Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 99

Editor: Hạ Cẩn

Beta: dailynhu16

Mấy chuyện như theo đuổi bạn gái này, Đồ Nam còn hung ác hơn Trình Tuyển nhiều.

Bọn họ thẳng tay chọn hẹn hò ở công viên lớn nhất thành phố. Nơi này không thiếu mấy loại trò chơi kích thích, cảm giác mạnh, cần gì có nấy. Nguyễn Thu Thu dậy sớm, vô cùng hưng phấn kéo tay Trình Tuyển đi, Trình Tuyển lười biếng để mặc cô dắt mình đi về phía trước.

Hôm nay Nguyễn Thu Thu ăn mặc rất bình dân. Hai người mỗi người đội một cái mũ lưỡi trai, che khuất hết nửa khuôn mặt. Nguyễn Thu Thu mặc áo hoodie đen và quần jean, còn Trình Tuyển mặc áo hoodie xám đậm và quần dài rộng rãi. Hai người đi cạnh nhau trông rất có dáng vẻ tình nhân.

Đi ngang qua cửa kính của một cửa hàng bên đường, Nguyễn Thu Thu kéo tay Trình Tuyển, chỉ vào hai người trong gương: "Oa anh nhìn xem, trông chúng ta giống như đang mặc đồ đôi thật."

Nãy giờ Trình Tuyển đều im im mặt không cảm xúc, bây giờ mới hòa hoãn được chút.

Anh nhìn Nguyễn Thu Thu rồi lại nhìn mình, hình như đúng là giống thật.

Nguyễn Thu Thu phấn khởi nắm tay anh đi về phía trước.

Lâu rồi không đi công viên, cô vẫn còn nhớ rõ lần trước đi chơi vui sướng đến cỡ nào. Đồ Nam hẹn cô lúc chín giờ sáng, vào công viên sớm thì đỡ đông người, còn chơi được nhiều trò hơn nữa.

Sau khi bọn họ đến không lâu, Đồ Nam và thư ký cũng đi đến từ phía ngược lại với bọn họ khi nãy.

Thư ký nhỏ cầm dù che nắng, rất có nề nếp, rất xinh xắn, chỉ là trông vẻ ngoài lạnh lùng như băng. Xem ra ngọn nguồn của sự lạnh lùng này là do tên nịnh hót có đẳng cấp Đồ Nam bên cạnh rồi.

Đồ Nam gặp hai người liền nhiệt tình chào hỏi.

"Chị dâu, đại boss, hai người tới rồi! Ai u hai người nhìn lại mình đi, đi chơi thôi mà còn phải kéo bọn em đi cho đủ số, thật không thú vị gì cả. Ôn Thiến cô ý còn nói là ý của em kìa, bây giờ em phải làm rõ đã, chị dâu, chị nói xem có đúng không?"

Nguyễn Thu Thu bất đắc dĩ gật đầu: "Đúng đúng, là lỗi của tôi."

Đến lúc mấy người mua vé xong, chuẩn bị đi vào, Nguyễn Thu Thu mới nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Đồ Nam: "Vừa rồi làm hơi lố đấy."

Đồ Nam: "A? Thật sao? Em còn thấy thái độ của mình chưa đủ thành khẩn ấy!"

Nguyễn Thu Thu: "..."

Cô đột nhiên cảm thấy, với cái EQ này của Đồ Nam, muốn nên đôi với Ôn Thiến, thật sự là không đủ tư cách.

Mua vé xong, Đồ Nam dẫn đầu đề nghị mọi người cùng nhau chơi thuyền hải tặc.

Nguyễn Thu Thu theo bản năng liếc sang Trình Tuyển một cái. Thái độ của Trình Tuyển vô cùng bình tĩnh, bộ dạng Phật hệ không tranh quyền thế, chỉnh chỉnh cái mũ lưỡi trai trên đầu.

Tránh khỏi hai người kia rồi, Nguyễn Thu Thu hỏi Trình Tuyển: "Anh có thể chứ? Hay là em tìm đại lý do gì đó, hai chúng ta đi chơi trò khác."

—— Anh có thể chứ?

Dùng câu này để hỏi một thằng đàn ông cũng tương đương với việc hỏi "Anh là loại ba giây ra à?", "Có phải anh không được không?". Trình Tuyển yên lặng nhìn Nguyễn Thu Thu, nói: "Anh có thể."

Bất luận là phương diện nào.

Nguyễn Thu Thu không nghĩ quá nhiều, chỉ dặn đi dặn lại Trình Tuyển nếu thấy chỗ nào không thoải mái thì nhất định phải nói với cô.

Giờ này không có nhiều người chơi thuyền hải tặc.

May mà sáng nay không ăn nhiều lắm, nếu không đợi lát nữa lên lên xuống xuống trái trái phải phải lại nôn hết ra thì chết dở. Mấy người đứng xếp hàng ngoài cửa, đợi xe qua núi rồi dừng lại, nhân viên công tác mới mở cửa, ổn định chỗ ngồi cho bọn họ trên thuyền hải tặc.

Ai nói gì thì nói, Đồ Nam vẫn muốn nhảy lên ngồi ghế đầu. Nguyễn Thu Thu thông cảm cho Trình Tuyển, kéo anh ngồi xuống mấy ghế ở giữa.

Cách xa như thế mà vẫn nghe được Đồ Nam dương dương đắc ý kêu gào, nói mình là tiểu vương tử trong công viên trò chơi. Giọng cậu rất lớn, những người khác dồn dập nhìn sang, thư ký nhỏ yên lặng quay mặt chỗ khác, vờ như không biết cậu ta.

Nguyễn Thu Thu: "..."

Ngồi giữa thuyền hải tặc không có cảm giác kích thích được như mấy chỗ khác, nhưng thế giới trong mắt cũng điên đảo lắc lư, phảng phất như đám mây cũng sắp sửa rơi xuống. Nguyễn Thu Thu ngồi ở giữa cũng rất phấn khích, Trình Tuyển bên cạnh sắc mặt không trắng bệch ra như lần trước nhưng cũng không tốt hơn được bao nhiêu.

Mặc dù như thế, cả quá trình anh đều nghiêm mặt, mặt vô cảm, kết thúc một trò chơi mà cứ như bị hành hình thảm thiết lắm vậy.

Hai người bình an vô sự xuống thuyền.

Sau đó.

Nguyễn Thu Thu nhìn thấy thư ký nhỏ xấu hổ, một mình đi đến.

Nguyễn Thu Thu sửng sốt, ngoái đầu nhìn quanh phía sau: "Đồ Nam đâu? Cậu ta chạy đâu rồi?"

Thư ký nói: "Ừm... Từ lúc bắt đầu dạ dày anh ấy đã hơi không thoải mái, sau khi chơi xong, được nhân viên công tác đỡ đến nhà vệ sinh rồi. Còn nhất định không cho tôi đi theo anh ta, bảo tôi đến tụ hợp với hai người trước."

Nguyễn Thu Thu: "..."

Cô thật sự không dám tưởng tượng khung cảnh lúc ấy xấu hổ ra sao.

Mình không chơi được thì thôi đi, lại còn cứ thích ra vẻ trước mặt người khác, như thể giỏi lắm ý, gáy sớm ăn gì...

Mấy người đứng tại chỗ, nhìn nhau không nói gì, bầu không khí lúng túng làm cho người ta ngạt thở muốn chết.

Nguyễn Thu Thu vội ho một tiếng: "Vừa hay Đồ Nam không ở đây, có mấy lời, tôi hỏi thẳng nhé. Cô có cảm tình với cậu ta không? Nếu là vì lý do công việc, cô có thể nói với tôi."

Bị Nguyễn Thu Thu hỏi như vậy, thư ký chớp chớp mắt, quay mặt chỗ khác, trầm mặc.

Hồi lâu, cô nàng hừ lạnh nói: "Sao tôi có thể có tình cảm với anh ta chứ? Loại người như anh ta, độc thân cũng là đáng đời."

Nguyễn Thu Thu không khỏi cong môi.

Xem ra, Đồ Nam vẫn có chút hy vọng.

Đang nói, Đồ Nam cố giả bộ bình tĩnh chậm rãi đi tới. Cậu đã tỉnh táo lại, may mà có lớp da mặt dày bẩm sinh chống đỡ nên mới không đến mức nhìn thấy bóng dáng thư ký là bỏ chạy.

Nguyễn Thu Thu cười mỉm, nói: "Đúng lúc hơi mệt chút, chúng ta nghỉ ngơi một lúc đi."

Đồ Nam biểu lộ cảm kích.

Ban nãy nôn hết sạch đồ ăn sáng ra rồi, bây giờ bụng cậu rỗng tuếch, chỉ muốn tìm gì đó nhồi kín cái dạ dày chết tiệt này.

Bốn người ngồi trong một nhà hàng, tùy tiện chọn vài món. Nguyễn Thu Thu nắm chặt tay, cười híp mắt đề nghị: "Chúng ta đi chơi mấy trò khác đi. Tôi cảm thấy thỉnh thoảng chơi mấy trò không kích thích cũng được lắm."

" y dà, không cần không cần! Đến công viên trò chơi chính là muốn chơi chút trò kích thích mà, đúng không?"

Đồ Nam không quan tâm đến chuyện mình là người chật vật nhất, cực kỳ cố chấp mà nháy mắt với Nguyễn Thu Thu.

Mục tiêu trong chuyến đi lần này của cậu rất rõ ràng, chính là làm thư ký thích mình, sao lại có thể chỉ vì một cái thuyền hải tặc mà bỏ dở giữa chừng? Đây không phải là phong cách của cậu.

Nguyễn Thu Thu: "Nhưng... "

"Sao em lại gọi cà phê?" Nguyễn Thu Thu bị Trình Tuyển ngắt lời.

Cô ngẩn người, nhìn Trình Tuyển.

Trình Tuyển hỏi: "Không phải em bị đau bụng sao?"

"A... em quên mất."

Anh bình tĩnh đẩy cốc trà sữa qua cho Nguyễn Thu Thu: "Không nên uống cà phê."

Trong sự tưởng tượng tốt đẹp của Đồ Nam, đại boss đến để tôn lên sự oai hùng của cậu kia mà, sao giờ lại tỏ ra quan tâm dịu dàng hơn cả cậu thế này? Còn đang bận xoắn xuýt, đồ uống của cậu và thư ký đã được bê đến.

Vừa vặn ngược với vợ chồng đại boss, Đồ Nam gọi cà phê, thư ký gọi trà sữa.

Đồ Nam học ra dáng: "Sao em lại gọi trà sữa?"

Thư ký: "? Bụng tôi không đau."

Đồ Nam: "Không phải em đang muốn giảm béo sao?" Nói rồi, anh tự tung tự tác đẩy trà sữa đến trước mặt mình: "Em vẫn là đừng nên uống trà sữa thì hơn."

Thư ký: "..."

Nguyễn Thu Thu: "..."

Trình Tuyển: "Ha."

Chân Đồ Nam bị đạp mạnh một cái khiến cậu phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, làm mấy vị khách trong tiệm dồn dập nhìn sang chỗ mấy người bọn họ.

Nguyễn Thu Thu vội vàng kéo thấp mũ xuống, hạ giọng nói: "Này, cậu nói nhỏ thôi."

Ngộ nhỡ mấy người bọn họ bị người phát hiện thì không hay rồi.

Mặc dù không tính là nhân vật tiếng tăm gì lắm, nhưng bị người khác phát hiện chỉ sợ bọn họ sẽ lập tức phải dẹp đường hồi phủ. Đồ Nam vội vàng che miệng, làm động tác kéo khóa, tỏ vẻ mình thật vô hại.

Chén xong chút đồ ăn, Đồ Nam khôi phục tinh thần, bọn họ lại tiếp tục đi chơi.

Lúc này số người trong công viên đã nhiều hơn, bọn họ quyết định tốc chiến tốc thắng, thừa dịp còn chưa phải xếp hàng dài đợi lâu, nhanh chóng chơi hết mấy trò hấp dẫn nhất.

Đồ Nam chọn chọn lựa lựa mấy trò trong mục trò chơi mạo hiểm như đĩa bay, nhảy bungee, tàu lượn siêu tốc... lựa tới lựa lui, cuối cùng vẫn quyết để hai cô gái chọn, để bày tỏ sự lịch thiệp.

Nguyễn Thu Thu: "Tôi thì tùy."

Thư ký: "Vậy thì đĩa bay đi."

Đồ Nam không tự chủ được nhẹ nhàng thở ra.

Loại trò như đĩa bay này nhìn không đáng sợ lắm, bọn họ vây quanh ngồi thành một vòng, nếu sợ thì cũng là mọi người cùng nhau hét, đến lúc đó có thế nào thì cũng chẳng mất mặt.

Nguyễn Thu Thu: "Ừm..."

Nguyễn Thu Thu hơi sợ để lại bóng ma tâm lý cho Trình Tuyển. Lần trước Trình Tuyển chơi một vòng, trên đường trở về trông không vui vẻ gì mấy, Nguyễn Thu Thu thật sợ buổi tối anh không ngủ được. Thu Thu khẩn trương thấp thỏm, Trình Tuyển ngược lại rất bình tĩnh, một tay đút túi, tay còn lại cầm que kem ốc quế không biết mua được từ lúc nào.

Anh chuyên tâm ăn ốc quế, không hiểu sao, đúng là có hơi... đáng yêu.

Nguyễn Thu Thu nhìn một lúc, trong lòng chỉ muốn tiến lên véo mặt Trình Tuyển.

Trên thế giới tại sao có thể có một giống đực sống chó mà lại đáng yêu như thế cơ chứ?

Trong lòng Nguyễn Thu Thu cực kỳ phức tạp.

Bốn người đến vừa lúc còn thừa bốn chiếc ghế trống cuối, bọn họ ngồi trên ghế, xác nhận công tác bảo vệ không có vấn đề, ngồi chờ nhân viên công tác bắt đầu.

Cách bọn họ không xa, một nam sinh đang nghịch điện thoại, hình như là muốn quay video lại, cậu ta cố định ống kính lại để ống kính có thể bắt trọn cả khuôn mặt của mình.

Trong lúc bọn họ kiên nhẫn chờ đợi, đĩa bay chậm rãi khởi động.

Một chút, lại một chút.

"..."

Nguyễn Thu Thu yên lặng nắm chặt tay Trình Tuyển, tựa như đang đút anh một liều thuốc an thần. Trình Tuyển ngồi bên cạnh, cầm ngược lại tay cô, bàn tay anh ấm áp khô ráo, bao bọc bởi nhiệt độ vừa vặn, Nguyễn Thu Thu đột nhiên cảm thấy, dường như chơi trò chơi mạo hiểm cũng là một loại trải nghiệm ngọt ngào.

Bàn xoay đột ngột vung ra giữa không trung, tầm mắt bỗng nhiên chao đảo, trong phút chốc có cảm giác được đưa lên trời.

Trình Tuyển đột nhiên nắm chặt tay Nguyễn Thu Thu.

"Đừng sợ đừng sợ." Nguyễn Thu Thu an ủi hắn.

Lúc này.

Bên trái cô vang lên tiếng kêu thê thảm của Đồ Nam: "AAAAAAAAA ——"

Nguyễn Thu Thu: "..."

Trình Tuyển: "..."

Không biết tại sao, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như tiếng giết heo này, đột nhiên lại cảm thấy trò này cũng không nguy hiểm như vậy. Các du khách ngồi trong vòng tròn cũng có người kêu rên thảm thiết, nhưng làm gì có ai giọng to rõ ràng như Đồ Nam đâu. Cậu ta vừa hét lên, mọi người liền sôi nổi cười vang thành tiếng, không khí kích thích hồi hộp bị phá hư không còn tí gì.

Thế là, trên đĩa bay chỉ còn quanh quẩn tiếng kêu thảm thiết nhịp nhàng của Đồ Nam.

Ngay cả Nguyễn Thu Thu cũng cảm thấy.... Quả thực là, mắc cỡ chết người!

Lại so sánh, Trình Tuyển căng thẳng thì cũng chỉ là cơ thể cứng ngắc, sắc mặt trắng bệch, kín đáo hơn Đồ Nam nhiều. Hầy, đã không được lại còn cứ thích ra vẻ.

Nhìn bộ dáng này của cậu, Nguyễn Thu Thu thật không biết cô nên cảm thấy đau lòng hay là buồn cười đây.

Bọn họ xuống đĩa bay, một tay Đồ Nam vịn tường, run run rẩy rẩy duỗi đầu ngón tay...

"Tôi cảm thấy, cũng chả có gì đặc biệt."

Thư ký vừa tức giận vừa buồn cười, lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu: "Tôi bị anh làm cho điếc rồi này."

"Đấy là tôi bắt chước tiếng thét dài của văn nhân Ngụy Tấn để bày tỏ nội tâm không bị trói buộc!"

"Câm mõm!" Thư ký nói ra tiếng lòng của mọi người.

Bọn họ ngồi trên ghế dài nghỉ ngơi, nói đúng ra, là đang chờ Đồ Nam khôi phục.

Thư ký mặc dù cũng có chút sợ hãi những trò mạo hiểm này, nhưng cô không sợ độ cao, nếu thấy sợ thì nhắm mắt lại thì cũng coi như ổn. Chỉ có tạp âm độc hại của Đồ Nam khiến cho cô không chịu đựng nổi, không thể khống chế được lòng muốn cay độc mắng chửi Đồ Nam một lần.

Nhưng, nể tình trông Đồ Nam chật vật như vậy, cô nhịn một tí vậy.

Đồ Nam còn chưa nghỉ ngơi được bao lâu thì đã nói muốn đi nhà ma chơi.

Nguyễn Thu Thu nhịn không được hỏi: "Cậu chắc chắn rồi?"

"Đương nhiên!"

Đồ Nam nghĩ, mấy trò mạo hiểm trên cao không phải thứ cậu giỏi, nhưng loại như nhà ma này, cậu đường đường là một thằng đàn ông thân cao bảy thước, một người thuộc chủ nghĩa duy vật vĩ đại, sao có thể bị mấy nhân viên công tác khoác lớp da quỷ hù dọa cho được? Tiếp theo cậu muốn để mọi người nhìn xem, cái gì mới gọi là bạn trai!

Nguyễn Thu Thu: Toi rồi.

Lần trước đi nhà ma, Trình Tuyển bị dọa quá chừng, lần này Nguyễn Thu Thu vô cùng chủ động nắm chặt tay anh.

"Nếu như anh sợ thì nói với em."

Tai Đồ Nam rất thính, lập tức tiến lên trước nháy mắt ra hiệu: "Đại boss lại còn lại còn sợ những thứ này sao, Không sao không sao, em đến... Khụ khụ khụ, em chưa nói gì."

Trình Tuyển vốn đang nhìn hướng Nguyễn Thu Thu nắm tay mình, lại nghe thấy Đồ Nam chó nói lời chó, mặt không thay đổi nhìn chằm chằm cậu, dọa Đồ Nam giật nảy mình.

Mặc dù nói là muốn đại boss đến giúp đỡ, nhưng Trình Tuyển là ai, cậu cũng không phải không biết.

Trêu chọc Trình Tuyển, chỉ có cậu chịu khổ thôi.

Mấy người được nhân viên công tác dẫn vào.

Trước mặt bỗng nhiên tối sầm, Nguyễn Thu Thu rõ ràng cảm nhận được cơ thể Trình Tuyển cứng đờ, cho dù biểu hiện ra vẫn là một bộ dạng bình tĩnh, vân đạm phong khinh.

Đồ Nam và thư ký coi như bình thường. Trông thư ký rõ ràng hơi căng thẳng, cẩn thận từng li từng tí thăm dò khắp nơi. Đồ Nam thì an ủi nói đừng sợ, nếu cần, lồng ngực của cậu chính là hậu thuẫn kiên cường nhất của cô.

Có lẽ là bọn họ sến quá, nhân viên công tác nhìn không nổi nữa, chưa đi được hai bước, trên không đột nhiên rớt xuống một đầu người.

Khuôn mặt dữ tợn, máu me be bét, một cái đầu người! Con mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào Đồ Nam.

Bốn người đứng sững tại chỗ, bầu không khí trong nháy mắt ngưng đọng.

Mặt Đồ Nam cứng lại.

Giọng cậu yếu ớt: "...Làm sao bây giờ, tôi cảm thấy... một giây sau tôi sẽ ngất đi..."

Nguyễn Thu Thu: "Không sao!" Nói xong, một bàn tay cô giơ lên, tát đạo cụ đi thật xa.

Trong cái nhìn trợn mắt há mồm chăm chú của hai người, Nguyễn Thu Thu không thèm quan tâm mà xoa xoa thuốc màu sền sệt trên tay. Trình Tuyển yên lặng dịch sang bên cạnh Nguyễn Thu Thu, tận lực đứng sát cô mới có thể cảm thấy an toàn. Đồ Nam cũng yên lặng dời qua bên cạnh Trình Tuyển, hưởng ké sự bảo vệ của Nguyễn Thu Thu.

Vì quá mức căng thẳng nên cậu hoàn toàn không để ý đến ánh mắt giết người của đại boss nhà mình.

Hai mắt thư ký sáng bừng: "Thu Thu, cô lợi hại quá đi!"

Nguyễn Thu Thu vô cùng khiêm tốn: "Không có gì không có gì, tôi chỉ là khá quen với motip của mấy loại nhà ma này thôi."

Cô vừa dứt lời, một cánh tay giả rớt xuống, dọa Đồ Nam thét lên, ôm chặt lấy Trình Tuyển cứng ngắc như con gấu.

Hai người còn lại: "..."

Trình Tuyển kiềm chế nửa ngày mới không đá văng cậu ta ra: "... Buông ra."

Đồ Nam bắt đầu luống cuống.

Nhà ma không dễ chơi chút nào hết á!

Cậu vừa lẩm bẩm dân giàu, nước mạnh, văn minh, hài hòa, vừa cẩn thận liếc ngang liếc dọc, đã sớm quên béng đi mất chuyện muốn tỏ vẻ oai hùng với thư ký. Tình cảnh kia muốn bao nhiêu bất lực thì có bấy nhiêu bất lực, ngay cả thư ký cũng cảm thấy không đành lòng.

Sau đó, Đồ Nam thỉnh thoảng lại quỷ khóc sói gào, thư ký run lẩy bẩy, cuối cùng cũng thành công thoát khỏi nhà ma nhỏ. Hai người Nguyễn Thu Thu và Trình Tuyển lại yên tĩnh như gà, một người là vì cảm thấy không thú vị, một người là vì bị dọa sợ, cứng đờ đi theo bên cạnh Nguyễn Thu Thu.

Nhận thấy vẻ mặt vô cùng đáng thương của Trình Tuyển, Nguyễn Thu Thu không khỏi đau lòng.

Sớm biết vậy cô nên từ chối đề nghị của Đồ Nam mới đúng.

Hôm nay Trình Tuyển ôn lại cuộc trải nghiệm ác mộng lần trước, tâm trạng chắc chắn không thể nào tươi đẹp nổi.

Nguyễn Thu Thu nhỏ giọng hỏi: "Anh vẫn ổn chứ?"

Trình Tuyển trầm mặc một lát.

Nếu là bình thường, anh nhất định sẽ không nói một lời, nhưng giờ phút này, đối mặt với vẻ mặt lo lắng của Nguyễn Thu Thu, trong nhà ma đen kịt, anh không tiếng động xích lại gần Nguyễn Thu Thu, nắm chặt bàn tay nhỏ bé mềm mại lạnh như băng của cô, cảm nhận được sự quan tâm hiếm thấy của cô.

Giọng Trình Tuyển tủi thân: "Anh muốn ôm em."

Nghe được câu này, tim Nguyễn Thu Thu muốn tan ra luôn.

Đang lúc cô muốn duỗi tay ra ôm Trình Tuyển một cái, Đồ Nam lại a lên một tiếng, nhảy dựng lên ôm lấy Trình Tuyển không buông. Trình Tuyển mặt không biểu tình vung tay đem Đồ Nam dạt ra tựa như vung rác rưởi.

Mới đây vẫn là thằng nhóc đáng thương tội nghiệp cầu ôm cầu vỗ về, nháy mắt đã hóa thành sứ giả âm phủ u ám, dọa Đồ Nam không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Khôi phục tỉnh táo hơn, tiếp tục an tĩnh đi về phía trước. Trình Tuyển không ôm được cô, lại bắt đầu sâu kín nhìn chăm chú Nguyễn Thu Thu.

Nguyễn Thu Thu buồn cười vươn tay ra, lúc này, một cơn gió rợn người bỗng thổi qua, bên tai phảng phất như có tiếng hít thở, doạ thư ký nhỏ dựng hết lông tóc. Thư ký đang sợ hãi muốn chạy ra ôm Đồ Nam thì Đồ Nam lại còn thảm hơn cả cô, bám chặt Trình Tuyển không buông.

Trình Tuyển trơ mắt nhìn tiếng cầu ôm của mình một lần nữa biến mất trong tiếng gào thét thê thảm của ai kia.

"..."

Chuyện này chưa xong, chuyện khác lại tới. Một đám người đột nhiên lao ra từ một gian phòng khác, kêu khóc om sòm chạy qua chỗ bọn họ, sau lưng còn có một đám nhân viên công tác hóa trang tang thi, ai ai cũng giương nanh múa vuốt, chạy đuổi theo đám người kia.

Trong bóng tối mờ mịt không nhìn rõ, đám người bối rối chen chúc, Đồ Nam khiếp đảm la lên một tiếng, rồi vội vàng dắt lấy tay "thư ký" chạy nhanh về phía trước.

Sức mạnh của cậu cực lớn, trong lúc bối rối mà còn có thể dắt tay người ta trốn đám người đến một căn phòng khác.

Đám người đi hết, gian phòng lại trở nên yên tĩnh.

...

...

Nguyễn Thu Thu đứng đơ tại chỗ, bên cạnh là thư ký vẻ mặt mù mờ, đang ôm chặt cánh tay cô. Hai người ngơ ngác nhìn mặt nhau, không khỏi đăm chiêu.

Vậy là, Đồ Nam túm Trình Tuyển chạy rồi?

Nguyễn Thu Thu vỗ về tâm trạng của thư ký: "Đừng sợ, có tôi ở đây rồi."

Hai mắt thư ký lóe lên ánh sáng sùng bái: "Ừm!!!"

Hồi lâu sau, có lẽ là Đồ Nam đã tỉnh táo lại, tiếng kêu thảm thiết của cậu vang lên từ gian phòng không xa. Nguyễn Thu Thu dắt tay thư ký đi theo hướng âm thanh, cùng đến một gian phòng khác.

Cô mở cửa, hai người dừng chân lại, yên lặng nhìn chăm chú hai người đàn ông trong bóng tối. Bên cạnh hai người bọn họ là một đống ma quỷ, nhìn thật đáng sợ, ngay cả thư ký đứng từ xa cũng bị giật nảy mình.

Hai tên đàn ông sợ ngây người.

Trình Tuyển cứng đờ mọc rễ tại chỗ, không dám động đậy.

Đồ Nam run lẩy bẩy, không dám động đậy.

So với bọn họ, Nguyễn Thu Thu và Ôn Thiến bình tĩnh hơn nhiều. Nguyễn Thu Thu buồn cười nhìn hai người bị hù dọa thành pho tượng, dường như trong nháy mắt giới tính đã bị hoán đổi, cô và thư ký mới là bạn trai của hai tên kia.

Nguyễn Thu Thu tiến lên mở rộng hai tay, ôm lấy Trình Tuyển, vỗ về tinh thần anh. Cho dù cô thấp hơn Trình Tuyển khá nhiều nhưng lại rất có khí thế, Trình Tuyển ngoan ngoãn được Nguyễn Thu Thu ôm vào ngực, không khí tràn ngập mùi hương dễ chịu của cô, an tâm làm cu Tuyển.

Đồ Nam liếc qua hai người bọn họ, lại liếc về phía thư ký nhà mình.

Thư ký giận dữ: "Anh đừng có mà mơ."

...

Sau khi đi ra khỏi nhà ma, gần như ai cũng đều toát mồ hôi hột. Hai chân Đồ Nam vẫn còn run rẩy, tuyên bố đời này sẽ không bao giờ đến công viên trò chơi một lần nào nữa.

Đúng lúc mượn cơ hội này, Nguyễn Thu Thu đề nghị hai người bọn họ tách thành đội riêng chơi một lúc, hai tiếng nữa tập hợp. Ngoại trừ thư ký có chút không tình nguyện thì những người còn lại đều rất hài lòng, không đợi bọn họ trả lời, Trình Tuyển đã nhanh tay kéo Nguyễn Thu Thu đi.

Đứng từ xa, Nguyễn Thu Thu nhìn thấy thư ký đi ở phía trước, Đồ Nam lẽo đẽo theo sau, bọn họ đang đi về hướng trò vòng quay ngựa gỗ, chắc là định chơi một vài trò không có lực sát thương.

Đồ Nam có lẽ đã quên mất mục đích ban đầu của mình rồi đi.

Nguyễn Thu Thu buồn cười nói: "Đồ Nam thật sự đánh giá bản thân quá cao rồi. Coi con gái đều nhát gan hơn mấy tên đàn ông sao? Chưa chắc đâu."

Ánh mắt Trình Tuyển lơ lửng.

Hai người đi tới mấy dãy hàng nhỏ đằng trước, có bắn súng, có ném vòng, có gắp thú... đủ loại minigame. Nguyễn Thu Thu tự nhận mình là hố đen trong mấy trò này, cô đã cống hiến không biết bao nhiêu nhân dân tệ cho mấy trò này rồi, thắng được một lần thôi mà còn khó hơn lên trời.

Nhưng mà, hôm nay là tới chơi nha, là đơn thuần giải trí đó nha.

Nguyễn Thu Thu kéo Trình Tuyển, phấn khởi nói: "Anh muốn chơi cái nào, chúng ta cùng chơi đi."

Trình Tuyển không có hứng thú thu tầm mắt lại, ánh mắt quét qua mớ kẹo bông gòn trắng trắng hồng hồng trong cửa hàng.

Nguyễn Thu Thu: "..."

Mấy phút sau.

Trình Tuyển cầm kẹo bông gòn cỡ lớn rực rỡ sắc màu, tựa như chơi đùa, tập trung tinh thần ăn kẹo đường, trên mặt bị dính mấy sợi bông kẹo mà cũng không phát hiện ra. Nguyễn Thu Thu thấy thú vị, để anh tiếp tục ăn kẹo đường còn mình thì dùng tiền mua mười lượt chơi minigame.

Mười cái đều không trúng. Rất tốt, nằm trong dự đoán.

Nguyễn Thu Thu lại đi chơi bắn súng, không trúng một phát nào. Rất tốt, khó như vậy bắn không trúng cũng là bình thường.

Ông chủ trẻ tuổi cười ha hả nói: "Không sao, chuyện nhỏ thôi cô bé, anh cho em mấy viên nữa nhé."

Nguyễn Thu Thu có chút xấu hổ: "Không được không được. Nói không chừng tôi còn lớn hơn anh nữa đấy, tôi đã hơn hai mươi tuổi rồi đó."

"Ai nha thật sao, trông cô giống học sinh cấp ba lắm đó."

Lúc này, một cặp tình nhân đang đợi sau lưng, nhìn mặt trông cũng khá trẻ, ước chừng chỉ có mười sáu mười bảy tuổi, có lẽ đều là học sinh cấp ba. Cô gái hơi không kiên nhẫn, không hề tự ý thức được tiếng phàn nàn của mình không nhỏ, rõ rõ ràng ràng rơi vào tai Nguyễn Thu Thu.

"Phiền quá đi, tuổi đã lớn như vậy rồi, giả bộ ngây thơ cái gì chứ. Có thể nhanh được không, bắt người ta đứng đây chờ, phiền phức."

Chàng trai bên cạnh thở dài, khẽ giọng: "Em đừng nói lớn tiếng như vậy chứ."

"Em nói lớn tiếng như thế thì sao, em phàn nàn một chút cũng không được sao? Nếu không phải vì cặp áo tình nhân khủng long kia, em còn lâu mới phí thời gian với bọn họ. Kỹ thuật kém như vậy, thật không hiểu sao cô ta lại dai vậy, chơi đến thế rồi mà vẫn không chịu từ bỏ, không biết chơi thì thôi đi."

Nguyễn Thu Thu sửng sốt.

Cô vốn đang định rời đi rồi, nhưng mà bỏ tiền mua đạn lại không trúng được một viên nào thì sẽ bị người kia chế giễu chết mất.

"Cầm hộ anh."

Trình Tuyển bỗng nhiên nhét que kẹo bông gòn ăn được một nửa vào tay Nguyễn Thu Thu.

Trong ánh mắt chăm chú đầy nghi hoặc của cô, Trình Tuyển lấy ra một tờ khăn giấy lau lau tay, ra hiệu cho ông chủ. Một lần ít nhất sáu viên đạn, Trình Tuyển ngồi trên ghế, Nguyễn Thu Thu nắm chặt cây kẹo của anh, nghe thấy Trình Tuyển hỏi: "Có muốn cái gì không?"

Nguyễn Thu Thu: "A.... em thấy cái gì cũng được..."

Trình Tuyển ngồi trên ghế, tùy ý đùa bỡn súng đồ chơi trong tay, thuận tay nâng vành mũ lên. Chân anh dài quá, đành phải dạng ra, khiến cho cái ghế nhìn như ghế dành cho trẻ con.

Nguyễn Thu Thu thật sự không ngờ, Trình Tuyển chơi mấy loại trò như này không kém chút nào. Trong ánh nhìn trăn trối của đám người đang nghẹn họng, vài tiếng súng vang lên, mỗi tiếng vang lại có một quả bóng vỡ, tốc độ cực nhanh. Đôi trai gái sau lưng cũng im bặt, không biết vì sao, người ngồi trên ghế trông có vẻ hơi bại hoại nhưng toàn thân lại tản ra khí tức bực dọc, mất hứng.

Trình Tuyển thả súng đồ chơi trong tay xuống, khuỷu tay chống lên mặt bàn, hờ hững hất cằm về phía cặp áo tình nhân được bày trên giá.

"Lấy cái đó."

"Được rồi, không thành vấn đề!" Ông chủ khách khí đưa cặp áo tình nhân cho Trình Tuyển.

Trình Tuyển cầm đôi áo rời đi, một tay dắt Nguyễn Thu Thu, một cái tay khác còn cầm kẹo bông gòn. Nguyễn Thu Thu vội vàng đuổi theo, để lại đôi trai gái ngơ ngác, không khỏi trợn tròn mắt, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.

Từ từ, áo tình nhân của bọn họ đó!

Ông chủ cười lắc đầu: "Trẻ con đừng ăn nói lung tung."

...

Đi xa rồi, Nguyễn Thu Thu liền mắt cười cong cong nhìn Trình Tuyển.

Trình Tuyển nhận lấy kẹo bông gòn tiếp tục bình tĩnh ăn, ánh mắt vừa mới còn có vẻ hơi sắc bén, giờ phút này lại chỉ còn lại hiền hoà phật hệ.

Trình Tuyển là loại người cực kỳ bao che khuyết điểm cho người bên mình, không thể cho bất cứ ai bắt nạt cô. Mặc dù tranh một cặp áo tình nhân hoạt hình với lũ trẻ con cấp ba có hơi ấu trĩ, nhưng Nguyễn Thu Thu vẫn rất vui vẻ. Cô thỏa mãn ôm áo tình nhân, nói: "Lần sau chúng ta hẹn hò sẽ mặc cái này, được không?"

"Được." Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt bất giác dịu dàng.

Anh đến gần cô hơn, đang muốn hôn cô.

Nguyễn Thu Thu: "... Kẹo bông gòn dính trên mũi."

Trình Tuyển: "A"

Hai người bọn họ lắc lư đi xung quanh chơi không ít trò, sau cùng ngay cả Nguyễn Thu Thu cũng mệt bở hơi tai. Kỳ kinh nguyệt của cô còn chưa qua, đi lâu như vậy, lưng cô lại đã bắt đầu đau rồi. Nguyễn Thu Thu đấm đấm eo, hỏi: "Thời gian đã không còn sớm rồi, chúng ta về nhà được chưa?"

Đang nói, chuông điện thoại di động vang lên.

Nguyễn Thu Thu nhận điện thoại, là Đồ Nam.

Cách điện thoại mà cũng vẫn cảm nhận được vẻ mặt đưa đám của Đồ Nam: "Em chọc giận Ôn Thiến mất rồi! Không tụ hợp với hai người được, em đi xin lỗi cô ấy đây!"

Nguyễn Thu Thu còn chưa kịp cậu đã làm ra chuyện tày trời gì mà thư ký lại bỏ về sớm như thế thì Đồ Nam đã vội vàng gào khóc cúp điện thoại.

Nguyễn Thu Thu dở khóc dở cười: "Cái tên này thật đúng là hấp ta hấp tấp."

Ngược lại, Trình Tuyển vô cùng vui sướng, không có tên Đồ Nam ruồi bọ quấy rầy, thế giới yên tĩnh hơn hẳn.

"Về nhà đi." Anh nói.

"Được."

Buổi tối, Trình Tuyển mượn danh nghĩa chịu chấn thương tâm lý ở nhà ma, tỏ vẻ đáng thương cầu xin các loại an ủi âu yếm, cuối cùng cũng được như ý nguyện ôm Nguyễn Thu Thu vào lòng ngủ một giấc.

Tuy rằng chỉ có thể nhìn không thể ăn.

Nguyễn Thu Thu thông cảm cho sự lo lắng sợ hãi của anh hôm nay nên cũng tùy anh.

Hai người hòa thuận ngủ một đêm, sáng sớm tỉnh lại, Trình Tuyển định nhân lúc Nguyễn Thu Thu chưa tỉnh lại chiếm chút tiện nghi, ví dụ như ôm ôm hôn hôn linh tinh, nhưng thật không may, Nguyễn Thu Thu đã bị âm báo tin nhắn của Phó Tử Trừng đánh thức.

"Chị dâu, chị dâu, mau xem hot search, ha ha ha ha ha ha ha..."

Nguyễn Thu Thu không rõ vì sao.

Hot search làm sao? Không phải là Gia Trừng lại lên hot search nữa đấy chứ?

Cô mở ra, nhìn thấy trong đó có một tag tên là Chàng trai kêu gào thảm thiết trong công viên phiên bản Thái Sơn.

"..."

Không hiểu tại sao, cô có loại dự cảm chẳng lành.

Nguyễn Thu Thu mở video.

Khung cảnh trong video đích xác là khung cảnh lúc bọn họ chơi đĩa bay, là do nam sinh kia quay lại. Đầu video là bài hát mới nổi gần đây « Thái Sơn nhà bên ». Lời hát sôi động cất lên: "Anh là Thái Sơn nhà bên, dây leo trói chặt tình yêu, nghe anh nói ——"

Một giây sau, tiếng kêu thảm thiết vang lên.

"Á á ố —— "

Vừa đúng lúc khớp với nền nhạc, bối cảnh, hoàn toàn.... khớp nhạc thành công.

Nguyễn Thu Thu nghĩ, Đồ Nam nhìn thấy cái video này, dám chắc là cả đời này không bao giờ dám bước vào công viên trò chơi nửa bước luôn.

Tác giả có lời muốn nói: Nguyễn Thu Thu: Ai nói ta là chó??? Có tin ta gâu gâu gâu gâu gâu gâu không!

*Lời editor: Đây ạ, bài Thái Sơn nhà kế bên bên trên đấy ạ, ai chưa nghe mau ấn vào nghe đi nhé, nhất định phải nghe đến đoạn hét đấy, không phí đâu (≧▽≦). Ai lười nghe thì tua đến 1:00 nhé.