Xu Xu đừng khóc

Chương 29

tôi rụt rè hỏi Lãm, cậu ấy quay lại nhìn tôi rồi cười nhẹ.

“nếu Xuân không thích nó thì nó không có quyền tự coi Xuân là bạn gái nó, đúng không?”

“uh..đúng..”

“cái thằng, nó quen thói như vậy rồi, nên…… nhưng mà, có lẽ tôi không nên ép nó quá..”

“uh..”

“thôi, để tôi đuổi theo nó, gặp Xuân sau nhé”

cứ vậy Lãm cũng vội vã bỏ ra khỏi lớp tôi, chắc là tìm Long, có vẻ cậu ấy hối hận vì đã ép Long phải đính chính với bọn bạn..

với 1 kẻ kiêu hãnh như Long, việc ấy chẳng khác nào tự chà đạp mình…

whew..

nhưng Lãm làm điều đó là vì tôi mà, sao tôi lại nghĩ cho Long nhỉ??

T___T

……………

từ đó đến cuối giờ, Long trốn học, không quay lại nữa.

cô Chủ nhiệm hỏi tôi, nhưng tôi có biết cậu ấy đi đâu đâu…

cuối tiết, mấy cô bạn bên tổ 2 sang gom tập vở của Long, rồi sẵn giọng hỏi tôi..

“Xuân là bạn gái Long thật không vậy?”

“chuyện đó…”

“nếu là bạn gái thì phải mang cặp vở cậu ấy về nhà chứ, cứ để bọn này làm sao?”

“tớ có biết nhà đâu, mà tớ cũng không phải bạn gái cậu ấy.”

“xí, còn giả nai, hôm qua Long đã nói vậy rồi còn gì. Bạn cũng thích Long mà bày đặt làm eo…”

cách nói chuyện của họ không tỏ ra thân thiện chút nào, tôi cũng không muốn tranh luận thêm, làm thinh xếp tập bút của mình..

“mấy bạn dựa vào đâu nói Xuân thích Long chứ? Làm như ai cũng thích cậu ta vậy!”

Hương Kim từ bàn trên quay xuống chen vào, ra giọng bênh vực tôi, xem ra, lớp này chỉ có Kim là tốt..

sau khi 2 cô bạn ấy bỏ đi, Kim mới nói với tôi, vẻ hơi bất bình…

“Xuân hiền quá, ai nói gì cũng im, phải phản kháng chứ.”

“tớ không thích nói với họ”

“mình không phải Xuân mà còn thấy ức nữa là..”

“kệ đi, họ nói chứ có làm gì tớ đâu ^-^..”

Kim lắc đầu, thở dài rồi cùng tôi ra cổng, rồi tôi lên xe búyt, Kim theo xe ba cô ấy về…

không hiểu sao tôi thấy chán nản và buồn buồn, suốt từ khi thấy Long không vào lớp nữa.

………………………….

ngày hôm sau.

Long đi trễ, đến hết tiết 1 mới mò vào, đầu tóc bờm xờm, như vừa ngủ dậy chưa rửa mặt, áo bỏ ngoài quần, khiến thầy Toán bắt ra ngoài chỉnh lại, rồi mới được vô lớp.

thấy cậu ấy, tôi bỗng vui mừng, hệt như vừa giải được gánh lo âu..

T__T

“hi!^-^”

oh..Long chào tôi 1 cách vui vẻ, cứ như việc hôm qua chưa hề xảy ra, lúc ngồi xuống còn để cặp nhè nhẹ, chứ không quăng cái bịch

như thường lệ nữa..

ngộ thiệt.

giờ chơi.

“Xu Xu, cho tớ mượn tập bài tiết 1 nhé!”

kèm theo lời nói lịch sự, là 1 nụ cười dễ thương của “đại ca” Long..

trên mặt tôi hẳn là vẽ 2 chữ bự chảng “THẮC MẮC”

không biết cậu ấy có bị ai nhập không..

“Sao thế, Xu Xu?”

Long chớp mắt, ra vẻ ngây thơ, trông…buồn cười quá.

tôi đưa tập cho Long rồi không thể giấu vẻ tò mò, hỏi ngay.

“chuyện gì xảy ra hôm qua vậy? cậu đi đâu? có gặp Lãm hung?”

“gặp rồi.. hehe.. ít ra nó cũng còn lương tâm..”

“là sao?”

“thì nó không bắt tớ đính chính với bọn trong đội Karate nữa.”

“ah…uh…”

“nhưng nó có điều kiện…”

“điều kiện gì?”

“không nói được happy.gif”

……….

Lo Lo tỏ vẻ bí ẩn, úp úp mở mở, nhưng thôi, cậu ấy chịu thay đổi tính khí cũng là điều tốt

dù sao tôi cũng không bận tâm vụ bị cho là bạn gái của cậu ấy..

chuyện đó cho dù có làm to lên cũng chẳng ai được lợi gì.

có khi càng làm cho nó rùm beng thêm, chắc Lãm cũng nghĩ như vậy.

“Xu Xu có bút xanh không? của tớ hết mực rồi….”

lại 1 câu nói “hiền lành” của Long làm tôi sởn da gà, hic, coi bộ cậu ấy cứ mạnh bạo như ngày xưa sẽ hay hơn..

thế này cứ sao sao ấy.

*________*

“ehhh!! cái đó..sợi dây đó??”

tiếng Long hơi ngạc nhiên và chụp lấy hộp bút của tôi, không còn nhẹ nhàng hay lịch sự nữa -___-

cậu ấy cầm sợi dây của Lãm lên, ahghh.. tôi lại quên trả Lãm hôm qua, vẻ mặt Long nhăn lại suy nghĩ..

“cái này… của thằng Lãm phải không?”

“uh.. sao biết?”

“tôi chơi với nó 4 năm rồi mà.. lúc nào nó cũng đeo trên cổ..”

“ah..uhm… hay cậu trả cho Lãm giùm tớ đi.”

“nhưng…sao… XU XU LẠI GIỮ CÁI NÀY?”

O__0 đang nói bình thường bỗng Lo Lo lại gào lên, tôi chỉ biết lí nhí giải thích..

“thì hôm thi cậu ấy cho tớ đeo làm bùa mà.”

“bùa gì chứ?? không phải vật… HẸN ƯỚC hả??”

“hẹ..n ước..gì?? tớ không hiểu?”

“nó nói cái này cho vợ nó mà!!!!!!!!!! AHHH, HIỂU RỒI, HÈN CHI!!”

Long nói liên tục mà tôi chẳng thể biết là cậu ấy đang nói gì, nên đành ngậm miệng và tiếp tục đọc bài học..

tay Long cầm sợi dây của Lãm cho vào túi áo luôn, chắc sẽ trả dùm tôi..

…………………