Vợ Ơi Chào Em

Chương 16: Mặt cười

Thái độ nhiệt tình của
Ngụy Sở làm Tô Nhạc có chút ngại ngùng, cô đoán rằng lý do có thể vì cô đã đi
cùng anh tới tiệc rượu. Trước đây cô không biết gì về Ngụy Sở, nhưng từ những
người bạn này cô cũng có thể hiểu được chút ít rằng Ngụy Sở sẽ không phải là
người tốt một cách vô cớ.

Nếu là vài ngày trước, cô
có thể còn tự mình đa tình mà cho rằng Ngụy Sở có ý với mình, nhưng người ta đã
nói như vậy, trong mắt người ta, cô chỉ là một đàn em.

Đi thuê nhà cũng có rất
nhiều chuyện phiền phức, thuê của bạn bè cũng yên tâm hơn, một cô gái như cô ở
ngoài một mình dù sao cũng phải lo lắng rất nhiều thứ.

Ngụy Sở thấy Tô Nhạc
không từ chối thẳng thừng, cũng biết chuyện này còn có hy vọng, anh nhướng lông
mày.

“Đại ca, anh nói căn hộ
80 mét vuông kia à?” Trần Húc có chút ngạc nhiên: “Căn phòng này anh bỏ không
đã hơn một năm rồi, không biết mạng nhện đã giăng đầy chưa?” Là thư ký của Ngụy
Sở, ánh mắt và khả năng phản ứng của anh không phải tệ.

Ngụy Sở tán thưởng nâng
mắt nhìn Trần Húc: “Quá bận rộn nên không nhớ tới.”

“Tô Nhạc, phòng đã có sẵn
rồi, em đừng tìm ở ngoài nữa, hiện giờ thuê nhà đôi khi rất nhiều phiền phức,
hơn nữa căn nhà này cũng gần chỗ Ngụy Sở, nếu em đi mua gạo gặp thang máy hỏng,
em còn có thể gọi cậu ta tới xách giúp em, có chuyện gì có người ở gần cũng
tiện.” Đường Dao cầm một tách trà, chậm rãi nói: “Dù sao mọi người đều là chỗ
quen biết, quá khách sáo là không được.”

Vốn tưởng rằng Ngụy Sở đã
theo đuổi được người ta rồi, xem ra cậu ta còn bị vây ở vị trí không chắc chắn,
nhìn Ngụy Sở diễn trò thật là khó khăn.

Lời Đường Dao nói rất có
lý, Tô Nhạc cười gật đầu: “Vậy cảm ơn anh Ngụy, khoảng cuối tuần em sẽ chuyển
tới, lúc đó có tiện cho anh không?”

“Không có gì không tiện
cả, khi nào em chuyển tới đều được, đến lúc đó gọi điện cho anh, anh lái xe tới
đón em.” Ngụy Sở lại bồi thêm một câu: “Đồ điện gia dụng cơ bản trong nhà đều
đủ cả, em chỉ cần chuyển đến ở là được.”

Trần Húc ở bên cạnh nghĩ
thầm, căn phòng kia từ khi sửa sang xong chưa từng mua đồ điện gia dụng, từ khi
nào đã trở nên đầy đủ vậy? Đại ca, em vẫn nghĩ khi anh theo đuổi con gái nhà
người ta sẽ không nịnh nọt như chúng em, em thật sự không đoán sai, anh thật sự
không nịnh nọt như chúng em, mà so với chúng em còn chân chó hơn.

Bây giờ đã như thế này,
đến lúc kết hôn rồi không biết sẽ bị vợ quản thành thế nào nữa?

Buổi chiều, tất cả mọi
người đứng dậy tạm biệt, Ngụy Sở cầm chìa khóa xe ra khỏi nhà theo, lấy lý do

Tô Nhạc không có xe mà đưa cô về, chỉ chừa lại một mình Trần Húc cũng không có
xe đứng bên ngoài khu biệt thự vắng vẻ làm tượng đá.

Cái thời buổi trọng sắc
khinh bạn này!

Khi xuống xe, Tô Nhạc rất
chân thành nói lời cảm ơn Ngụy Sở, cô đóng cửa xe lại, nhìn người đàn ông tuấn
tú ngồi ở vị trí lái, đột nhiên nghĩ, làm bạn với một người đàn ông ưu tú như
vậy thật là một chuyện may mắn.

“Tạm biệt.” Ngụy Sở từ
sau cửa sổ xe vươn ra, cười với Tô Nhạc, khởi động xe rời đi, chiếc xe màu đen
phản xạ ra ánh sáng chói mắt dưới ánh mặt trời.

Tô Nhạc bị ánh sáng chợt
lóe lên làm nhức mắt, đưa tay lên che, cảm khái nói: “Đây là thanh niên tài
tuấn nha.” Nhưng suy nghĩ tươi đẹp trong lòng này cũng nhanh chóng bị sút vào
một góc, người đàn ông này dù có ưu tú, có săn sóc hơn nữa cũng không hợp với
mình.

Tô Nhạc cô coi tìm một
bạn trai thật thà, chất phác, ngay thẳng là điều mục vô cùng quan trọng.

Trở lại nhà Trần Nguyệt,
cô nàng còn chưa về, có lẽ tối nay sẽ không về, ông bà Trần chỉ có một người
con gái, yêu thương không gì sánh được.

Mở máy tính lên, cô đăng
lên blog của mình hình ảnh của ớt xanh trứng muối và canh cá cay chụp trong
phòng bếp nhà Ngụy Sở.

Ngón tay rất nhanh gõ một
dòng chữ: “Đã lâu không làm ớt xanh trứng muối, hôm nay làm một lần, tay nghề
còn chưa thụt lùi. Canh cá cay do một chàng trai cao ráo đẹp trai, cái gì cũng
tốt làm, đáng tiếc người này không phải người phù hợp với tôi, đáng tiếc, đáng
tiếc.”

Đăng xong, rất nhanh đã
có người bình luận, có người kêu cô đổ đi, có người lại bảo cô giới thiệu, Tô
Nhạc vừa xem blog vừa gõ chữ.

“Món ớt xanh trứng muối
và canh cá cay này sao lại giống món buổi trưa ăn ở nhà Ngụy Sở như vậy?” Đường
Dao ôm notebook ngồi dựa lưng trên giường, kéo kéo tay áo ngủ của Lương Quang:
“Anh xem, có giống không?”

Lương Quang liếc hình ảnh
phóng to trên màn hình: “Không phải là giống, mà chính là một, ngay cả hoa văn
trang trí cũng giống nhau, vì vậy chính là cùng một món.”

“Tô Nhạc chính là Tất
Cửu?!” Bàn tay Đường Dao hơi run run, nắm lấy tay Lương Quang nói: “Cả bộ sách
cần ký tên của em có cách lấy được rồi, khó trách em nhìn Tô Nhạc thuận mắt như
thế, thì ra cô ấy chính là tác giả em thích.”

Lương Quang cũng hơi run

lên, anh bị Đường Dao ép đọc rất nhiều tiểu thuyết của tác giả tên Tất Cửu này,
những người phụ nữ trong tiểu thuyết của Tất Cửu này ngôn từ đều rất sắc bén,
hơn nữa quá cá tính, khiến cho anh là đàn ông mà đôi khi cảm thấy nếu anh gặp
phải nữ chính trong tiểu thuyết này, không chết cũng sẽ mất nửa cái mạng.

Hình tượng của Tô Nhạc
trong cảm nhận của Lương Quang nhất thời thăng cấp từ một cô gái thông minh lên
một người phụ nữ đáng sợ, phụ nữ không đáng sợ, đáng sợ là phụ nữ có tư tưởng,
có năng lực, lại có cá tính. Đồng thời, anh đột nhiên cảm thấy vô cùng ngưỡng
mộ Ngụy Sở.

Thích một cô gái như vậy,
thật dũng cảm.

Mà lúc này, Ngụy Sở cũng
đang nhìn hai bức ảnh đó vừa vui vừa buồn, vui vì Tô Nhạc khen mình là bạn trai
tốt, buồn vì Tô Nhạc nói mình không hợp với cô, anh không nhịn được mà phản hồi
lại vài câu.

[Chờ Nhạc: nếu là người
đàn ông tốt, vì sao không suy nghĩ kỹ càng, đừng để người phụ nữ khác hưởng
lợi.]

Qua vài phút, Ngụy Sở
được đối phương đáp lại.

[Chính bởi vì anh ấy là
người đàn ông tốt, có tiền lại đẹp trai, phụ nữ thích anh ta nhiều lắm, áp lực
của tôi rất lớn, lại chỉ có diện mạo của người qua đường A, tôi không đành lòng
hủy hoại một anh chàng tốt như vậy nha o(︶︿︶)o]

Viện cớ, toàn là viện cớ,
Ngụy Sở sờ sờ mặt mình, lẽ nào… anh thật sự phải đi phẫu thuật thẩm mỹ?

Viết xong một chương mới,
đăng lên trên mạng, đúng lúc di động vang lên, là tin nhắn, người gửi tin là
Ngụy Sở.

“Ăn cơm tối chưa, nghỉ
ngơi sớm một chút, sáng mai anh sẽ tới đón em đi làm. ^_^”

Tô Nhạc nhìn hình mặt
cười ở cuối cùng, tay run lên, rất nhanh đã nhắn lại: “Anh Ngụy, anh… điện
thoại của anh bị trộm?”

“Không có, sao vậy?”

Tô Nhạc nhất thời có chút
囧, trả lời: “Không có gì,
chỉ là thật sự không ngờ anh cũng biết đánh biểu tượng biểu cảm.”

“Ừ, mấy hôm trước anh
phát hiện hai dấu chấm câu ghép lại lại có thể đánh ra một mặt cười, rất thú vị
^_^”

Tô Nhạc cảm thấy hình
tượng to lớn về người thanh niên tài tuấn trong cảm nhận của cô ầm ầm sụp đổ,
cô nhìn hình mặt cười đáng yêu kia, cơ mặt không nhịn được mà giật giật.

“Đúng vậy, rất thú vị.”
Tô Nhạc囧囧 nghĩ lại, quả nhiên, cái
gì mà nhân vật phong vân, cái gì mà thanh niên kiệt xuất, đều tan vỡ, tan vỡ
rồi!

“Sáng mai mấy giờ em đi
làm?”

“Tám giờ rưỡi.”

“Được, lúc đó anh tới đón
em, nhớ phải ăn cơm tối. ^_^”

Điện thoại dần dần yên
tĩnh lại, Tô Nhạc nhìn hình mặt cười trên tin nhắn cuối cùng, đột nhiên cười ra
tiếng, đàn anh họ Ngụy này, thật sự là rất đáng yêu.