Cám Ơn Vận Mệnh Đã Cho Anh Gặp Được Em

Cám Ơn Vận Mệnh Đã Cho Anh Gặp Được Em

Số chương: 30
Lượt xem: 2638

Đọc truyện Cám Ơn Vận Mệnh Đã Cho Anh Gặp Được Em

“Chào con trai, buổi sáng tốt lành!” – tôi tặng lên má nó một nụ hôn, rồi ngồi dậy gấp chăn, đệm. Hạt Dẻ cũng có khuôn có dạng, vụng về gấp lại cái chăn hình siêu nhân của nó. Nhìn thấy trên gương mặt đáng yêu bầu bĩnh là vẻ mong chờ, tôi liền không hề keo kiệt mà cám ơn: “Cám ơn Hạt Dẻ rất nhiều, con ngoan quá!”

Nhìn nụ cười ngại ngùng nhưng cũng đầy vui sường của nó, tôi bật cười. Trẻ con ấy mà, chúng nó luôn muốn người lớn xem mình như người trưởng thành, cho nên chuyện gì cũng muốn giúp tôi một tay. Lần trước khi tôi giặt chăn màn, nó còn dùng đôi chân bé xíu của mình, ra sức đạp lên chăn.

Nhìn con, trong lòng tôi liền trào ra một cảm giác thỏa mãn, tôi chưa từng hối hận khi sinh nó ra, cho dù nó là kết quả của một cuộc cưỡng hiếp, từ một người đàn ông mà bây giờ tôi thậm chí còn không nhớ mặt. Thật ra đã 3 năm trôi qua, tôi đã học được cách hài lòng với những gì mình có, hơn nữa anh cũng không cố ý, anh cũng chỉ là bị người khác làm nhầm lẫn mà thôi. So với anh, những kẻ đã thiết kế nên toàn bộ vở kịch, còn dẫn người đến “bắt gian” thì chẳng là gì.

 


SÁCH CÙNG CHUYÊN MỤC