Võ Lâm Oai Hiệp Truyện

Chương 52

“Tại hạ chính là Tàm Đậu, Tô thành chủ hảo nhãn lực a!” Còn nhớ lão hỗn đản từng nói, Tô Nguyệt Hà tuy rằng là võ lâm đệ nhất mỹ nữ, nhưng dù sao cũng đã bốn mươi có thừa, ta thế nhưng nhìn không ra, quả nhiên là một lão yêu tinh.

“A, đây không phải là kiếm thần Đế Hạo sao? Ta còn tưởng cả đời này sẽ không có cơ hội bắt gặp ngươi trong đám đông chứ.” Tô Nguyệt Hà nhìn ta một cái liền dời lực chú ý lên người Đế Hạo.

Đế Hạo chỉ thoáng nhìn mụ xem như chào hỏi, sau đó lại như cũ ngồi thẳng người, mặc nhiên bất ngữ.

Tiếp theo sau, thức ăn dù ăn thế nào vẫn cảm thấy mùi vị không giống trước, nhân vật chính từ ta thoáng chốc trở thành Tô Nguyệt Hà, nữ nhân kia có vẻ cũng rất hưởng thụ khi được đám đông chú mục, ngập chìm trong những ánh mắt ái mộ.

Khẽ liếc mắt nhìn vị chưởng môn Lục Đỉnh Thiên của Động Sơn phái, con mắt hắn nhìn chòng chọc đến nỗi sắp rớt cả tròng, cũng không biết nhìn nữ nhân người ta nên kín đáo chút, còn có Tĩnh Hải cung cung chủ Vân Phi Dương, cậy bản thân cùng “anh tuấn” dính dáng tí đỉnh, liền ngay trước đám đông đối với Tô Nguyệt Hà ám tống thu ba*, ngươi cũng không nghĩ xem ngươi mới ba mươi, Tô Nguyệt Hà đã hơn bốn mươi rồi, không lo lắng trâu non gặm cỏ già à, sẽ khiến bản thân nghẹn tử …… Sau đó Lăng trang chủ cùng Tô Nguyệt Hà liền bắt đầu hàn huyên, cái gì mà cách biệt đã nhiều năm, hồi tưởng năm xưa thế nào …vân vân, Tô Nguyệt Hà còn thỉnh thoảng dùng ánh mắt đầy thâm ý nhìn Lăng trang chủ, mãi đến khi mặt của hắn đỏ đến nỗi có thể so với Quan Công*, vội vàng né tránh ánh mắt của mụ, gọi quản sự thu thập sương phòng cho mụ và vài tỳ nữ mà mụ đem theo.

Ta nhìn Dạ Lưu Hiểu đang đứng cách đó không xa, nhớ lại tình hình lúc lần đầu gặp hắn, khi đó Nguyệt Lượng Thành đối cung nữ đang mang thai bức đến tuyệt lộ, cho nên hiện tại quả thực ta đối với võ lâm đệ nhất mỹ nữ này không chút hảo cảm.

Tiệc tàn, ta đầu óc mơ hồ trở về phòng. Đã uống quá nhiều, ngã đầu xuống giường ta liền say giấc. Lúc mông lung cảm giác có người dùng khăn ướt giúp ta lau mặt và cổ, đôi hài và vớ cũng được tháo ra, chiếc mền được nhẹ nhàng đắp lại. Lòng ta lại là một trận đau xót, không cần đối xử với ta tốt như thế …… tốt đến nỗi khiến ta cảm giác trọn đời trọn kiếp này không có gì có thể báo đáp ngươi ……


Nhờ vào tác dụng của tinh rượu, thần trí ta dần dần trầm mê, ngay khi ta nghĩ bản thân sắp bị cuốn vào vực thẳm, lại cảm giác có người dùng sức vỗ lên mặt ta. Đầu ta đau như búa bổ cố mở to mắt, men theo ánh trăng chiếu rọi qua khe cửa sổ, ta tập trung tầm nhìn, liền trông thấy khuôn mặt tươi cười của …… tử lão đầu!

Nhất định là đang nằm mơ! Đang nằm mơ! Tử lão đầu bị “tiểu sư muội” của lão truy đuổi đến khắp thiên hạ chạy loạn, trốn cũng không có chỗ trốn, làm sao lại chạy đến tìm ta?

“Đừng vờ ngủ nữa, tiểu đậu tử ~” chất giọng nghe mà muốn tấu này, không phải lão già chết tiệt kia còn có thể là ai?

Ta ngao ngán xiêu vẹo bò dậy, chán chường nói: “Thế nào, hiện tại nhớ ra tiểu đồ đệ ta rồi à?” Ta nhìn cạnh bàn, may mà Đế Hạo không có đây.

“Sư phụ ta không phải là đến chúc mừng ngươi sắp làm cô gia ( con rể) của võ lâm đệ nhất đại trang Bộc Tà sơn trang sao?” Tử lão đầu cười đến vô tâm vô phế, hắn không biết những ngày hắn vắng mặt, ta sống có bao nhiêu vất vả.

“Như thế, đợi ta trở thành ‘cô gia’, có phải ngươi sẽ nói cho ta biết phương pháp để trở về nguyên lai thế giới?” Ta cười lạnh, một tay tóm lấy râu hắn, nhanh đến nỗi ngay cả thời gian để hắn kinh hô cũng không có.

“Tiểu đậu tử, ngươi trưởng thành a, công phu tiến bộ nhiều như vậy.” Tử lão đầu lấy những ngón tay ta ra, giải cứu râu của hắn thoát khỏi “ma trảo” của ta.

“Rốt cuộc ngươi dự định khi nào thì mới cho ta biết phương pháp trở về nguyên lai thế giới?” Ta nghiêm mặt nói, đến nơi này đã gần một năm rồi, tuy rằng ta cùng tử lão đầu giao hẹn là ba năm kỳ hạn, nhưng chung quy ta vẫn cảm thấy sự tình hắn bảo ta làm có phần kỳ quái …… Hoặc là nói có loại liên hệ vi diệu gì đó ……

Khiến ta lên Chú Kiếm Điên đạo kiếm, ta nhận thức Đế Hạo; đi Cửu Trọng Thiên thâu dược, ta kết giao Khinh Hàn, nhờ thế ta có được thần binh thiên hạ vô song, hơn nữa trong khoảng thời gian ngắn đề cao nội lực. Tiếp theo muốn ta đến Bộc Tà sơn trang luận võ chiêu thân, ta học được kiếm pháp của Đế Hạo, chưởng pháp của Khinh Hàn …… Tử lão đầu từng nói, muốn ta dương danh lập vạn trong chốn giang hồ, nhưng ta lại cảm thấy hết thảy hắn làm khiến vận mệnh ta cùng Đế Hạo Khinh Hàn nối lại cùng nhau, lại biết đâu không phải là ý tứ của lão thiên gia mà là tử lão đầu đã sớm dự liệu trước? Ta ngước đầu lên, dán mắt nhìn lão chòng chọc, muốn từ trong ấy nhìn ra chút đầu mối.

“Nếu ngươi muốn trở về thì không cần nóng vội.” Tử lão đầu vỗ vỗ bả vai ta, không giống thái độ nói cho qua lệ mà hắn hay dùng, cảm giác có vài phần nghiêm túc, “Các ngươi đều là những hài tử quan trọng nhất của ta …… “

“Các ngươi?” Ta trong lòng cẩn thận lặp lại hai chữ này, như vậy ngoài ta ra còn có ai là “quan trọng” à?

“Bất luận ngươi muốn ta làm gì, trên giang hồ rạng danh cũng được, vì ngươi trộm đồ vật gì đó cũng được …… ” Ta ngừng lại, “Với ta mà nói đã không còn ý nghĩa nữa.”

“Sao vậy? Ngươi không tin ta có thể giúp ngươi trở về?” Tử lão đầu vẻ mặt dò xét nhìn ta, có vài phần trào tiếu, tựa hồ đang nói quả nhiên vẫn là hài tử.

“Tin hay không tin đã không trọng yếu nữa, phương pháp trở về, tin ắt có, không tin ắt không.”

“Nga?” Một tia sáng bỗng lóe lên trong ánh mắt tử lão đầu.

“Ta đã từng nghĩ, chỉ cần có một tia hy vọng ta cũng nhất định phải trở về. Nhưng mà, hiện tại hễ nghĩ đến từ ‘trở về’, lòng ta lại đau.”

“Đó là bởi vì có sự vật khiến ngươi lưu luyến.” Tử lão đầu cười cười, tựa hồ đã sớm dự liệu đến, “Có điều, ngươi phải suy nghĩ rõ ràng, trở về hay không trở về, cơ hội lựa chọn này ta chỉ cho ngươi một lần.”

“Ta đã suy nghĩ rất lâu, phiền não rất lâu, cho đến khi Hiểu Nguyệt sư thái nói với ta ‘tâm nhẹ thân ắt nhẹ’, ta bắt đầu nghĩ rốt cuộc nên lựa chọn thế nào sẽ khiến lòng ta nhẹ?” Ta nhìn tử lão đầu cười.

“Ngươi đã lựa chọn ra rồi.” Tử lão đầu sờ sờ cái mũi của mình, “Thế hiện tại ngươi cảm giác nhẹ nhõm hơn chăng?”

Ta nhắm mắt lại, thật sâu hít vào một hơi, sau đó thoải mái vươn vai, “Nhẹ nhõm …… đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều~”

“Ha ha,” lão đầu tử cười đến nỗi mắt híp lại thành một đường rãnh, giơ tay đặt lên đầu ta, tựa như đang ức hiếp tiểu miêu tiểu cẩu trong nhà, “Xem ra ngươi không còn cần sư phụ ta nữa.”

“Hết cách a, ngươi ngoại trừ khinh công tàm tạm ra, hình như cái gì cũng không dạy qua ta!” Ta chán nản nhìn hắn một cái.


“Nhưng mà, tiểu đậu tử, ta lại cảm giác duyên phận sư đồ giữa hai ta còn chưa tận đâu!”

“Thế ngươi là dự định đem ‘lạc nhạn chỉ’ cao siêu của ngươi truyền thụ cho ta?” Ta cố ý hớn hở nói.

“Đừng giở bộ này ra, lưỡng đại kinh điển của Bích U Cung —— lưu vân phân thủy kiếm còn có ngự hoa bát thức ngươi cũng học đổng, còn nghĩ đến chút vốn liếng kia của ta”. Lão đầu tử từ trong y phục lấy ra một cái tiểu hạp nhỏ như ngón tay cái, “Mai sau khi cần thiết, ngươi mở hộp này ra, bên trong có ‘truy phong cổ’ do ta nuôi, nó có thể truy tìm mùi của ta trong gió, từ đó tìm được ta, có điều, không có đại sự gì ngươi cũng đừng tùy tiện phóng nó ra phiền ta à!”

Ta cười hì hì đem tiểu hạp đeo lên cổ nói: “Đây là lần đầu ngươi tặng ta thứ hữu dụng như thế.”

“Hắc, xú tiểu tử nhà ngươi,” tử lão đầu từ bên giường đứng lên, phủi phủi bụi bặm bám trên người, “Hiện tại, ta có thể hảo hảo đi hưởng thụ nhân sinh của ta rồi …… “

Ta nhìn thân ảnh hắn chậm rãi bước ra ngoài, bỗng nhiên có một loại xúc động, liền từ trên giường trèo xuống, quỳ trên mặt đất.

Ám tống thu ba (gửi ngầm sóng thu): đôi mắt của người con gái như sóng nước mùa thu trao gửi ý ngầm (tựa như liếc mắt đưa tình). Câu này là từ bài “Bách bộ hồng” của Tô Thức, một nhà thơ nổi tiếng Trung Quốc thời Tống.

Quan công: em kết nghĩa của Lưu Bị trong tam quốc diễn nghĩa.