Vượt Bóng Tối Để Yêu Em

Chương 7: Bản thảo

Cả một đoạn đường Hạ Đồng và Tử Kiều ngồi trên taxi có gọi cho Mạc Lăng mấy cuộc nhưng điều không bắt máy.
Hạ Đồng lấy điện thoại của mình gọi cũng không được,có chút khó hiểu.
- Tên Mạc Lăng này làm gì mà không chịu nghe điện thoại chứ.
Rồi quay đầu nói với Tử Kiều.


- Chúng ta đến thẳng nhà cậu ta đi, làm bạn trai của cậu khi cậu xảy ra chuyện mà anh ta không bao giờ bên ở cạnh là thế nào.


Bọn họ ngày xưa là học chung trường, lí do một phần Tử Kiều chấp nhận Mạc Lăng làm bạn trai cũng do Hạ Đồng ngày đêm bên cạnh nói vào.Thật ra thời sinh viên Tử Kiều rất bận rộn ngoài việc học thời gian còn lại là đi làm thêm, thời gian yêu đương dĩ nhiên không có.Tử Kiều lớn lên vốn rất xinh đẹp nói không ngoa còn được mọi người bầu chọn là hoa khôi của khối nhưng ngặt là con người này cái gì cũng không để ý, nam sinh trong trường không ngại gia cảnh của Tử Kiều theo đuổi rất nhiều nhưng có lẽ người kiên trì nhất vẫn là Mạc Lăng cho nên Hạ Đồng mới đồng ý giúp anh ta một ta chinh phục Tử Kiều.


Thời gian sau này Hạ Đồng theo bạn trai về thành phố T.Cô ta có nhiều lần hỏi qua Tử Kiều về mối quan hệ của hai người,Tử Kiều chỉ nói đơn sơ rằng vẫn bình thường.Tính tình Tử Kiều vốn rất lạnh nhạt năm ấy nếu bọn họ không thổi lửa vào ra sức giúp Mạc Lăng chưa chắc bây giờ Tử Kiều và anh ta đã là một đôi.Nhiều lúc Hạ Đồng rất nghi ngờ tình cảm của Tử Kiều dành cho Mạc Lăng không rõ đó có phải là tình yêu hay không.Hay rằng anh ta đến đúng thời điểm Tử Kiều cô đơn nhất.


- Hay là thôi đi,công việc anh ấy vốn bận mà.
- Không được, bận kiểu gì mà bạn gái mình gọi tới cũng không nghe.Cậu không thể tin người như vậy được.Chúng ta đến nhà cậu ấy một chuyến xem sao.Dù sao cậu cũng phải nói với Mạc Lăng mấy ngày nữa cậu sẽ theo mình qua thành phố T.


Thấy Tử Kiều có chút trầm mặc dĩ nhiên là không nỡ rời khỏi cái thành phố này rồi.
Nhưng tình hình của Tử Kiều bây giờ không thể ở lại thành phố này được nữa nhiều khi còn ảnh hưởng đến Mạc Lăng.Mà cho rằng không ảnh hưởng đi, anh ta cũng không có thời gian chăm sóc cho Tử Kiều.


Cái tên Tôn Lập đó nổi tiếng ở thành phố A này, hắn ta vốn là thiếu gia của Tôn thị nhưng vốn chỉ ăn chơi đàn đúm.Ngoài ra còn mở rất nhiều vũ trường và sòng bạc.
Làm ăn thất đức, ai trong giới đều sẽ rõ công việc phía sau chính là săn gái.


Mà Tử Kiều lại rất xinh đẹp còn non nớt thế này,nếu hắn ta đã nhắm đến chắc chắn khó mà thoát ra được.Đã vậy Trần Phỉ người cha độc ác kia còn muốn đưa Tử Kiều vào trong hang hổ nữa là.
Hạ Đồng quyết tâm lần này phải đưa Tử Kiều theo mình tránh cơn bão trước đã rồi tính sau.


Không tự nhiên mà vì sao Hạ Đồng lại tận tâm đối xử với Tử Kiều.Ba năm trước mẹ của Hạ Đồng cần số tiền lớn để nhập viện, Tử Kiều là người đã giúp cô ta có số tiền lớn đó.Đến tận bây giờ Hạ Đồng dành dụm không ít muốn trả lại nhưng Tử Kiều quyết không nhận nói cô cứ để đó mà xoay sở cuộc sống nơi thành phố xa lạ kia. Hạ Đồng và bạn trai cực khổ lắm mới tích góp mua được ngôi nhà còn chuẩn bit cho hôn lễ.


Tử Kiều vì thế chưa muốn nhận lại số tiền kia.Vì thế ân nghĩa này cả đời Hạ Đồng không bao giờ quên đi. Chỉ tiếc rằng bạn tốt của cô lớn lên thật xinh đẹp, dịu dàng hiểu chuyện thế này sao số phận lại cứ cợt đùa không dứt.


Cuối cùng Tử Kiều cũng theo Hạ Đồng đến nhà Mạc Lăng. Mạc Lăng thuê một căn chung cư ở gần Hoa Hạ để tiện việc đi làm, anh ta vừa tốt nghiệp năng lực không tồi, thi mấy vòng cực khổ lắm cũng được vào làm nhân viên cho phòng Marketing.


Ra khỏi thang máy ở tầng ba, Hạ Đồng nắm lấy tay Tử Kiều đi đến căn hộ nhỏ của Mạc Lăng.
- Không biết cậu ta có ở nhà không nữa, cậu có chìa khóa mà đúng không?
- Mình có, nếu anh ấy không có ở nhà chúng ta vào đợi một chút cũng được.


Tử Kiều suy nghĩ rồi,Hạ Đồng nói đúng tạm thời cô không thể nấn ná ở thành phố này quá lâu được cho nên hôm nay phải gặp Mạc Lăng nói tạm biệt.
Nhận chìa khóa từ tay Tử Kiều, Hạ Đồng đưa tay muốn mở cửa nhưng chợt nhìn ra cửa không khóa.
- Sao cửa lại không khóa.


Tử Kiều nghe thế cũng đầy ngạc nhiên, chưa kịp nói gì Hạ Đồng đã đẩy cửa kéo tay cô đi vào.
Két.


Hai người trong phòng khách trần như nhộng đang quấn lấy nhau chỉ cần cánh cửa vừa mở tiếng rên rỉ liền tràn ra bên ngoài, quần áo rơi lả tả từ ngoài cửa. Hai người vốn đang ân ái say sưa, không nghĩ có người đi vào hốt hoảng xoay đầu.


Hạ Đồng hé miệng, sắc mặt tái đi thêm vào đó là sự giận dữ. Dưới chân của cô ta và Tử Kiều dẫm phải quần áo là của hai người đó..


Tử Kiều sắc mặt tái mét, tuy không nhìn thấy gì nên hình ảnh người đàn ông gọi là bạn trai của mình ba năm qua đang ân ái cùng người phụ nữ khác Tử Kiều cũng không thấy nhưng tiếng động quá lớn kia cô có ngây thơ cách mấy cũng phải hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Tử Kiều..Tử Kiều..


Mạc Lăng hốt hoảng từ trên người Tuyết Kỳ leo xuống vội lấy quần áo mặc vào.
Hạ Đồng thì không hiền lành như Tử Kiều,cô ta sấn tới đánh tới tấp vào Bách Lăng..
- Khốn nạn, cậu đang làm cái gì, cậu dám đối xử với Tử Kiều như vậy sao.Cậu có còn là con người không hả?


Tử Kiều cảm thấy người cô thật mệt, lúc này cô lại cảm thấy may mắn vì mắt mình không nhìn thấy nên có lẽ sự đau lòng cũng ít đi. Tiếng mắng chửi ồn ào qua lại làm đầu óc Tử Kiều ong ong,cô chỉ thều thào gọi.
- Hạ Đồng..Hạ Đồng chúng ta về thôi.


Nói rồi cũng không quản Hạ Đồng có nghe không mò mẫm lấy cánh cửa, cô chỉ muốn bước ra khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt.
Hạ Đồng thấy Tử Kiều rời đi hung hăng đá vào chân Mạc Lăng.
- Khốn nạn.
Mắng chửi xong vội chạy theo Tử Kiều, phía sau Mạc Lăng cũng hoàn hồn vội đuổi theo ra cửa.


Anh ta nắm lấy tay Tử Kiều kéo lại vẻ mặt đầy đau khổ.
- Tử Kiều đừng đi, em nghe anh nói đi.Anh..anh không biết giải thích với em thế nào.Là anh sai nhưng anh thật lòng yêu em..


Bàn tay Tử Kiều lạnh lẽo, đôi mắt cô vô hồn chỉ hơi ửng đỏ không khóc không nháo.Vẻ bình tĩnh của cô càng khiến anh ta không biết phải làm sao.


- Tránh ra, cậu có tư cách gì nói yêu Tử Kiều.Ngày đó là do tôi bị thần kinh rồi nên mới ép Tử Kiều chọn lựa cậu.May mắn là Tử Kiều vẫn chưa lấy cậu nếu không đời cậu ấy như bỏ đi.Bây giờ thì cút thật xa đừng làm phiền bạn tôi nữa.
Hạ Đồng thở hỗn hển không ngừng mắng chửi.


Mạc Lăng không quan tâm Hạ Đồng, anh ta vẫn níu lấy tay Tử Kiều.
- Tử Kiều anh..anh biết là anh sai.Nhưng dù sao anh cũng là đàn ông..bao năm qua chúng ta quen nhau anh vì tôn trọng suy nghĩ của em.Nhưng thời đại nào rồi em quá bảo thủ và truyền thống anh..anh..Nói đúng hơn là anh muốn gìn giữ cho em.Cho nên..


- Cho nên anh mới tìm người khác đáp ứng được nhu cầu của anh có phải không?Em biết, em không trách anh.Hoàn cảnh em bây giờ em không có quyền trách hờn một ai cả.Vì chính bản thân em,em còn không mang lại được hạnh phúc cho mình.Thì làm sao em dám mong cầu đòi hỏi hạnh phúc từ người khác.


Tiếng nói Tử Kiều nhàn nhạt vang lên, sự tự ti khốn khổ của cô khiến Hạ Đồng đau lòng.
- Tử Kiều,hắn ta là một tên khốn,cậu không có lỗi.
Hạ Đồng đau lòng kéo tay Tử Kiều.


Mạc Lăng ngẩng người nhìn vào đôi mắt trong veo của Tử Kiều, anh ta cảm thấy mình thật tồi tệ. Nhưng chưa kịp mở lời phía sau lưng anh ta Tuyết Kỳ đi đến trên tay là tập tài liệu.
Cô ta cười khảy,nắm tay Tử Kiều đặt tệp tài liệu lên tay cô.


- Trước khi đi đem theo đống giấy lộn này theo cùng. Đây là bản thảo cô nhờ Mạc Lăng đưa vào Hoa Hạ.Cô xứng sao,cô nghĩ cô là ai có quyền hợp tác với Hoa Hạ.Cô định làm mất mặt anh ấy à? Tôi định ném vào thùng rác rồi, rất may hôm nay gặp cô ở đây vậy thì trả lại cho cô.Từ nay đừng đến làm phiền chúng tôi nữa.


Bàn tay Tử Kiều cầm lấy bản thảo run run, rõ ràng Mạc Lăng anh ta nói với cô đã đưa cho Tổng biên tập giúp cô.Nhưng cô chờ mãi vẫn không có kết quả thì ra anh ta nói dối.
Hạ Đồng khó tin được Mạc Lăng lại khốn nạn đến bước này.


- Mạc Lăng, cậu còn lương tâm không , cậu biết rõ từ khi mất đi ánh sáng. Bản thảo này là hi vọng còn sót lại của Tử Kiều.Tại sao cậu lại tàn nhẫn như vậy.
- Hạ Đồng không cần nói nữa, đưa mình về đi..


Tử Kiều ôm lấy bản thảo vào lòng,cô kéo tay Hạ Đồng, giọng nói lạc đi dường như đã không còn sức chống đỡ bất cứ chuyện gì nữa rồi.
- Các người sẽ không có kết quả tốt đâu.


Hạ Đồng biết rõ lúc này tốt nhất là đưa Tử Kiều rời đi,nén cơn giận đang bùng phát, ôm lấy Tử Kiều đi vào thang máy.
➡️➡️➡️