Y Đạo Quan Đồ

Chương 183: Tân sinh đại

Trương Dương hoàn toàn không biết gì về chuyện Tạ Bách

Xuyên đã chết, lúc này hắn và An Ngữ Thần đang ngồi đối mặt với nhau

trong phòng thể dục của hào trạch của An gia.

An Ngữ Thần mặc áo may ô màu trắng, quần soóc thể thao màu trắng, ngồi

khoanh chân đối diện với Trương Dương, mỉm cười nói: "Anh cứ thoải mái

hạ châm đi, tôi chịu được mà!"

Trương Dương cười nói: "Sẽ hơi đau một chút, có điều không đến nỗi

nghiêm trọng như cô tưởng tượng đâu, tôi muốn dùng châm để dẫn nội tức

mà cô đã tu luyện ra, mở rộng kinh mạch của cô, như vậy có thể ở trên

một trình độ nhất định giảm nhẹ bệnh tình của cô, nhưng trình độ thác

loạn của kinh mạch cô thì lại càng nặng thêm."

An Ngữ Thần cười nói: "Được rồi, đừng thao thao bất tuyệt nói mãi không

xong nữa, tôi hiểu rồi, mau động thủ đi!" Cô ta đã rất hờ hững đối với

chuyện sinh tử, chỉ cần có thể giải trừ được đau khổ trước mắt, có thể

sống thêm được ngày nào thì hay ngày nấy, còn ngày mai, còn hậu quả thì

cô ta không nghĩ nhiều như vậy.

Trương Dương lúc này mới gật gật đầu, mở hộp châm, lấy kim châm ra. Sau

khi hơ trên lửa cồn để khử trùng, men theo thiếu trạch, tiền cốc, hậu

khê, dương cốc, thần môn, thông lý, linh đạo trên cánh tay của An Ngữ

Thần mà hạ châm, mục đích hạ châm chính là phong bế nội tức tiết ra

ngoài, sau đó từ ẩn bạch, thái bạch, công tôn, nhiên cốc, thủy tuyền,

thái khê, tam âm giao, lậu cốc, âm lăng tuyền mà châm tới thái âm.

Trên người An Ngữ Thần tổng cộng đi một trăm linh tám châm, hành châm

xong, Trương Dương đứng dậy, đứng sau lưng An Ngữ Thần, tiềm vận nội

lực, một chưởng vỗ lên huyệt Bạch Hội ở trên đỉnh đầu của cô ta, một cỗ

nội tức cường đại từ đỉnh đầu An Ngữ Thần rót vào cơ thể, bởi vì trước

chuyện đã phong bế rất nhiều kinh mạch trên người An Ngữ Thần, nội lực

rót vào cơ thể cô ta đột nhiên xộc vào Đốc mạch, không có nhiều chỗ có

thể phát tiết.

Nội tức trong cơ thể An Ngữ Thần cũng bị nội lực của Trương Dương thúc

đẩy, hợp lại một chỗ ở trong Đốc mạch của cô ta, giống như hồng thủy

trùng kích, kim châm đang phong bế huyệt đạo trong cơ thể của cô ta cũng bởi vì cảm nhận được áp lực cường đại này mà hơi hơi run rẩy.

An Ngữ Thần cảm thấy giống như có một lưỡi dao sắc bén mổ thân thể của

cô ta ra thành hai mảnh, cảm giác ở hai nửa cơ thể hoàn toàn khách nhau, một bên thì giống như là băng thiên tuyết địa, lạnh tới thấu xương, một bên thì giống như mặt trời gay gắt giữa hè, nóng bức dị thường, Đốc

mạch của cô ta dưới loại cảm giác nóng lạnh trái ngược này tựa hồ như

muốn rách ra. An Ngữ Thần lúc này mới hiểu vừa rồi Trương Dương vì sao

lại dặn đi dặn lại, sự đau khổ trong quá trình hành châm thực sự là khó

mà tưởng tượng được.

Đúng vào lúc thân thể của cô ta dần dần tê đi đối với cảm giác đau đớn

thì lòng bàn tay của Trương Dương rời khỏi huyệt Bách Hội của cô ta,

nhanh chóng cầm kim chân đã được chuẩn bị trước ra, nhanh như điện xẹt

cắm vào ba huyệt đạo trên đỉnh đầu của An Ngữ Thần.

Phương pháp mà Trương Dương sử dụng là kim châm thứ huyệt, chỗ bất đồng

là đối tượng mà lúc trước hắn thi châm là mình, lần này lại là An Ngữ

Thần, hắn muốn dùng phương pháp kim châm thứ huyệt, kích phát tiềm lực

trong thân thể của An Ngữ Thần, khiến nội lực của cô ta trong khoảng

thời gian ngắn gia tăng lên mấy lần, như vậy có thể mở rộng kinh mạch

của cô ta với hạn độ lớn nhất, loại phương pháp này đối với An Ngữ Thần

có thương hại rất lớn, nhưng trước mắt không có phương pháp nào tốt hơn

có thể dùng được, chỉ có thể áp dụng thủ pháp này để giải quyết khốn

cảnh trước mặt của cô ta..

An Ngữ Thần chỉ cảm thấy một cỗ khí tức cường đại từ trong Đốc mạch bành trướng ra, thân thể của cô ta giống như là sắp nổ tung vậy, đau đớn

khiến cô ta đột nhiên mở bừng mắt, Trương Dương không dám dừng tay dù

chỉ một giây, ngón tay men theo đại chuy, tuân đạo, thân trụ, chí dương, cân oản, trung xu một đường điểm xuống, cỗ cảm giác muốn nổ tung trong

cơ thể An Ngữ Thần không những không giảm bớt nửa phần, ngược lại còn

gia tăng gấp bội. Cô ta cảm thấy mình giống như một quả bóng da được bơm đầy khí, tùy thời đều có thể nổ tung, trong con mắt đẹp đã lộ ra vẻ sợ

hãi.

Trương Dương chuyển tới phía trước người cô ta, nội lực ngưng tụ trên

hữu chưởng, bốp một tiếng đánh lên đàn trung khí hải của cô ta, thân

hình của An Ngữ Thần chấn động kịch liệt, nội tức cường đại trong cơ thể tỏa ra kinh mạch toàn thân, bởi vì Trương Dương lúc trước đã phong bế

nhiều huyệt đạo của cô ta, lại dùng phương pháp kim chân thứ huyệt khiến nội tức của cô ta tăng trưởng gấp bội, lại thêm ngoại lực rót vào, kinh mạch trong cơ thể An Ngữ Thần cuối cùng cũng không thể chịu nội áp lực

của nội tức, giống như Hoàng Hà vỡ đê, nội tức cuối cùng cũng ở trong

Đốc mạch tìm thấy một chỗ yếu nhất, liên tục không ngừng tràn ra, mục

đích của Trương Dương chính là thúc sanh một con đường tuần hoàn mới

trong cơ thể của An Ngữ Thần, loại phương pháp trị liệu này cực kỳ cường hành bá đạo, sự tổn thương đối với cơ thể cũng cực lớn.

Sau khi nội tức trong cơ thể tìm thấy một đường phát tiết mới, An Ngữ

Thần cảm thấy cả cơ thể dễ chịu hơn nhiều, mở mắt ra thì thấy Trương

Dương đang nhắm mắt, tay phải vẫn dí sát lên ngực của mình, phản ứng đầu tiên của An Ngữ Thần là hắn đang phi lễ mình, thằng nhóc này sờ không

đúng chỗ rồi, có điều cô ta đương nhiên biết rằng Trương Dương tuyệt

không có ý đồ bất chính, thế là mặt cô ta không khỏi đỏ bừng lên. Trương Dương đúng vào lúc này lại mở bừng mắt, thấy vẻ xấu hổ trên mặt An Ngữ

Thần, lập tức ý thức được gì đó, vội vàng rụt tay khỏi ngực cô ta.

Lại tốn một thời gian để rút kim châm cắm trên người An Ngữ Thần ra,

Trương Dương rõ ràng có chút thoát lực, đi lại cũng lộ ra vẻ thoát lực,

đặt mông lên tấm thảm tập yoga cả nửa ngày không chịu ngồi dậy.

An Ngữ Thần sau khi điều tức một lát thì đứng dậy còn trước cả Trương

Dương, cô ta cảm thấy tinh lực giống như trong thoáng chốc đã quay về cơ thể, hoạt động cánh tay, làm hai động tác đá rồi cười nói: "Trương

Dương, anh lợi hại thật, châm tới là bệnh khỏi!"

Trương Dương hữu khí vô lực hừ một tiếng, nói: "Không khoa trương như

vậy đâu, chỉ là giảm bớt thôi, tôi X, tôi vừa mệt vừa khát, cô nếu có

lương tâm thì lấy nước cho tôi uống đi!"

An Ngữ Thần đưa cho Trương Dương cốc nước muối nhạt, thấy trên người hắn đã ướt đẫm mồ hôi, nước muối nhạt có thể giúp hắn bổ sung lượng muối

trong cơ thể.

Trương Dương uống hết cốc nước, ánh mắt lại rơi vào trước ngực An Ngữ

Thần, An Ngữ Thần so với hắn còn toát nhiều mồ hôi hơn, áo may ô bó sát

người bao bọc hai quả bóng căng phồng, lờ mờ có thể nhìn thấy hai đường

viền, An Ngữ Thần từ trong ánh mắt của Trương Dương ý thức được gì đó,

cúi đầu xuống, mặt đỏ bừng lên, cô ta tuy rằng phóng khoáng tự nhiên,

nhưng ở trước mặt Trương Dương cũng xấu hổ tới cực điểm. Cô ta bước ra

khỏi phòng thể dục, nói: "Tôi đi tắm rửa đây, anh cũng đi thay quần áo

đi!"

Trương Dương cười cười, hắn cũng không có ý đồ gì với An Ngữ Thần, hơn

nữa mình cũng không phải là cố ý nhìn cô ta, loại xuân sắc ngẫu nhiên lộ ra này, phàm là nam nhân bình thường đều sẽ nhìn thêm một cái, có điều

mình là sư phụ của người ta mà, đạo lý phi lễ chớ nhìn cũng không hiểu,

quả thật là có chút không đủ hậu đạo.

...

Mưa rơi cả một đêm vẫn chưa tạnh, An Chí Viễn vẫn bảo trì tư thế ngồi

quen thuộc ở sân phơi, bộ dạng của ông ta giống như là đang đợi gì đó.

An Ngữ Thần sau khi tắm rửa xong liền tới bên cạnh ông nội, hôn lên mặt ông mình một cái, nói: "ông nội, cháu khỏe rồi!"

An Chí Viễn cười cười, người hầu cầm điện thoại tới, An Ngữ Thần cầm

điện lên, khi cô ta nghe thấy lời của đối phương, đôi mắt đẹp không khỏi trợn trừng lên, tràn đầy vẻ kinh hãi, nói: "Ông nội, La Kiến Lương tự

sát rồi!"

An Chí Viễn nhíu mày, ánh mắt của ông ta vẫn phẳng lặng như giếng nước, nói khẽ: "Đi xem...xem... có chuyện gì..."

An Ngữ Thần gọi Trương Dương cùng đi tới tổng bộ công ti nằm ở Trung

Hoàn, La Kiến Lương là kế toán trưởng của Thế Kỷ An Thái, gã sau khi hết giờ làm không lâu liền từ cửa sổ phòng làm việc nhảy xuống, một người

thành niên từ tầng mười một nhảy xuống, kết quả thế nào thì không cần

nghĩ cũng biết.

Khi An Ngữ Thần và Trương Dương tới hiện trường thì cảnh sát đã mang thi thể đi, hiện trường được giăng dây cảnh giới, không ít phóng viên vây ở đó. Lúc An Ngữ Thần và Trương Dương muốn bước vào tòa nhà, bị các phóng viên phát hiện, mấy chục phóng viên đều ùa lên, trường thương đoản giáo nhắm chuẩn và vị đại tiểu thư của An gia này.

"An tiểu thư, xin hỏi cô có cái nhìn gì về sự kiện La Kiến Lương tự sát?"

"An tiểu thư! Theo chúng tôi được biết, nguyên lão Tạ Bách Xuyên của

công ty Thể Kỷ An Thái sáng nay đã bị giết, xin hỏi hai chuyện này có

liên hệ gì với nhau không."

"An tiểu thư, có người nói chuyện này có liên quan tới cừu sát của xã hội đen, xin hỏi cô có thể phát biểu một chút không?"

An Ngữ Thần đeo kinh râm không nói câu nào, Trương Dương giúp cô ta đẩy

những phóng viên ở đằng trước, bởi vì hiện trường quá chen chúc nên đã

có chút hỗn loạn, bảo vệ của tòa nhà cũng tới giúp đỡ duy trì trật tự,

trong đám người đột nhiên truyền tới một tiếng hét to, có người bị đẩy

ngã, giọng nói này đối với người khác thì không tính là gì, nhưng đối

với Trương Dương mà nói thì giống như là sét đánh giữa trời quang, hắn

đột ngột quay người lại, nhìn thấy một cô gái mặt váy xám ngã ở đó, cô

ta có chút đau đớn ngẩng đầu lên, khi ánh mắt của cô ta và ánh mắt của

Trương Dương gặp nhau, cả người ngây như phỗng ra đó, lập tức, trong con mắt sáng trong dâng lên ánh lệ lóng lánh.