Vũ Nam Truyện

Chương 3-11

Tiêu Nam giữ tay vịn sô pha có màu hồng vàng, khóe miệng cong lên hứng thú tươi cười.

“Tiểu Vũ, người của cậu lẫn người của tôi đều có ở đây.” Y liếc mắt nhìn Trương Thư Thần. “A, còn một người nữa, hai người của cậu. Hiếm khi đông vui thế này, chúng ta cùng nhau vui vẻ nhé?”

Thiên Vũ nghe thấy câu “cùng nhau vui vẻ” mà tưởng mình nghe lầm.

“Cái gì?”

“Lâu rồi không chơi như thế, tôi rất muốn. Thế nào, cùng nhau nhé?”

Trong mắt Tiêu Nam lóe lên ám chỉ nào đó.

Thiên Vũ cứng đờ người.

Tiêu Nam muốn chơi tập thể.

Hắn suýt quên mất Tiêu Nam là kẻ biến thái cỡ nào, Tiêu Nam còn có sở thích này nên đương nhiên có thể hứng thú!

Tiêu Nam cười ôm người bên cạnh. “Thế nào Tiểu Siêu, đêm nay hưởng thụ với sếp Lý một chút nhé?” Lại ngẩng đầu nhìn Trương Thư Thần và A Hạo: “Hai người các cậu đợi chút nữa cùng đi, cùng nhau vui vẻ. A, Lục Thành.!”

“Sếp Tiêu.”

“Chuẩn bị một phòng, giường lớn.”

Lục Thành đi ra ngoài. Trước khi đi huých A Hạo một cái, A Hạo giật mình, không cử động gì nữa.

Thiên Vũ đặt ly rượu xuống.

“Tự anh vui là được, kéo bọn tôi vào làm gì.”

“Đừng mất hứng thế.”

“Mấy hôm nay Tiểu Siêu không gặp anh, bọn tôi nhiều như thế thành kỳ đà cản mũi, cản hết à? Phải thế không Tiểu Siêu?”

Thiên Vũ đều đều nói.

Tiêu Nam cười ha hả.

“Thằng nhóc này hả, càng kích thích cậu ta càng thích. Tôi còn không biết cậu ta dâm đãng thế nào sao?”

*Thực ra Tiêu Nam nói “cậu ta đ* đực thế nào sao”, nhg vì thô quá nên mình để thế kia. Mọi ng có cao kiến j xin cứ cho biết:3

Tiêu Nam giữ cằm Tiểu Siêu, Tiểu Siêu nhanh nhẹn cười rồi gật đầu.


“Thế này đi. Vừa về xong tôi mệt lắm. Nếu anh muốn chơi thì mai tôi giới thiệu cho anh vài người.”

Thiên Vũ bình thản nói. Tiêu Nam vẫn đang cười, ánh mắt lướt qua người trong phòng.

“Hôm nay không ai được phép đi. Hiểu không?”

“Đợi đã.”

Thiên Vũ chỉ A Hạo.

“Bỏ qua cậu ấy đi. Từ quê lên, chưa quen việc đời đâu.”

Tiêu Nam không nói gì, sau đó cười thành tiếng, lại gần trêu Thiên Vũ.

“Sao thế, tiếc à? Yên tâm tôi muốn vui vẻ thôi, cũng sẽ không bạc đãi cậu ta đâu.”

“Em của bạn tôi. Tôi phải trông nom.”

Thiên Vũ kìm nén cơn giận trong lòng, gằn từng chữ một, cực kì nhấn mạnh hai chữ “trông nom”.

Tiêu Nam rời người kia ra, dựa vào sô pha quay về phía Trương Thư Thần.

“Tiểu Trương, cậu xem, cậu vẫn chưa hết lòng với sếp Lý rồi. Không thì tại sao mới tối qua cậu bò xuống từ giường anh ta mà anh ta chẳng tiếc cậu?”

Trương Thư Thần không nói gì.

Tiêu Nam giả vờ không thấy nét mặt cứng đờ của Thiên Vũ, khoác vai hắn.

“Chưa nhìn quen việc đời thì cứ nhìn một lần đã. Ngày trước cậu cũng chưa từng nhìn, bây giờ không phải đều nhìn rồi à?”

A Hạo đột nhiên tiến lên phía trước.

“Sếp Tiêu.”

“A Hạo!”

Thiên Vũ to tiếng cản A Hạo lại, nhìn về phía Tiêu Nam, ngừng một chút rồi mở miệng.

“Cậu ấy không phải loại người đó. Đừng ép buộc cậu ấy.”

Tiêu Nam và Thiên Vũ nhìn nhau một chút. Cả phòng chìm trong yên lặng, không ai lên tiếng. Một lát sau Tiêu Nam từ từ duỗi người ra.


“Thiên Vũ, lời này chẳng có ý nghĩa gì. Thói quen làm việc của Tiêu Nam tôi, cậu hiểu rõ. Tôi sẽ không ép buộc ai, cậu không biết sao?”

Một luồng nhạc ầm ầm bay vào, nhịp trống rung chuyển mạnh mẽ làm sàn nhà cũng rung theo, tương phản với sắc mặt của mọi người.

A Hạo vừa cử động thì bị Lục Thành bí mật kéo lại.

“Sếp Tiêu, sếp Lý. Còn cần thêm gì không ạ?”

Lục Thành chu đáo hỏi.

Thiên Vũ bỗng nhiên đứng lên, quay đầu nói với Tiêu Nam: “Đi toilet không?” Không chờ Tiêu Nam trả lời, hắn đứng dậy đi ra ngoài. Tiêu Nam nhìn lướt qua Lục Thành, đi theo ra bên ngoài.

Thiên Vũ đến hành lang, quay người lại.

“Anh có ý gì?”

Hắn không kiềm chế được cơn giận!

“Cậu vì một thằng trai nhảy mà cáu với tôi à?”

Tiêu Nam nhìn hắn, cảm thấy cực kì lạ lùng.

“Anh cũng biết cậu ta chỉ là một vũ công nam thì không nên làm khó tôi chứ?”

“Ồ, mới nhể. Bạn tình của cậu tôi chơi cũng không ít, có thấy cậu tranh cãi đâu?”

Tiêu Nam thong thả hỏi lại.

Thiên Vũ kiềm chế cơn tức giận.

“Được, coi như tôi thiếu anh một lần. Nể tôi đi.”

“Nể mặt cậu hả? Ha ha.”

Tiêu Nam cười khẩy, không nói gì. Thiên Vũ nhìn vẻ mặt giễu cợt của y, thể hiện rõ y muốn làm gì cũng mặc kê, giận mới cáu cũ cùng nhau bùng lên.

“Chẳng qua tôi muốn người của riêng tôi. Sao anh lại muốn cậu ấy?”

Tiêu Nam nhìn chòng chọc gương mặt tức giận của Thiên Vũ, nở nụ cười.

“Tôi nói cho cậu biết, thật sự tôi chẳng muốn cậu ta. Thế nhưng cậu nói thế này thì tối hôm nay không phải cậu ta không được.”

“Tiêu Nam!”

Tiêu Nam đột nhiên quan sát Thiên Vũ, dùng biểu cảm cực kì kinh ngạc nhìn hắn.

“Lý Thiên Vũ, cậu chưa bao giờ vì bạn tình mà trở mặt với tôi. Vì sao lần này lại thế? Thích thật rồi à?”

Thiên Vũ kiềm chế cơn giận đang bốc lên trong đầu.

“Không phải … Tôi còn chưa động vào cậu ấy.”

Tiêu Nam sửng sốt, cười to.

“Hóa ra là thế. Dễ ợt, thế này đi, tôi để phía sau cậu ta lại cho cậu. Chỉ để lại cho mình cậu! Thế này được rồi chứ? Đi nào.”

Tiêu Nam vươn tay kéo hắn lại.