Dường Như Dì Đã Nói Yêu Tôi

Dường Như Dì Đã Nói Yêu Tôi

Số chương: 103
Lượt xem: 1843

Đọc truyện Dường Như Dì Đã Nói Yêu Tôi

Đó là một buổi chiều tà trong kì nghỉ hè, tôi đi đánh cầu lông với đứa bạn thân cả ngày, lúc trở về áo đã ướt đẫm mồ hôi. Về đến nhà, tôi muốn xông thẳng vào toilet để tắm rửa thì chợt phát hiện ra có người ngồi trên salon nhìn tôi nở nụ cười hiền từ.

Tôi đứng nhìn trân trân vào người phụ nữ xa lạ này.

Nắng chiều hắt lên mái tóc màu nâu sẫm buông dài của cô, đôi mắt hẹp dài mang theo nét quyến rũ, sống mũi cao ngất tinh tế, đôi môi mỏng như đang mỉm cười. Cô mặc bộ váy màu xanh ngọc, càng tôn thêm nước da trắng như tuyết. Tôi nhanh chóng lục lọi trong đầu tìm xem những bậc trưởng bối trong dòng họ đã lâu không gặp, nhưng trống rỗng. Cô là ai? Tôi nên gọi cô như thế nào cho phải?

Đương lúc nghi hoặc không thôi, chỉ nghe cô nói: “Thỏ Con về rồi à? Mẹ con đi chợ mua thức ăn thiết đãi khách không mời mà đến này rồi. Dì là bạn thời đại học của mẹ con. Con có thể gọi dì là dì Lạc” Giọng nói nhẹ nhàng, hơi trầm, mang theo chút từ tính, rất thân thiện.


SÁCH CÙNG CHUYÊN MỤC