Vũ Nam Truyện

Chương 3-10

Máy bay về đến Hán Thành là đã 11 giờ đêm. Thiên Vũ không chần chừ, xuống máy bay là đến thẳng Hoàng Long.

Lúc này A Hạo đang làm việc ở Hoàng Long. Thiên Vũ không nói với A Hạo là hắn về, nghĩ đến vẻ mặt cậu khi mình đột nhiên xuất hiện trước mặt thì không kiềm chế được hưng phấn lẫn vội vàng. Điều duy nhất khiến hắn không vừa lòng là Tiêu Nam đột nhiên hứng thú cùng đến Hoàng Long. Tiêu Nam tuy là ông chủ của Hoàng Long nhưng bình thường giao cho Lục Thành quản lý, cũng ít khi lộ diện, chỉ lúc ngẫu nhiên cần mới đến xem xét loanh quanh. Thiên Vũ tuy không vui vì Tiêu Nam đi cùng nhưng nghĩ lại chắc cũng không sao, dù sao hai người đều đang rất vui, A Hạo lại là nhân viên của Tiêu Nam, nhất định cũng gặp trước đó rồi.

Lúc đến Hoàng Long đã là đêm khuya, thời điểm nhiều người nhất không khí phấn khích nhất. Lục Thành thấy Tiêu Nam và Thiên Vũ cùng nhau đến thì vội đưa Tiêu Nam đến phòng đặc biệt dành riêng cho y. Trương Thư Thần cũng cùng đến đây, Tiêu Nam dặn dò Lục Thành vài câu, cũng không bắt Trương Thư Thần phải đi chào hỏi ngay, để cậu ta ngồi đợi ở gian phòng riêng. Chỗ này đã có người đến chỗ của Tiêu Nam, ngồi bên cạnh y, cũng chẳng biết là người tình nào của Tiêu Nam, Tiêu Nam cười vươn tay kéo lại, uống ngụm rượu rồi miệng kề miệng chuyển rượu qua. Trương Thư Thần nhìn không chớp mắt, nhận rượu bia đồ ăn khuya nhân viên phục vụ mang lên rồi sắp xếp cẩn thận.

Xong xuôi thì Thiên Vũ đi vào gian phòng riêng, hoàn toàn không nhìn xung quanh. Ánh mắt hắn dường như dính chặt vào giữa sân khấu.

Một nhóm các cô gái xinh đẹp đang uốn éo, dậm những nốt nhạc cuối cùng rồi rời sân khấu. Ánh đèn chuyển sang màu tím, một người đàn ông đầu đội mũ xuất hiện trong bóng tối.

Khoảnh khắc cậu xuất hiện, trên vũ trường bùng nổ những tiếng hét ủng hộ. Mấy người đàn ông mặc đồ đen đeo kính đen vây quanh cậu, cậu bắt đầu chuyển động.

Khúc nhạc lại đinh tai nhức óc, tiếng hò hét lại điên cuồng say mê, tất cả cũng không thể làm Thiên Vũ hồi thần. Ánh mắt thẳng tắp của hắn đuổi theo cậu thanh niên bị mũ che mặt suốt từ đầu chí cuối, đuổi theo khuôn mặt cậu, tay cậu, thân thể thon dài khỏe mạnh của cậu, còn cả ánh mắt tỏa sáng lấp lánh trong bóng tối của chiếc mũ kia nữa.

“Sếp Lý.”

Trương Thư Thần nâng ly đặt trước mặt Thiên Vũ, Thiên Vũ không phản ứng gì. Trương Thư Thần theo ánh mắt Thiên Vũ nhìn về phía sân khấu.

Từ lúc người nọ bắt đầu nhảy múa, phía dưới bắt đầu hò hét điếc tai, Trương Thư Thần cũng dán mắt nhìn rất lâu.

Cậu ta không nhìn nữa, nhẹ nhàng để rượu và đồ ăn trước mặt Tiêu Nam. Sau khi Tiêu Nam chơi đùa xong với thiếu niên đang ôm trong lòng, liếc Thiên Vũ một cái, ánh mắt cũng đặt lên sân khấu.

Nhìn một chút, Tiêu Nam “Ồ” một tiếng.

“Lục Thành cuối cùng cũng tìm kiểu giống thế.”

Thiên Vũ không nghe thấy y nói gì. A Hạo kết thúc điệu nhạc, để mũ xuống trước tấm ngực phập phồng, cúi người trước đám đông reo hò rồi xuống sân khấu. Lục Thành đi đến nói gì đó vào tai A Hạo, A Hạo lập tức ngẩng mặt nhìn về phía gian phòng của Thiên Vũ.

Thiên Vũ cũng không biết cậu có nhìn thấy mình không nhưng vô thức cười với cậu.

A Hạo thấy hắn. Qua đèn xoay nhiều màu, qua đám người thay nhau uốn éo, A Hạo xuyên qua khe hở nhỏ xíu kia, nở nụ cười với hắn.

Thiên Vũ không định gặp A Hạo trong phòng, đang định đứng dậy đi ra ngoài thì Tiêu Nam đột nhiên gọi Lục Thành vào.

“Người vừa nhảy là người mới đến à?”

“Sếp nói A Hạo sao? Cậu ấy đến một thời gian rồi.”

“Trông không quen. Sao tôi chưa thấy bao giờ?”


“Cũng lâu rồi sếp chưa tới …”

Lục Thành liếc Thiên Vũ một cái, như thể tại sao hắn lại không lên tiếng, ngập ngừng một chút.

“Chính là người lần trước sếp Lý …”

“Chính là thằng nhóc tôi nói lần trước.”

Thiên Vũ tiếp lời. Tiêu Nam hình như nhớ đến chuyện này, lộ ra sự hứng thú.

“À, hóa ra là cậu ta. Lục Thành! Gọi cậu ta vào đây.”

Thiên Vũ kinh ngạc một chút, nhìn Tiêu Nam, nghĩ nhưng không nói gì.

Tuy Tiêu Nam thích đồ ngon nhưng Thiên Vũ hiểu rõ khẩu vị của y. Về phương diện này kẻ này rất kén cá chọn canh, y chỉ thấy hứng thú với một vài kiểu riêng, trừ mấy cái đó ra thì có đẹp trai mấy có mùi vị mấy cũng không hứng thú. A Hạo nằm ngoài mấy kiểu y thích, vì thế Thiên Vũ cũng không lo lắng Tiêu Nam có ý nghĩ gì.

Tiêu Nam định làm gì, Thiên Vũ đương nhiên cũng có kế.

A Hạo được Lục Thành dẫn vào. Mọi người trong phòng nhìn cậu, A Hạo còn mặc đồ biểu diễn, chưa kịp thay. Tiêu Nam đang dựa lên sô pha, đánh giá cậu từ trên xuống dưới.

“Đây là sếp Tiêu.”

Lục Thành nhanh nhẹn giới thiệu. A Hạo cúi đầu gọi một tiếng sếp Tiêu.

Tiêu Nam vẫn đang đánh giá cậu.

“Cậu chính là A Hạo à?”

“Đúng vậy.”

“Đến bao lâu rồi?”

“Ba tháng.”

“Nhảy không tệ đâu. Chuyên nghiệp à?”

“Thời trung học tôi có được dạy nhảy.”


“Ồ …”

Tiêu Nam buông ly rượu.

“Ngẩng mặt lên cho tôi xem.”

A Hạo ngập ngừng một chút, ngẩng đầu lên.

Dưới ánh đèn lờ mờ hiện ra khuôn mặt có ngũ quan rõ ràng. Trương Thư Thần và thiếu niên cạnh Tiêu Nam đều ngồi im, nhìn chằm chằm.

Tiêu Nam dùng ánh mắt nghiền ngẫm quét toàn bộ khuôn mặt cậu, nhìn một chút rồi quay sang cười với Thiên Vũ.

“Được đấy, Thiên Vũ.”

Không thấy Thiên Vũ đáp lại, Tiêu Nam từ từ chuyển hướng về phía A Hạo.

“Ở đây thế nào? Đãi ngộ khá không?”

“Rất tốt. Cảm ơn sếp Tiêu.”

“Không cầm cảm ơn tôi, ai đưa cậu đến thì cảm ơn người đó.”

Tiêu Nam vừa bóc một quả quýt vừa ngẩng mặt nhìn A Hạo.

“Nghe bảo cậu được sếp Lý đưa đến à? Hai người là bạn bè à?”

Thiên Vũ không chịu được.

“Này, anh kiểm tra hộ khẩu đấy à? Không tin tưởng người tôi mang đến à?”

Tiêu Nam vừa bóc một múi quýt đưa Thiên Vũ, chỉ chỉ Lục Thành.

“Cậu hỏi anh ta đi, nơi này nhiều người nhảy nhót như thế mà tôi hỏi đến mấy người. Tôi sẵn lòng hỏi là để mắt tới đấy. A Hạo, cậu nói có phải thế không nào?”

A Hạo lên tiếng là không sao cả.

Thiên Vũ hơi không chấp nhận được chuyện A Hạo bị Tiêu Nam nói chuyện kiểu đánh đồng với những kẻ khác, trong cách nói càng trêu chọc A Hạo như một giai bao tầm thường. Điều này làm Tiêu Nam rất không thoải mái trong lòng. Hắn nhìn Tiêu Nam.

Một năm rồi Tiêu Nam không đến Hoàng Long, Hoàng Long này 365 ngày 8760 giờ có chuyện gì, không chuyện gì Tiêu Nam không biết. Thế nhưng đánh chết Lý Thiên Vũ cũng không tin chuyện hắn và A Hạo hiện giờ mà Lục Thành không đề cập với Tiêu Nam, Tiêu Nam lại không biết gì. Cùng lắm là chỉ chưa gặp trực tiếp, nhất định là biết nên cố tình kiếm chuyện mua vui, Thiên Vũ đã nhẫn nhịn một lúc lâu. Hắn muốn Tiêu Nam chấm dứt. Một người bạn mà thôi, không đến mức Tiêu Nam sẽ không nể mặt hắn.

Tiêu Nam không nói nữa, Thiên Vũ quay sang A Hạo.

“Không còn chuyện gì nữa, cậu ra ngoài đi.”

Lúc này A Hạo mới quay sang Thiên Vũ.

Thiên Vũ bĩu môi ra phía ngoài.

A Hạo im lặng đang định quay người đi ra, Tiêu Nam bỗng gọi một tiếng.

“Chờ đã.”