Tư Thái Cung Phi

Chương 156: Nước chảy vô tình

Edit: Huyền Hiền viện.
Beta: Mai Thái phi.
Thượng Dương cung.
Hôm nay Tứ Hoàng tử vẫn đến thỉnh an đúng giờ, nhưng Hoa Thường nhạy cảm nhận ra, nhi tử có chút thất thần.


Hoa Thường sửa lại vài sợi tóc mai hai bên Thái Dương, cười nói: "Hiện tại mẫu phi đã hoa tàn ít bướm, đến cả tiểu Tứ cũng không muốn nhìn nữa rồi. Có phải dung mạo của những tú nữ xinh đẹp như hoa, nên đã mê hoặc ánh nhìn của tiểu Tứ hay không?"


Tứ Hoàng tử nghe mẫu phi nói vậy thì khôi phục lại tinh thần, mặt hơi ửng đỏ, lên tiếng phản bác: "Mẫu phi nói bậy gì thế, nhi thần không có."


Phải biết rằng Tứ Hoàng tử rất hiếm khi đỏ mặt thẹn thùng, cho nên Hoa Thường có chút ngạc nhiên, nhẹ giọng nói: "Chẳng lẽ bị mẫu phi nói trúng rồi sao? Xem tiểu Tứ của chúng ta vậy mà lại thẹn thùng kìa. Nói đi, có phải nhìn trúng vị tú nữ nào rồi đúng không?"


Tứ Hoàng tử biết không thể gạt được mẫu phi của mình, bất đắc dĩ nói: "Nhi thần chỉ là tình cờ kinh hồng một thoáng [1] mà thôi, sao có thể xem là coi trọng được?"
[1] Kinh hồng một thoáng (惊鸿一瞥) hay Kinh hồng nhất diện (驚鴻一面): Chỉ liếc mắt một cái, liền lưu lại ấn tượng sâu sắc mãnh liệt.


Hoa Thường chăm chú nhìn Tứ Hoàng tử, sau đó cười nói: "Không phải là nữ nhi Trịnh thị chứ? Người khác có thể không biết, nhưng mẫu phi thì lại biết, trước đó vài ngày, con và Ngũ Hoàng tử đã gặp qua nàng ấy. Như thế nào, lúc đó con giúp Ngũ Hoàng tử lấy được tình cảm của người ta, hiện tại hối hận rồi sao?"


Trong đầu Hoa Thường đột nhiên hiện ra hình ảnh hai huynh đệ cùng yêu một nữ nhân, cuối cùng dẫn đến hồng nhan họa thuỷ, huynh đệ tương tàn. Nàng vội vàng lắc đầu, ném cái cốt truyện cẩu huyết ra khỏi đầu mình.


Tứ Hoàng tử thấy mẫu phi loạn điểm uyên ương [2], bắc đắc dĩ nói: "Không phải nữ nhi Trịnh thị. Hôm qua trong lúc vô ý nhi thần có nhìn thấy một nữ tử thanh nhã phiêu dật, mắt ngọc mày ngài, nên nhi thần có chút hảo cảm mà thôi."
[2] Loạn điểm uyên ương: Ghép đôi lung tung.


Thiếu niên mộ ngải [3], dù sao Tứ Hoàng tử cũng đã trưởng thành, tuy bên người cũng có mấy phụ nhân, nhưng mà các nàng chỉ là thị nữ, cho nên không có tư cách lộ diện ra bên ngoài. Hiện giờ đang là thời gian tuyển tú nữ, Tứ Hoàng tử lại phải thành thân, nếu nói trong lòng không có chút dao động thì chính là gạt người.


[3] Thiếu niên mộ ngải: ý nói con trai đến tuổi tình yêu chớm nở, liền biết ái mộ thiếu nữ xinh đẹp. Sau lại dùng để chỉ tình cảm đẹp đẽ đầu đời của người thiếu niên.


Tất nhiên trong đầu Tứ Hoàng tử cũng tưởng tượng ra hình ảnh thê tử của mình. Hắn hi vọng người đó có thể giống như mẫu phi.


Nhưng căn bản hắn không tìm được nữ nhân nào có dung mạo, khí chất, tính cách và gia thế hoàn mỹ giống như mẫu phi, cho nên chỉ cần nàng ấy có vài phần giống với mẫu phi thì cũng đủ rồi. Hắn nhất định sẽ giống như phụ hoàng, đối xử với nàng ấy thật tốt. Không, phải tốt hơn so với phụ hoàng đối với mẫu phi, bởi vì đó là thê tử của hắn.


Nữ tử kia cũng có vài phần giống với mẫu phi.
Hoa Thường nhìn vẻ mặt hơi ửng đỏ của Tứ Hoàng tử, có chút chua xót lại có chút vui vẻ, mở miệng nói: "Vậy là nữ nhi nhà ai, con có biết không? Mẫu phi sẽ giúp con hỏi thăm về nàng ấy một chút, chỉ cần con thích, mẫu phi sẽ giúp con có được nàng ấy."


Tứ Hoàng tử vội lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Nhi thần không biết, chỉ là kinh hồng thoáng qua bên thạch hồ, sao có thể biết tên được?"


Hoa Thường phì cười, đúng là đứa nhỏ ngốc, không biết hỏi thăm các cung nhân hoặc mama đi cùng sao? Tuy có quy định là các Hoàng tử và tú nữ phải tránh mặt nhau, nhưng mà lần tuyển tú này rõ ràng là tuyển cho các Hoàng tử. Hoàng đế cũng đã mở miệng nói hậu cung sẽ không nạp thêm phi tần, cho nên quy chế đợt này không nghiêm cẩn như trước. Cho dù mama có hà khắc đến đâu thì cũng nể mặt mà cho Tứ Hoàng tử một nhân tình. Cũng không phải là làm chuyện bất chính hay tư thông mà sợ bị người khác gièm pha, biết tên và gia thế thì có gì nghiêm trọng đâu?


Hoa Thường cười nói: "Thế đã gặp ở chỗ nào?"


Tứ Hoàng tử ngượng ngùng ho khụ khụ hai tiếng rồi nói: "Con và Nhị ca đi dạo đến thạch hồ thì nhìn thấy. Bên kia có rất nhiều tú nữ, nhi thần liếc mắt một cái đã nhìn thấy nàng ấy. Ừm, nàng ấy mặc cung trang màu xanh lam, trên đầu có cài thêm một cây trâm ngọc màu xanh, rất bắt mắt."


Hoa Thường nhướng mày, mặc cung trang màu lam đã nói lên gia thế của nàng ấy, trên đầu lại cài trâm không hợp lễ tiết như thế, chắc chắn là ai đó đã ban thưởng cho nàng ấy. Xem ra phạm vi tìm kiếm có thể thu nhỏ lại rất nhiều.
"Được rồi, chuyện này cứ giao cho mẫu phi, bảo đảm sẽ giúp con tìm ra mỹ nhân."


Một ngày sau, Vị Ương cung.
Hoàng Thái tử Trần Nghiễm mặc phục sức Thái tử màu hạnh hoàng (màu vàng hoa hạnh) có thêu tứ long ngồi ngay ngắn trên ghế, vẻ mặt trầm tĩnh, rất có khí độ: "Mẫu hậu gọi nhi thần đến có chuyện gì quan trọng sao?"


Hoàng hậu nhìn thấy dáng người đĩnh đạt của Thái tử, trong mắt hiện lên ý cười vui mừng, mở miệng nói: "Còn không phải là vì hôn sự của con sao. Mẫu hậu không biết nhiều về thế cục tiền triều, nhưng con tham chính cũng đã lâu ngày, đối với vị trí Thái tử phi, trong lòng con có tiêu chuẩn gì không? Xem ý tứ của phụ hoàng con, dường như là vừa ý với nữ nhi Trịnh thị. Mẫu hậu không yên tâm nên hôm nay triệu con đến hỏi một chút."


Thái tử Trần Nghiễm hơi nhíu mày, mở miệng nói: "Phụ hoàng vừa ý Trịnh thị sao? Là chính miệng phụ hoàng nói ư?"


Hoàng hậu lắc đầu nói: "Đương nhiên phụ hoàng con sẽ không chính miệng nói ra, nhưng thông qua lời nói thì có thể hiểu được ý như vậy. Trịnh thị là nhà mẹ đẻ của Đức phi, nhà ngoại của Đại Hoàng tử Chiếu Bình vương. Xưa nay con và đại ca của con không hoà hợp với nhau, nếu cưới nữ nhi Trịnh thị, thì không biết sẽ như thế nào? Tâm tư của phụ hoàng con càng ngày càng khó đoán."


Thái tử nhẹ nhàng rũ mi mắt xuống, mở miệng nói: "Mẫu hậu, nữ nhi Trịnh thị không phải là lựa chọn tốt nhất. Chọn thê tộc quan trọng là chọn người có thế lực. Chúng ta không thể biến người vốn nên là trung thần cho đến chết trở thành "đầu tường thảo" [4] được, chúng ta phải nghĩ cách thuyết phục phụ hoàng. Tốt nhất là để Chu thị và Tề thị trúng tuyển rồi chọn một trong hai, hai nhà bọn họ cũng có thể xem là phù hợp với tiêu chí của nhi thần."


[4] Đầu tường thảo: Trở nên vô dụng.
Hoàng hậu gật đầu nói: "Mẫu hậu kiến thức nông cạn, cũng không hiểu chuyện triều chính, tất cả đều nghe theo con, nhất định mẫu hậu sẽ cố gắng hết sức."
Thái tử lộ ra ý cười, thần sắc cũng hòa hoãn đi, nhẹ nhàng nói: "Tạ mẫu hậu."


Vừa lúc này, Thuý Lâu từ ngoài cửa đi vào. Nàng là lão nhân bên cạnh Hoàng hậu, là người nhìn Thái tử lớn lên, cho nên chỉ nhẹ nhàng hành lễ rồi lên tiếng nói: "Nương nương, Kỳ Quý phi ở Thượng Dương cung vừa triệu kiến nữ nhi Tề thị."


Hoàng hậu từ từ nhíu mày lại, cất tiếng hỏi: "Nàng ta nhìn trúng nữ nhi Tề thị sao? Không đúng, Kỳ Quý phi luôn là người rất cẩn thận, nàng ta chưa bao giờ làm những việc vượt quá quy củ. Chẳng lẽ Hoàng thượng vừa ý nữ nhi Tề thị, muốn phối cho Tứ Hoàng tử sao?"


Hoàng hậu và Thái tử đều có chút tức giận. Thái tử là huynh trưởng, cũng là Trữ quân, mà kỳ tuyển tú lần này, cái chính là tuyển Thái tử phi. Quân thần phân rõ, đích thứ khác biệt, tôn ti trật tự phải có trước có sau chứ? Nếu là do Kỳ Quý phi vượt quá khuôn phép, tự mình làm chủ muốn cướp vị tức phụ tốt, thì cũng sẽ không làm cho người khác tức giận. Chỉ sợ rằng, đây là ý của Hoàng thượng, như vậy chẳng phải là Hoàng thượng không cho Thái tử chút mặt mũi nào sao? Chẳng lẽ ái tử của sủng phi lại có sức ảnh hưởng lớn đến vậy ư?


Thái tử giấu đi vẻ tức giận, nhìn Hoàng hậu an ủi: "Mậu hậu bớt giận. Mặc kệ đây là ý của ai, hoặc do ai bày mưu tính kế, lúc này chúng ta không thể tự loạn trận tuyến của mình được, càng không thể chọc giận phụ hoàng. Huống chi, nói đi thì cũng phải nói lại, Kỳ Quý phi vừa ý Tề thị, mà Tề thị có coi trọng Tứ đệ hay không thì lại là một vấn đề khác."


Hoàng hậu áp chế cơn tức giận xuống, mở miệng nói: "Đó là Tứ đệ của con, hậu duệ quý tộc, không được nói như vậy! Nếu để phụ hoàng con biết thì lại đến răn dạy con đấy."
Thái tử cúi đầu nghe lời: "Vâng, mẫu hậu, là do nhi thần lỡ lời."
Thượng Dương cung.


Hoa Thường nhìn người đang ngồi phía dưới mà tâm trạng vô cùng phức tạp. Không ngờ ánh mắt nhìn người của tiểu Tứ lại giống với phụ hoàng của nó như vậy, quả nhiên là hai phụ tử tâm linh tương thông mà.
"Tên của ngươi gọi là Bích Quân sao?" Hoa Thường ôn hoà mở miệng nói.


Tề Bích Quân đứng lên hành lễ trả lời: "Bẩm nương nương, khuê danh của thần nữ là Bích Quân."


Dung mạo của Tề thị không xinh đẹp như trong tưởng tượng của Hoa Thường, chỉ được coi là đoan chính thanh tú, nhưng các đường nét trên gương mặt thì lại có linh khí. Không biết vì sao tiểu Tứ lại nhất kiến chung tình với nàng ta như vậy.


Hoa Thường phất tay, cười nói: "Không cần phải đa lễ như vậy, ngồi trả lời cũng được."


Hoa Thường cũng không phải bởi vì những tin đồn về Tề thị mà có thành kiến với nàng ta, dù sao nàng ta cũng là nữ tử mà tiểu Tứ coi trọng. Cho dù nàng ta là chúng tinh phủng nguyệt [5] trong các tú nữ, hành sự ngạo mạn, vô cùng ngang ngược đi nữa, thì cũng không nhất định là sự thật. Huống chi, cho dù đó là sự thật thì cũng không nhất định là một nữ tử xấu.


[5] Chúng tinh phủng nguyệt: Trăng sao vây quanh, ý nói luôn được mọi người vây xung quanh ca tụng tán dương, là cái rốn của vũ trụ.


Thời đại không giống nhau thì giá trị quan cũng không giống nhau. Có cái nhìn ứng với thời đại tất nhiên là quan trọng. Nhưng mà theo Hoa Thường, nếu làm thê tử của tiểu Tứ, là một vị Vương phi của Vương gia, thì cũng không nhất định phải yêu cầu quá khắt khe về khuôn phép. Nếu như có tính cách riêng của mình, ngược lại cũng là một chuyện tốt.


"Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi? Ngày thường ở nhà làm những việc yêu thích gì?"


Tề Bích Quân hạ mi mắt xuống, trầm tĩnh nói: "Bẩm nương nương, thần nữ mười sáu tuổi. Thường ngày ở nhà được phụ mẫu nuông chiều nên thần nữ cũng không cần làm gì. Chỉ là thỉnh thoảng thần nữ có thêu thùa may vá một chút, đọc một chút kinh thư."


Hoa Thường cười cười nói: "Hiện giờ ngươi ở trong cung đã quen chưa? Quy định trong cung nghiêm ngặt, nhưng ngươi cũng không cần quá lo lắng, cung quy cũng có quy tắc rõ ràng. Nhưng mà ngươi ở chung với những nữ tử cùng tuổi khác e là có chút bất tiện đúng không?"


Tề Bích Quân trả lời: "Thần nữ ở trong cung rất tốt, cũng không thấy có gì không quen. Khi thần nữ còn ở nhà cũng có nhiều tỷ muội, tuy ở chung có xa lạ một chút nhưng vẫn rất tốt, tạ nương nương quan tâm."


Hoa Thường ngẩng đầu nhìn sắc trời, lên tiếng nói: "Cũng đã là buổi trưa, ngươi cứ dùng ngọ thiện ở đây rồi hãy trở về."


Tề Bích Quân nhẹ nhàng hành lễ rồi nói: "Được nương nương hậu ái, thần nữ ghi nhớ trong lòng. Nhưng buổi chiều thần nữ còn phải học cung quy, nếu thần nữ rời đi quá lâu, sợ là mama sẽ trách tội. Nếu để người khác biết được thì sẽ không hay."


Hoa Thường gật gật đầu nói: "Cũng đúng, nữ tử phải biết giữ gìn thanh danh. Người có quy tắc, lại biết nhắc nhở bản thân như ngươi cũng rất hiếm thấy." Sau đó Hoa Thường quay đầu nói với Lan Chi: "Mang đồ vật bổn cung chuẩn bị để ban thưởng lên đây."


Lan Chi hành lễ nhận lệnh, bưng cái khay đến trước mặt Bích Quân, nhẹ nhàng nói: "Đây là trâm ngọc nương nương chuẩn bị tặng cho tiểu chủ, cũng không phải là vật gì quý hiếm, chỉ là chút lễ gặp mặt mà thôi."


Tề Bích Quân hành lễ tạ ơn: "Trưởng giả (bậc tiền bối) ban tặng, thần nữ không dám chối từ, thần nữ tạ ơn nương nương."
Sau khi tiễn Tề Bích Quân đi, Hoa Thường chậm rãi thở dài.


Thược Dược nhẹ nhàng bóp vai cho Hoa Thường, khẽ cất tiếng hỏi: "Sao nương nương lại thở dài vậy? Nô tỳ thấy vị Tề cô nương này cũng không giống như lời đồn. Chưa nói đến việc tính tình nàng ta trầm tĩnh biết trước biết sau, mà nàng ta đối nhân xử thế cũng nói có sách, mách có chứng, tiến lui có chừng mực, đối với nương nương cũng rất mực cung kính, không hổ danh là nữ tử xuất thân từ thế gia vọng tộc."


Hoa Thường lắc lắc đầu nói: "Những gì ngươi nhìn thấy chỉ là mặt ngoài. Hơn nữa, cho dù đó là một cô nương đanh đá, vô cùng đanh đá, thì trước mặt bổn cung cũng phải mang một bộ dạng khác. Dù có cuồng ngạo ương ngạnh đến đâu thì cũng sẽ không dám biểu hiện trước mặt bổn cung. Bổn cung thở dài chính là, vị Tề cô nương này, rõ ràng là không để ý đến bổn cung, không để ý đến Tứ Hoàng tử, cố ý tránh né. Xem ra, bổn cung nghĩ không sai, nàng ta đang nhắm vào vị trí Thái tử phi."