Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng

Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng

Số chương: 192
Lượt xem: 2986

Giới thiệu truyện Xuyên Việt Thú Nhân Chi Tướng

Tiêu Mạch bị cái lạnh đánh thức. Y chống mí mắt nặng trĩu, nhìn không gian u ám trước mặt, nhất thời không nhớ nổi mình đang ở nơi nào, mãi cho đến khi cái rét lạnh xung quanh cùng với cơn đói như lửa thiêu khiến y không thể nào không tỉnh táo triệt để lại. Sau đó y chợt cả kinh, gần như là sợ hãi mà quan sát nơi này.

Là một cái lều bằng da thú nhỏ hẹp, cũ nát, gió lạnh từ lỗ thủng ào ào ùa vào, khiến người ta như ở trong hầm băng. Trong lều có một hố lửa đã nguội lạnh, bên cạnh để hai cái đầu lâu, một lớn một nhỏ, không biết là của con vật gì, còn có một cái bao da thú bẩn thỉu cùng với một con dao bằng đá, và mấy cái xương thú tán loạn.

Chuyện này thật sự là… Đầu y mơ màng, cổ họng khô đau, hơi thở thì nóng hầm hập, cơ thể ốm yếu rõ rệt này khiến Tiêu Mạch không có sức lực mà phát biểu sự cảm khái với tất cả những gì mình nhìn thấy. Y khó khăn chống đỡ cơ thể ngồi dậy, lúc này mới phát hiện trên người mình chỉ quấn một mảnh da thú vừa cứng vừa lạnh, bên trong chẳng còn một cái gì. Không lạnh mới là lạ đấy. Y không còn thời gian mà oán trách nữa, ngọ nguậy di chuyển qua hai cái đầu lâu nhìn như để thức ăn kia. Lại gần mới phát hiện trong cái đầu lâu lớn đó chỉ có non nửa nước sạch, mà mặt trên cũng đã kết một tầng băng mỏng. Vô thanh thở dài, y phá lớp băng, uống hai ngụm nước để xoa dịu cái khát cháy cổ. Sau đó tiếp tục tìm thức ăn, nhưng không có, bên trong cái bao da thú chẳng qua là nhúm muối đen bằng nửa lòng bàn tay.


SÁCH CÙNG CHUYÊN MỤC