Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 98

Editor: Hạ Cẩn

Beta: dailynhu16

Hai người ngồi trên ghế sofa, Nguyễn Thu Thu lấy điện thoại di động ra.

"Ăn gà không?" Nguyễn Thu Thu hỏi Trình Tuyển.

"Cơm gà? Gà hầm nấm? Gà đĩa lớn?"

Nguyễn Thu Thu: "... À, em đang nói game."

Trình Tuyển sâu kín nhìn chằm chằm cô.

Từ sau khi Bạch Lung kéo Nguyễn Thu Thu vào cái vũng ấy, hầu như thời gian rảnh rỗi của cô đều bị dâng hiến hết cho trò chơi. Hầu hết thời gian sau khi tan làm đều dùng để chơi game, gạt Trình Tuyển sang một bên, đừng nói là sờ sờ ôm ôm một cái, ngay cả một ánh mắt dư thừa đều hiếm khi để lại cho anh, nghiễm nhiên hóa thân thành thiếu nữ nghiện net.

Trình Tuyển nào chỉ là không vui, là vô cùng, vô cùng không vui. Nhưng mà, Nguyễn Thu Thu cũng không hề phát hiện.

Giờ làm việc, Đồ Nam phát hiện Trình Tuyển luôn luôn ngồi trước máy tính ngẩn người.

Một lần nào đó trong lúc vô tình, Đồ Nam nhìn thấy trên màn hình máy tính của Trình Tuyển đang hiện lên tên của tất cả các game công ty phát hành từ lúc sáng lập đến nay. Đồ Nam ngây người, nhịn không được hỏi: "Đại boss, anh đang làm gì thế?"

Trình Tuyển khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm màn ảnh máy vi tính, mặt không cảm xúc.

"Suy xét chuyển đổi công ty."

"???"

Bị ngầm gọi là chồn, Nguyễn Thu Thu chẳng những không hề phát hiện mà còn sắp xếp xong tối thứ sáu này sẽ dành toàn bộ thời gian để ăn gà. Đã sớm hẹn với Bạch Lung, về nhà cơm nước xong xuôi, Trình Tuyển đi rửa bát đũa, cô lại nhào lên giường, ngã vào chiếc gối mềm mại chơi game.

Trình Tuyển lặng lẽ đi đến sau lưng, Nguyễn Thu Thu đang chơi rất say mê, hai mắt không chớp lấy một cái, sắc mặt rất căng thẳng.

Cô đeo tai nghe, Bạch Lung không cẩn thận bị người khác đánh chết, Ngụy Điềm muốn báo thù, Nguyễn Thu Thu lắc lư đi dạo chơi xung quanh. Đang lúc cô chơi hăng say, không hề phát hiện ra Trình Tuyển đang tiếp cận. Đúng lúc này, một tiếng súng vang lên, Nguyễn Thu Thu vội vàng ôm đầu ngồi xổm xuống.

Ngụy Điềm mắng: "Móa, bị đánh chết rồi!"

Nguyễn Thu Thu: "A???"

Ngụy Điềm: "Thu Thu, toàn bộ nhờ vào cô cả đấy! Cô không cần đi xử lý người khác đâu, cô cứ lòng vòng kéo dài thời gian là được, làm tốt may ra còn có thể ngư ông đắc lợi. "

Lần đầu bị hai người gửi gắm hy vọng, Nguyễn Thu Thu rất căng thẳng. Ngón tay cô cẩn thận di chuyển trên màn hình di động, chờ đợi lần thu hẹp phạm vi tiếp theo. Nguyễn Thu Thu điều khiển nhân vật trong game, lén lén lút lút đi tìm nơi trú ẩn, kiên nhẫn chờ đợi.

Không kịp chờ phạm vi thu hẹp, chỉ nghe bịch một tiếng, Nguyễn Thu Thu giật nảy mình, không tìm được đối phương, bắt đầu chạy trối chết.

"Cứu mạng!"

Rất đáng tiếc, người có thể cứu cô - Bạch Lung và Ngụy Điềm xương cốt đều đã lạnh, nhốn nháo chỉ huy Nguyễn Thu Thu, khung cảnh hiện giờ vô cùng rối loạn.

Nguyễn Thu Thu nằm lỳ ở trên giường, đã bận đến luống cuống tay chân, phía sau vang lên giọng chậm rãi của Trình Tuyển: "Muốn anh giúp em không?"

Cô hơi sửng sốt, đột nhiên nhớ ra trong nhà mình còn có một đại thần siêu cấp vô địch.

Hai mắt Nguyễn Thu Thu sáng lên, gật đầu như gà mổ thóc.

Trình Tuyển: "Chơi xong trận này thì nghỉ ngơi một lúc."

Nguyễn Thu Thu: "Ừm...."

"Vậy thì em tự mình chơi đi." Trình Tuyển nói.

Tình huống khẩn cấp, Nguyễn Thu Thu do dự thêm mấy giây nữa thì sẽ bị phát hiện, máu văng tung tóe mất.

Lại là bịch một tiếng, không bắn trúng Nguyễn Thu Thu nhưng lại khiến cả người cô run lên. Cô vội vàng đang ứng yêu cầu của Trình Tuyển, đưa di động cho Trình Tuyển: "Nhanh nhanh nhanh!"

Trình Tuyển nhận điện thoại, nắm được tình hình chỉ trong vài giây.

Nét mặt của anh nhìn có vài phần lười biếng hững hờ nhưng tốc độ ngón tay lại không hề chậm, Nguyễn Thu Thu tiến lên trước, còn chưa kịp nhìn xem người nổ súng với cô là ai, Trình Tuyển đã phát hiện mục tiêu, bắn chết đối phương chỉ bằng một phát súng.

Bạch Lung và Ngụy Điềm đang xem sợ ngây người: "Thu Thu cậu bật hack đấy à?? Không đúng, Thu Thu, đại thần ở bên đó à?"

Nguyễn Thu Thu: "Khụ khụ khụ đúng thế. "

Bạch Lung và Ngụy Điềm nhanh chóng bình tĩnh lại, bắt đầu hò hét cổ động cho Trình Tuyển.

"Đại thần cố lên! "

"Đại thần giúp chúng em báo thù hú hú!"

Cảnh tượng lúc này khiến Nguyễn Thu Thu không khỏi nhớ lại lúc ban đầu ở « Như Mộng Lệnh ». Cô nhìn Trình Tuyển, góc nghiêng của Trình Tuyển nhìn rất đẹp, mũi thẳng tắp, cằm sắc sảo, có cảm giác như một cậu thiếu niên thanh mảnh, chằng giống một ông chủ lớn mở công ty chút nào.

Nếu như nói là học sinh cấp ba lén lút chạy đến quán net người khác chắc cũng chẳng có nghi ngờ gì.

Trình Tuyển bình tĩnh điều khiển nhân vật, chỉ nghe thấy tiếng súng vang lên liên tiếp, Nguyễn Thu Thu tròn mắt nhìn anh giết thẳng một đường vào trận chung kết, cuối cùng, thuận lợi thắng trận.

Hai mắt Nguyễn Thu Thu lóe sáng, lúc nhìn Trình Tuyển tựa như là đang nhìn idol, tràn đầy sùng bái và tôn thờ.

"Soái quá đi!"

Được khen tặng ông lớn Trình Tuyển không hề lộ ra chút vui vẻ nào.

Anh đưa đưa di động cho Nguyễn Thu Thu: "Thực hiện lời hứa."

Nguyễn Thu Thu tiến lên trước, lấy lòng nói: "Chúng ta cùng đi chơi? Chỉ nửa tiếng thôi được không?"

Trình Tuyển: "Không được."

"Chỉ nửa tiếng thôi mà nha. Tuyển Tuyển ~ cu Tuyển ~ Tuyển ca ca ~ " May mà Nguyễn Thu Thu kịp thời ngậm miệng, giọng điệu năn nỉ ỉ ôi của cô tiếng này ỏn ẻn hơn tiếng kia, Trình Tuyển nghiêng mặt nhìn chằm chằm cô.

"Điên rồi?" Chỉ vì một trò chơi?

Nguyễn Thu Thu: "..."

Cô lẩm bẩm nói: "Vậy để em chơi một ván cuối cùng đi, ít ra cũng phải thông báo cho bọn Bạch Lung một tiếng chứ."

Cô click tiến vào game, liếc trộm Trình Tuyển một cái, quả nhiên mặt mũi tràn đầy Trình Tuyển rất không vui.

Nguyễn Thu Thu nhỏ giọng nói: "Lần sau đền bù cho anh có được không. Anh muốn ăn gì cũng có thể nói với em."

Trình Tuyển hỏi: "Ăn cái gì cũng được sao?"

"Mấy loại có độ khó cao như Mãn Hán Toàn Tịch nhất định không được!"

Trình Tuyển ồ một tiếng.

Đang lúc Nguyễn Thu Thu chăm chú tìm chỗ để nhảy xuống, anh bỗng nhiên tiến lên trước, vòng tay ôm Nguyễn Thu Thu từ phía sau, Nguyễn Thu Thu còn chưa kịp phản ứng, anh nhỏ giọng hỏi: "Ăn em được chứ?"

Nguyễn Thu Thu: "Không ưm..."

Giọng nói của cô bị nuốt hết trên môi anh.

Hai người Bạch Lung và Ngụy Điềm còn chút buồn bực, sao bên Nguyễn Thu Thu không thấy động tĩnh gì nữa thế? Treo máy? Rốt cuộc đang làm gì vậy?

Hai người bọn họ liên tiếp nhắn hỏi nhiều lần, đều không thấy Nguyễn Thu Thu trả lời.

Điện thoại bị ném tới trên giường, Nguyễn Thu Thu bị hôn đến thất điên bát đảo, đã không biết mình đang ở đâu nữa rồi. Bất tri bất giác, lớp quần áo mỏng manh trên người cô đã bị cởi ra, lộ ra làn da tuyết trắng, anh tiến lên, lưu lại một dấu hôn đỏ.

Nguyễn Thu Thu mặt đỏ tim run, không khống chế được phát ra tiếng hừ nhẹ. Cô nắm chặt quần áo phía sau lưng Trình Tuyển, gọi tên anh: "Trình Tuyển... "

Trình Tuyển khàn khàn, âm cuối nâng lên: ""Ừm?"

Quần áo Nguyễn Thu Thu lộn xộn, gần như đã bị cởi ra hơn nửa, thấy hơi thở Trình Tuyển bất ổn. Tay anh đặt trên phần bụng mềm mại của cô, nhẹ nhàng vuốt ve khiến Nguyễn Thu Thu run rẩy. Ngón tay cô bất giác níu chặt quần áo Trình Tuyển, thở phì phò nói: "Em... Em đến tháng...."

Trình Tuyển: "..."

Như bị một đòn cảnh tỉnh, như bị tạt nước lạnh, mới đây còn khí thế ngất trời mà giờ đã bị dập tắt hơn phân nửa.

Mặt Nguyễn Thu Thu đỏ lên: "Cho nên... "

Cô nằm trên giường, thân thể không chút đề phòng cởi trần trước mặt anh, Hai gò má mặt hồng hào, da thịt tuyết trắng không tỳ vết, cặp mắt đào hoa điểm lên chút lấp lánh, môi đỏ bị hôn sưng, quả thực khiến người muốn phạm tội.

Một tay Trình Tuyển chống bên giường, cúi thấp đầu, không nói một lời.

Lập tức, anh đứng lên, trong ánh mắt chăm chú của Nguyễn Thu Thu, đóng cạch cửa phòng tắm lại. Tiếp theo là tiếng nước ào ào, Nguyễn Thu Thu biết, Trình Tuyển dám chắc là đang tắm nước lạnh rồi.

"..."

Cô thật có lỗi với Trình Tuyển.

Nguyễn Thu Thu vội ho một tiếng.

Buổi tối hôm đó, cho dù không ăn được vào miệng nhưng Trình Tuyển đạt được đền bù tương ứng. Nguyễn Thu Thu cuộn mình chạy vào trong chăn của anh, cùng anh trùm trong một cái chăn.... chơi game.

Chuyện thống khổ nhất thế gian không phải là ăn không được.

Mà là rõ ràng đã để ở ngay trước mặt rồi, không phòng bị chút nào, không hề có ý từ chối, lại, ăn không được.

Trình Tuyển nhìn trần nhà, yếu ớt thở dài.

Nhật ký của hôm nay, vẫn là một ngày toàn chồn.

Nguyễn Thu Thu chơi một nửa, bỗng nhiên quay sang nói: "A, có chuyện em quên nói cho anh."

Trình Tuyển: "?"

"Đồ Nam nói muốn đi công viên trò chơi hẹn hò bốn người đó, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ xuất phát, gặp mặt ở cổng khu vui chơi."

Trình Tuyển không trả lời, chỉ nhìn Nguyễn Thu Thu. Ánh mắt rõ ràng viết, cái loại chó má như Đồ Nam dựa vào đâu mà đòi hẹn hò bốn người với anh.

Nguyễn Thu Thu: "....Không sao, đến lúc đó bọn họ chơi của bọn họ, chúng ta chơi của chúng ta, coi như là hai chúng ta hẹn hò là được rồi."

Hẹn hò?

Trình Tuyển nghỉ, cái từ này nghe cũng không tệ lắm.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên độ cong khó nhìn ra, lại nghe Nguyễn Thu Thu tiếp tục nói: "Đồ Nam còn muốn dùng trò chơi mạo hiểm để thể hiện bản tính anh hùng quyết đoán của mình. Anh đừng sợ, đến lúc đó em sẽ bảo vệ anh."

Trình Tuyển: "..."

Nguyễn Thu Thu nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu:"Em cho phép anh lao vào lồng ngực của em."

Trình Tuyển: "..."

Tác giả có lời muốn nói: Nguyễn Thu Thu vỗ ngực một cái: Phương diện này, tôi rất có bản lĩnh đó!

Ánh nhìn chết chóc của Trình Tuyển:....