ta còn cảm thấy loạn cả

đầu!”

Lời này vừa nói ra, ngay cả A Mạch

cũng nhịn không nhịn được mà bật cười. Sắc giận trên mặt Trương Sĩ Cường càng đậm, quyết đi tìm Lý Thiếu Hướng để tính sổ. A Mạch vội gọi anh ta dừng lại, khuyên nhủ: “Tính tình Lý Thiếu Hướng hay giấu diếm nọ kia,

ngươi thấy anh ta có cái gì là không giấu không? Cũng chưa chắc cố ý nói gạt ngươi đâu.”

Từ Tĩnh đâu có thật sự phẩm trà, liền nói tiếp: “Anh ta đúng là không lừa ngươi, trà này đúng là Minh Tiền,

chẳng qua không biết là năm Minh Tiền nào.”

A Mạch nhịn cười, cúi đầu uống ngụm

trà, rồi buông chén xuống, nghiêm sắc mặt hỏi Từ Tĩnh: “Tiên sinh, ngươi nói Tiếu Dực có cho Tiết Vũ lương thảo không?”

Trương Sĩ Cường thấy A Mạch cùng Từ

Tĩnh bàn chuyện quân sự, không cần phân phó liền nhẹ nhàng lui đi ra

ngoài, thuận tay khép cửa phòng lại.

Từ Tĩnh cũng thu hồi vẻ mặt trêu đùa

vừa rồi, cụp mắt suy nghĩ một lát, chậm rãi lắc đầu nói: “Ta thấy Tiếu

Dực chưa chắc sẽ nể mặt cháu ngoại là Tiết Vũ đâu.”

A Mạch nói: “Nhưng Thương soái đã đáp ứng sẽ giúp ta nắm bắt lấy Ký Châu.”

Từ Tĩnh cười nhạt, nói: “Phụ thân của Thương soái là Thương Duy vừa nắm được binh quyền ở Vân Tây, giờ chính

là thời khắc quan trọng, tuyệt không thể khiến hoàng đế nảy sinh lòng

nghi ngờ. Nếu ngươi là Thương soái, một bên là Giang Nam – nửa giang

sơn, một bên là một góc Giang Bắc, ngươi sẽ chọn cái nào?”

Đó là một vấn đề căn bản không cần

phải lựa chọn, Thương Dịch Chi một khi đã nguyện ý đến làm sứ thần nghị

hòa thì đã tính bỏ rơi Giang Bắc rồi, chẳng qua nhất thời nghe A Mạch

nói liền động tâm, lúc đó mới không đặt việc làm tổn hại lợi ích lớn của mình lên làm điều kiện tiên quyết mà để nàng đông tiến Thanh Châu thuận lợi. A Mạch sau một lúc im lặng mới hỏi: “Chúng ta phải làm sao bây

giờ? Lương thảo trong thành chỉ miễn cưỡng chống đỡ được đến vụ gặt lúa

mạch sang năm, chỉ có điều hiện giờ Thường Ngọc Thanh có thể áp chế tức

giận mà tạm thời chưa công thành, e là cũng muốn đợi cho đến lúc đó.”

Từ Tĩnh khẽ gật đầu, vuốt râu nói: “Không sai, nếu trong thành hết lương, thành Thanh Châu dù khó công cũng không thể thủ được.”

Điều khiến A Mạch lo lắng cũng chính

là chuyện này, hai quân đối đầu, khó nhất không phải là không thể biết

được bước tiếp theo địch nhân sẽ hành động ra sao, mà là ngươi rõ ràng

có thể đoán được ý đồ của anh ta nhưng lại không thể nghĩ ra đối sách

ứng phó. Từ Tĩnh và A Mạch nhất thời đều không nói gì, A Mạch suy nghĩ

một lát cũng không nghĩ ra được cách gì, liền đứng dậy nói: “Trước cứ

như vậy đã, dù sao đợi cho đến vụ gặt sang năm vẫn còn non nửa năm nữa,

trong thời gian đó có lẽ sẽ có chuyển biến gì đó không biết chừng. Hơn

nữa, Tiết Vũ tốt xấu gì cũng là cháu ngoại của Tiếu Dực, với mối quan hệ này, Tiếu Dực có lẽ cũng chưa đến nỗi chẳng biết xấu hổ mà để cho Tiết

Vũ về tay không, ít nhiều gì chắc cũng cho một ít.”

Nói xong, liền gọi Trương Sĩ Cường

vào giúp mình cởi áo giáp, sau đó vừa cười vừa nhìn về phía Từ Tĩnh,

nói: “Cũng không còn sớm nữa, ta cùng tiên sinh ăn cơm trước đã, hôm nay Lý Thiếu Hướng ở ngoài thành kiếm được mấy món ăn thôn quê, nói là

muốn làm cho tiên sinh nhắm rượu.”

Từ Tĩnh nghe vậy chỉ vuốt râu cười,

cũng không chối từ. Vật tư trong thành vốn có hạn, A Mạch nêu gương tốt

nên ăn uống giống như binh lính, vì vậy các chư tướng cũng đều dùng thực phẩm thô ráp. Từ Tĩnh đến sau, A Mạch lo lắng cho sức khỏe của ông ta

nên cố ý lệnh cho Lý Thiếu Hướng một ngày ba bữa đều phải dùng lương

thực tinh chế để chế biến đồ ăn cho Từ Tĩnh, mọi ngày, thức ăn mặn cũng

không phải những thứ thông thường.

A Mạch sai Trương Sĩ Cường xuống

phòng bếp hỏi đồ ăn, còn mình lại cùng Từ Tĩnh nói chuyện phiếm về phong thổ ở hai châu Thanh, Ký. Một lát sau, hai người đang nói tới mấy món

ăn dân dã nổi tiếng ở núi Thái Hành, ngoài phòng bỗng có mùi thơm ngào

ngạt bay tới, khiến hai người đều dừng câu chuyện, nhất tề quay đầu nhìn về phía cửa.

Rèm cửa bị Trương Sĩ Cường kéo cao

lên, Lý Thiếu Hướng bên hông mặc tạp dề bằng vải thô, bưng một cái nồi

sắt lớn bước nhanh vào, miệng còn liên thanh kêu lên: “Mau tránh ra một

chút, mau tránh ra một chút, nóng lắm!”

Nhìn thấy đường đường quan quân nhu

quân Giang Bắc lại hạ mình làm đầu bếp, A Mạch cùng Từ Tĩnh bất giác đều có chút trố mắt, trong đầu không hẹn mà cùng hiện lên một câu: Chồn

chúc tết gà, tất không có hảo tâm.

Lý Thiếu Hướng đem nồi sắt đặt lên

trên bàn, nóng hôi hổi, lập tức liền chiếm mất quá nửa diện tích mặt

bàn. Lý Thiếu Hướng hết nghiêng đầu sang trái lại sang phải, vừa lòng

ngắm nghía cái nồi một phen, quay đầu thấy A Mạch và Từ Tĩnh đều vẫn

ngồi ngây ra đó, vội vàng nhét vào tay mỗi người một đôi đũa, sau đó

rảnh rang bắt chuyện: “Đại nhân, Từ tiên sinh, đừng khách khí a, nếm thử đi, đây chính là bí quyết gia truyền của Lý gia chúng ta đấy.”

A Mạch nhìn vẻ mặt mong đợi của Lý

Thiếu Hướng, không tiện từ chối ý tốt của anh ta, đành mời Từ Tĩnh hạ

đũa trước, lúc này mới đưa đũa gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng

tinh tế nếm thử, không đợi nàng kịp nuốt trôi miếng thịt, quả nhiên nghe thấy Lý Thiếu Hướng mở miệng nói: “Đại nhân, ta có việc muốn cùng đại

nhân thương lượng.”

Trong lòng A Mạch vốn vẫn đề phòng Lý Thiếu Hướng, nghe anh ta mở miệng, không nhịn được mà toàn thân phát

run, ngẩng đầu liếc mắt nhìn Từ Tĩnh đang lẳng lặng ăn cơm, bất động

thanh sắc hỏi Lý Thiếu Hướng: “Chuyện gì?”