Vương Công Quý Tộc

Chương 10

Nghĩ tới việc mình vì nụ cười của cái tên đáng ghét này mà thất thần, Jaejoong trong lòng hung hăng phỉ nhổ bản thân, tuy rằng cái tên Jung Yunho này không tồi nhưng so với mình vẫn còn kém xa, xa lắm lắm.

Jaejoong hồ nghi nhìn Yunho cười gian: “Anh muốn nói gì?” Không biết vì sao trong lòng có một dự cảm mãnh liệt bất thường.

Yunho hai tay vòng quanh chiếc eo thon nhỏ không cho cậu thoát: “Chúng ta quen nhau đi?”

“Đầu anh bị trọng thương à?” Jaejoong hoảng sợ tới mức giật nảy mình, run run vươn tay sờ sờ đầu Yunho.

“Hay đầu anh bị trúng đạn?” thấy Yunho vẫn chăm chú nhìn mình, Jaejoong trong lòng căng thẳng, sau đó thấy người ta không nhúc nhích gì, thì rút tay lại gãi gãi mũi che đi xấu hổ.

“Chúng ta quen nhau đi.” Yunho kiên nhẫn nhắc lại một lần.


“Dựa vào cái gì?”

“Không phải người theo đuổi chúng ta rất phiền phức sao? Chúng ta kết giao thì có thể tránh được rất nhiều phiều toái.”

“Shit, vậy vì sao nhất định phải cùng anh chứ? Tôi cùng Yoochun cũng được.” Jaejoong ngẩng đầu nhìn Yunho.

“Yoochun và Junsu là một đôi.”

“A?!” Jaejoong mắt chữ A mồm chữ O, cực độ ngạc nhiên và nghi hoặc.

“Thế mà còn nói người khác mù, mắt to như vậy để làm gì mà không thấy à?” Yunho một tay nhéo nhé má cậu: “Huy hiệu của Yoochun và Junsu đã trao cho nhau rồi, bọn họ là thật.”

Jaejoong bừng tỉnh đại ngộ, tròn mắt lom lom dòm cái huy hiệu sáng quắc trên ngực áo Yunho: “Vậy tôi cùng với Changmin.”

“Cậu coi cậu là đồ ăn à?”

Jaejoong nghẹn lời, đúng là cậu đã kiến thức qua trình độ mê luyến đồ ăn của Changmin, quá đáng sợ, dù tay nghề nấu nướng của cậu rất cao nhưng cậu cũng không muốn làm đầu bếp suốt ngày, ngẫu nhiên một, hai lần còn có thể chấp nhận.

“Không phải, nhưng mà…vì sao??”

Yunho nhíu mày thản nhiên nói: “Vui.”


Cái miệng nhỏ nhắn chu chu lên, tự dưng Yunho ảo tưởng con mèo con xinh đẹp đang vểnh đuôi xu lông lên tạc mao.

“Vậy xem như tôi cầu xin cậu, được chưa?” Yunho hạ giọng, khiến người khác nghe qua còn đặc biệt thấy tin tưởng.

Jaejoong từ trên xuống dưới đánh giá Yunho một chút, mấy ngày qua thực sự cậu cũng bị đám fan gì đó truy đuổi có chút phiền, còn có rất nhiều người đều tin rằng cậu và Yunho đang quen nhau, đặc biệt là không biết đám người đó từ đâu chụp được mấy cảnh gọi là ‘hành vi thân mật’ của cậu và hắn khiến cho lời đồn càng thêm giống thật, nếu lúc này tên kia đã đề suất, vậy sao mình không hảo hảo lợi dụng chút, giảm bớt phiền toái cũng tốt mà! Huống hồ đây trong trường này cũng chỉ có Yunho mới xứng đôi với mình.

“Được, là anh cầu tôi đó nha.” Ngón tay duỗi ra chọc chọc vào ngực Yunho.

Yunho gật đầu.

“Chúng ta chỉ giả bộ thôi nha.”

Yunho tiếp tục gật đầu.


“Không được thực sự yêu tôi nha, bằng không phiền toái lớn đó.”

Yunho tròn mắt nhìn cái đuôi con mèo này đã vểnh lên tận trời cao rồi, theo bản năng sờ sờ đầu xoa dịu nó: “Tôi đã biết.”

Jaejoong hứng trí mắt cười loan loan, lần nữa nhặt tờ báo nhăn nhó dưới đất lên, có tư vị ngồi bắt chéo chân trên sô pha.

Nhìn một Jaejoong như vậy, Yunho nhất thời cảm thấy cái con người này mới là điều phiền toái lớn nhất.

Kỳ thật hai người bọn họ không biết rằng, bất tri bất giác đến gần đối phương, sau đó lại cùng nhau đi một đoạn đường xa tới như vậy.

Một người vui đùa, một người giả bộ, nhưng lại trở thành một cặp đôi huyền thoại.