Đào Hoa Mãn Lâu

Đào Hoa Mãn Lâu

Tác giả: M và Nguyệt
Số chương: 72
Lượt xem: 6422

Đọc truyện Đào Hoa Mãn Lâu

Lực hút mạnh mẽ kia dần dần như đang xé rách y, Hoa Mãn Lâu cảm giác bản thân mình như đang cùng mặt đất tách càng ngày càng xa, âm thanh Lục Tiểu Phụng la lên bên tai cũng càng ngày càng nhỏ, cảm thấy bản thân như con diều giấy bị đứt dây, theo dòng khí cường đại bay càng xa.

Ý thức giống như trong nháy mắt bị hút ra, đau đớn cực độ làm cho y không thể hôn mê, không biết qua bao lâu, cường độ xé rách [?] giảm nhẹ xuống, sau đó thân thể trở nên thật nhẹ như đang rơi, có cảm giác bụng dưới đau quặn lên.

Gió thổi qua, có như không hương vị ẩm ướt, là mùi hương của cây. Y nhớ rõ, nơi y vừa tới kia là một bình nguyên, ngay cả một cây đại thụ cũng không có, nhưng nơi này lại nồng đậm mùi hương của cây cối, mình rốt cuộc đang ở đâu? Hoa Mãn Lâu mơ hồ nghĩ, thời gian dài bị tra tấn khiến cho y mất cảm giác ở tay chân, không thể nhúc nhích.


SÁCH CÙNG CHUYÊN MỤC