Xu Xu đừng khóc

Chương 28

“cậu đi bộ khúc này nhé.”

Đu Đu bỏ tôi ở cách nhà hơn 20m, có lẽ, cậu sợ mẹ tôi nhìn thấy..

nếu mà nói là tôi khờ, thì Đu Đu còn khờ hơn..

cậu ấy có lỗi gì đâu chứ.

cho dù là ba cậu ấy có không tốt đi nữa..

“cảm ơn cậu, Đu Đu!”

………………………

chị Huyền mở cửa cho tôi với vẻ mặt lấm lét, chị kéo tôi lại sát và thì thào…

”mẹ em giận ghê lắm đó!”

ya..em biết. T__T

rón rén bước lên cầu thang sang phòng ba mẹ, tôi hít thở sâu và khẽ đẩy cửa vào.

mẹ đang ngồi trước máy vi tính làm gì đó, nghe tiếng chân và biết là tôi, mẹ không quay lại, chỉ buông giọng khô khốc.

“sao về làm gì?”

“con…xin lỗi mẹ.”

………

“đến đây”

tôi đi chậm lại chỗ mẹ và rồi, mẹ ôm tôi vào lòng.. hôn lên tóc tôi..

hic hic… con thật là hư…phải không.

“con biết mình sai rồi à?”

“dạ…”

“làm sao con nghĩ là mẹ thích người giàu…rằng mẹ khinh Đu Đu vì ba nó mất việc chứ.”

“nhưng mẹ ghét Đu Đu ạ?”

“……”

sự im lặng của mẹ gần như là thừa nhận, tôi ỉu xìu và thấy hơi bất công… nhưng do vừa làm lỗi, tôi không dám nói gì nữa.

“mẹ có chút ác cảm.”

“vì ba cậu ấy có tình nhân hả mẹ??”

“ai?? ai nói cho con chuyện đó???”

“là Đu Đu ạ…cậu ấy bảo con về xin lỗi mẹ.”

mẹ tôi tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi như suy nghĩ điều gì, mẹ kêu tôi về phòng thay đồ tắm rửa đi…

lúc đi tắm, tôi mới nhận ra mình vẫn còn đeo

sợi dây có mặt thánh giá của Lãm trên cổ..

tôi tháo sợi dây ra, bỏ vào trong hộp bút

để mai vào trường sẽ trả cho cậu ấy.

……………

sáng sớm khi tôi vừa đến cửa lớp, đã thấy Long ngồi sẵn

ở chỗ của mình-chuyện lạ đây..

nhác thấy bóng tôi, Long đã chạy tới kéo tôi về chỗ và hỏi hối hả..

“Xu Xu, nói đi, có thích tớ không?”

“huh??”

“trả lời đi!!”

“thích là sao?”

“là thích như tớ thích Xu Xu, vậy đó..”

“vậy…không thích..”

“Hả? SAO KHÔNGG?? LÝ DO??”

Long cứ nắm chặt vai tôi và hỏi lớn, khiến tôi sợ hãi, ngồi xa ra mép ghế ngoài..

có vẻ nhận ra thái độ tự vệ của tôi, Long hơi chùn xuống, nói giọng nhẹ nhàng..

“tại sao.. tớ có gì không tốt?”

“cậu hung hăng quá… tớ không thích.”

“nếu tớ không hung hăng nữa, thì Xu Xu có thích tớ không?”

“không biết nữa.”

“là sao chứ??”

“nếu cậu bớt hung hăng, bớt hách dịch … thì nhiều người sẽ thích …tớ cũng vậy…mà…”



hot boy Long nghe như nuốt từng lời của tôi, vẻ đăm chiêu suy tư dữ lắm.. nhưng rồi, cậu ấy nhăn mặt và lắc đầu mạnh, bảo tôi..

“thôi, chuyện đó sẽ tính sau, nhưng khi thằng Lãm hỏi, thì Xu Xu nói thích tôi, nghen??”

“ủa? sao dzị??”

“thì giả bộ nói vậy đi!!!OK?”

“không hiểu… không giả bộ đâu…”

ông trời con vò đầu bức tóc mãi rồi dụ dỗ tôi đủ thứ, nào là bảo sẽ chép bài cho tôi, sẽ mua Nữ hoàng Ai Cập cho tôi, rồi sẽ chỉ bài Anh văn cho tôi nữa…

..

giờ ra chơi.

Chuông vừa reo được 5 phút thì Lãm đã nhảy sang lớp tôi, ngang nhiên đi vào chỗ tôi và Long đang ngồi..

chắc lại rủ nhau đi chơi rồi.

tôi bước ra định theo Hương Kim đi căn tin, nhưng Lãm đã chặn tôi lại và bảo “Xuân ở đây 1 chút đi”

…gì nhỉ… ah..

“cậu đòi lại sợi dâ…”

“Xuân trả lời câu hỏi của tôi nhé, trước mặt Long luôn.”

dường như không nghe câu tôi nói, Lãm cứ đi thẳng vào mục đích của mình, là muốn tôi trả lời điều gì đó..

“câu hỏi nào?”

“Xuân… có thích Long không? thích làm bạn gái nó?”

ơ… câu này.. Long hỏi ban sáng..

và cậu ấy cũng dặn nếu Lãm có hỏi thì nói là CÓ

mà sao lại hỏi chuỵên này chứ, tôi thật không có học yên với 2 ông bạn này, mệt ghê..

dĩ nhiên, tôi lắc đầu. – “không”

tôi thoáng thấy Lãm khẽ nhếch môi cười đắc ý, trong khi Long tỏ ra chán chường và thất bại, không nhìn cả 2 chúng tôi.

giọng Lãm hướng sang Long.

“mày nghe chưa? vậy là như đã thỏa thuận hôm qua, mày phải đính chính với bọn nó Xuân không phải bạn gái mày!”

“…….biết rồi!”

nói xong Long đứng dậy, bỏ ra khỏi lớp luôn, cái kiểu đi bực tức

sau khi ném cho tôi 1 ánh mắt đầy oán giận.. +___+

“thỏa thụân gì vậy..?”