Trùng Sinh Lại Làm Sủng Phi

Chương 50

Minh Yến thu dọn lại nhưng hộp trang điểm nhỏ được mở trên bàn trang điểm, khép lại hộp cuối cùng đựng giấy son môi, lại xếp cẩn thận các hộp bên cạnh, Minh Yến khom lưng đẩy cái ghế gỗ khắc hoa cúc trước bàn trang điểm vào một cái, lúc này mới chạy chậm vài bước chạy tới trước cửa đuổi tới chỗ Trầm Cẩn Huyên cùng Tràng Hoa.

Dùng tay nâng cánh tay quận chúa nhà nàng, Minh Yến cười xinh đẹp nói: "Quận chúa người cứ việc yên tâm mà đi, em nhất định coi được Trà Huyên các của chúng ta."

Chuyện Trầm Tiểu vương gia làm cho Trầm Cẩn Huyên buồn bực không vui hồi lâu, cho đến hôm nay mới thể hiện một chút ý cười, mặc dù là ứng phó tiệc yến của Hoàng hậu nương nương, còn có thể gặp phi tần không vừa mắt chủ tử, nhưng Minh Yến vẫn cảm thấy vui vẻ, có thể đi ra ngự hoa viên nhìn mẫu đơn khoe sắc một chút, đối với quận chúa nhà nàng cũng rất hữu ích.

Cả ngày bị đè nén trong phòng, trên người lại có vết thương, làm sao mà tốt được? dღđ。l。qღđ

Minh Yến biết quận chúa nhà nàng sẽ không để ý những lời khiêu khích chanh chua của người bên ngoài, cho nên bữa tiệc ngắm hoa có thể để cho Trầm Cẩn Huyên tiếp xúc với bên ngoài một chút, nàng cho rằng cực tốt.

Vì vậy, ngữ điệu của nàng nhẹ nhàng tựa như con chim đang hót trên cành cây cao kia.

Trầm Cẩn Huyên không biết trong lòng Minh Yến có ý tưởng gì, nhưng cũng có thể nhìn thấy hiện tại tâm tình nàng ấy rất tốt, liền nghiêng người liếc nàng: "Em nha đầu này, ta đi yến tiệc, em ngây ngô cười cái gì?"

Ngay tại vừa rồi, cũng không biết ai thở dài bảo nàng tự chối tiệc ngắm hoa. Mới qua một chút, nàng đi đến tiệc ngắm hoa lại vui đến mức nở hoa như vậy?

Trầm Cẩn Huyên không hiểu, hận không thể chỉ lên trán của Minh Yến, nhưng chung quy lại lười động thủ.

Khi nói chuyện, dưới chân nàng vẫn bước đi, bước chân nhỏ trãi vụn, bên trái bên phái phân biệt là Minh Yến và Tràng Hoa nâng tay nàng, chủ tử hai người bước ra khuông cửa, lại đi xuống hài tầng thềm đá.

Viện hoa trong Trà Huyên các cũng vừa mới mở, tháng trước chỉ có nụ hoa cây bông gòn, bây giờ nở ra nhiều đóa hoa, bất quá thân cây bông gòn cao, trong viện chỉ có một gốc cây, nở hoa cũng không tính là một đám đoàn hoa, trừ cái đó ra, cùng hoa hồng làm bạn là một gốc cây vặn vẹo, chỉ cần ngắm xem, rất xinh đẹp, đứng xa lại thấy tổng thể vường hoa, liền thiếu hụt mỹ cảm.

Trầm Cẩn Huyên nghỉ chân, xuất thần ngắm một cây bông, chỉ cảm thấy vô cùng đẹp, chợt hoàn hồn, nàng cảm thấy rất lâu rồi mình chưa tỉ mỉ lưu ý mọi thứ xung quanh Trà Huyên các.

Nguyên lai trong viện có một gốc cây bông gòn.

"Hoa này nở thật diễm lệ."

Nàng nỉ non một mình đi tới, giống như kiếp trước đi về phía hắn, giống như cây bông gòn kia, nơi hắn đứng.

Vươn cánh tay trắng nõn nà, nhẹ nhàng rơi trên cây bông gòn, xúc cảm vỏ ngoài cây cũng không hề tốt, Trầm Cẩn Huyên nhìn bàn tay cùng vỏ cây tương phản, kéo kéo khóe miệng, nâng một ý cười không rõ cảm xúc.

Phó Dập, ta nhất định sẽ tìm ngươi báo thù.

Chỉ ngươi, duy nhất là ngươi.

“Nương nương, " Tràng Hoa rất sợ trễ thời gian, mở miệng gọi Trầm Cẩn Huyên, cùng lúc đó nàng xoay người lại, nhìn thoáng qua phương hướng của gian phòng hạ nhân ở: "Nương nương, nếu không đi chúng ta sẽ trễ."

Tràng Hoa vừa nói, Trầm Cẩn Huyên đi tới bên cạnh, lại tiếp tục nói: "Còn có...trường hợp ngắm hoa như vậy, người nên mang theo Phương Vũ đi cùng, hoàng đế bệ hạ không có ở trong cung, người cần phải cẩn thận nhiều hơn."

Tay trở xuống bên người mình, Trầm Cẩn Huyên bới móc thiếu sót nhìn về phía Tràng Hoa, lập lại: "... Phương Vũ?"

Đúng rồi, sao lại quên được, ngày ấy nàng đưa tiễn bệ hạ cũng đã nói qua, hình như nói cái gì Phương Vũ đã tịnh thân đưa đến Trà Huyên các.

Phương Vũ có võ, thời khắc nguy hiểm nói không chừng có thể bảo vệ nàng.

Tuy rằng nơi này là hậu cung, nguy hiểm cũng không nguy hiểm bằng ở bên ngoài cung. Dien..dan..le..quy..don.com

Nhưng dầu gì cũng không thể để Mục Diễm phân tâm nhiều.

"Để y cùng đi đi."

Được lệnh của Trầm Cẩn Huyên, tầm mắt Tràng Hoa rơi xuống tiểu cung nữ đứng bên cạnh, nàng hướng về nơi Phương Vũ đang ở giơ giơ cằm, tiểu cung nữ gật đầu, vui vẻ chạy đi.

Không bao lâu, Phương Vũ cùng tiểu cung nữ kia đi tới, y mặt bộ y phúc xanh xám tro của thái giám, đầu trên đeo mũ, chóp đỉnh mũ có viên ngọc, theo đỉnh mũ, hai sườn tai rũ xuống hai dây màu đen, sợi dây đại khái rơi xuống vừa đi nơi sườn, mũ màu đen, là một thái giám cấp thấp nhất.

Vẻ mặt của y không giống với thái giám trong cung chút nào, không có một tia mềm hóa, vẫn là lông mày thô dày đen đặc, con mắt to hữu thần, chỉ thấp hơn một cái đầu với Mục Diễm, chân dài rộng, nơi nào giống thái giám đâu.?

Mặc dù y mặc trang phục tiêu chuẩn của thái giám, nhưng một điểm cũng không giống.

Phương Vũ tỉ mỉ quan sát Trầm Cẩn Huyên sau đó hành lễ với nàng, giọng nơi trong trẻo, dùng từ cung kính.

Trầm Cẩn Huyên thu hồi ánh mắt dò xét, để Phương Vũ đứng dậy, lại một tiếng phân phó y theo nàng đến yến tiệc ngắm hoa, Phương Vũ cuối người tiếp lệnh, eo cong một chút, nhưng hai viên châu hắc sắc lại không rũ xuống, y nói: "Vâng, mời nương nương đi trước."

Không biết thế nào, Trầm Cẩn Huyên cảm thấy tình cảnh có chút buồn cười, nhịn không dược nhếch khóe môi, cất bước về phía đại môn Trà Huyên các. DĐLQĐ>com

Trên đường, Trầm Cẩn Huyên vẫn không nhịn xuống, hỏi nghi hoặc trong lòng ra, ánh mắt nàng nhìn đường, mấp máy hai cánh môi phấn hồng, thanh âm nhẹ nhàng hỏi Phương Vũ: "Ta xem ngươi gần như...Vẫn chưa tịnh thân."

Hai đời nàng làm người, đều ở trong cung, nếu liếc mắt có thể nhìn ra thái giám thật hay giả, đó là chuyện không có khả năng, chỉ là mạc danh kì diệu, trực giác của nàng nói cho nàng biết mà thôi.

Nếu như thực sự Phương Vũ vẫn chưa tịnh thân, vậy sao hoàng đế bệ hạ lại đưa Cảnh quý nhân đã cách chức cho y, như thế đây không phải là nghiêm phạt, ngược lại thành toàn cho đôi uyên ương bọn họ sao?

Trầm Cẩn Huyên cũng không nhìn ra Phương Vũ trộm bí mật lừa gạt hoàng đế, cho nên Phương Vũ không tịnh thân, hoàng đế bệ hạ rõ ràng biết, hắn... Đại khái là thật tâm thành toàn đi?

Trong nháy mắt Phương Vũ rất muốn nói "Ánh mắt của quý tần nương nương thật tốt", nhưng nếu nói ra chuyện này, khẳng định y khó dữ mạng nhỏ này, liện hạ tâm tư, nhanh chóng giải đáp nghi hoặc của Trầm Cẩn Huyên: "Bẩm nương nương, nô tài quả thực chưa tịnh thân."

Không thể không nói, ban đầu Trầm Cẩn Huyên nghe lời ấy cảm thấy khiếp sợ, nàng dừng bước, không thể úc chế mà quay đầu nhìn Phương Vũ, cặp mặt đào hoa tràn đầy khiếp sợ.

Tuy rằng đây là trực giác của nàng, nhưng cái này không đại biểu nàng với suy đoán của mình không khiếp sợ.

Hoàng đế bệ hạ muốn làm gì đây, vì sao phải để một nam nhân quang minh chính đại vào cung, còn bỏ bên cạnh nàng?

Liên tiếp nghi vấn xuất hiện trong đầu, Trầm Cẩn Huyên cau mày nhìn phía sau mình, nam nhân cuối đầu, vẫn cảm thấy đầu đau muốn ngấy.

"Ngươi nói đi, vì sao?" Mục Diễm làm như thế, nhất định có đạo lý của hắn, mà Phương Vũ, cũng nhất định biết đạo lý của Mục Diễm.

Chuyện là như vầy - -

Ngày đó Phương Vũ bị hai thị về áp dẫn đến Kính sự phòng, nhưng không như dự liệu của y làm lễ tịnh thân, chỉ là bị ép buộc uống vào một chén thuốc đen như mực, chén thuốc vừa vào dạ dày, hai mắt y liền tối đen, mất đi toàn bộ tri giác.

Chờ khi y tỉnh lại, từ trên giường ngồi dậy, hai mắt tối sầm lại, loạng choạng ngã trở lại giường, thế nhưng Phương Vũ rõ ràng cảm giác được, trên người y không có tý xíu đau đớn nào, chỉ có chút thoát lực suy yếu mà thôi.

Sau đó y xát định bản thân không có thiếu miếng thịt nào, đầu óc của y vẫn còn mơ hồ, Phương Vũ đang tâm tâm niệm niệm thì Cảnh Mạc Dương đẩy cửa vào.

Cảnh Mạc Dương lại nhớ rõ ràng, hoàng đế bệ hạ nói Sùng Đức điện của hắn thiếu một thái giám, ý của hắn là biến Phương Vũ thành thái giám, hiện tại nàng nhìn sắc mặt y tái nhợt nằm trên giường, tự nhiên cho rằng Phương Vũ đã trở thành thái giám.

Lảo đảo nhào tới trước giường, tiếp xúc được cơ thể ấm áp của y nàng gần như là lập tức khóc lên, nước mắt như bị đứt tuyến lệ, từng giọt từng giọt rơi, không có điểm dừng.

"Xin lỗi xin lỗi... Đều là ta sai... Ta không nên..." Cảnh Mạn Dương vừa khóc vừa giải thích, quả thực nàng áy náy cực kỳ, hai tay ôm thật chặt lấy Phương Vũ, giống như sợ y trách nàng muốn đẩy nàng ra.

"Mạn Dương, đừng khóc, ta không sao, ta rất tốt, không phải là lỗi của nàng, đừng khóc." Đối với Mạn Dương như thế, Phương Vũ đau lòng, y có thể hiểu mọi động tác của nàng hàm nghĩa gì, nàng lo âu sợ hãi tự trách bản thân y nhìn không xót thứ gì, đã như thế, y mới đau lòng, cũng càng hối hận.

Nếu không phải y nhu nhược lùi bước, nàng cùng y sẽ không đi đến bước này, cho dù bỏ trốn đến chân trời góc bể, khẳng định tốt hơn hiện tại vạn vạn lần, là y sai, làm sao nàng lại sai được?

Nhưng may mà ông trời che chở, may gặp hoàng đế bệ hạ khoan dung, tình yêu của y và Mạn Dương lại có hi vọng, rốt cuộc bọn họ cũng có thể quang minh chính đại ở cùng một chỗ, tuy rằng có vô số người chửi bới cười nhạo, như thế thì sao?

Trong lòng Phương Vũ ngũ vị tạp trần không hơn Cảnh Mạn Dương, chỉ là nhiều hơn nàng, vì vậy mũi cũng chua sót, đồng thời cũng mừng rỡ như điên.

Y cảm tạ bệ hạ thành toàn, bái tạ trời cao, hơn nửa là cảm động rơi nước mắt với bệ hạ.

Sau lại, Phương Vũ đến Sùng Đức điện lấy thân phận là tiểu thái giám, cùng Cảnh Mạn Dương chịu tội hầu quân không chu toàn sinh hoạt tại một nơi xa xôi ở hậu cung, là một tiểu viện hoang tàn cạnh lãnh cung âm trầm hoang lạnh, nhưng cũng là hạnh phúc mỹ mãn. di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

Lần sau lại, mấy ngày trước đây, đột nhiên hoàng đế bệ hạ triệu kiến Phương Vũ, là muốn đưa y đến Trà Huyên các.

Nói đến chỗ này, ba người nhìn đã đến Ngự hoa viên, Phương Vũ nói đơn giản kết thúc câu chuyện.

Nói là Mục Diễm sắp xuất cung, cực kỳ không yên lòng với người đang mang thai như Trầm Cẩn Huyên, hắn phái Phương Vũ đến có thể bảo vệ nàng.

Mục Diễm chỉ nói cho Phương Vũ, nếu Phương Vũ có thể bảo vệ Trầm Cẩn Huyên bình an, vậy hạnh phúc của y sẽ duy trì dài lâu, nếu Trầm Cẩn Huyên có xảy ra sai lầm gì, Mục Diễm có hàng vạn nghìn biện pháp khiến Phương Vũ và Cảnh Mạn Dương sống không bằng chết.

Hắn ngoan lệ uy hiếp như thế, lời nói không cho người khác hoài nghi chút nào, Phương Vũ lại một chút cũng không sợ, bởi vì y biết, đây là phương thức của Mục Diễm, đây là phương thức mà Mục Diễm hắn bảo vệ nữ nhân bản thân mình yêu mến.

Đã từng, Phương Vũ không làm được, hiện tại, Hoàng đế bệ hạ đang làm, là chính xát. Nếu thời gian có thể quay trở lại, chuyện xưa diễn ra một ;ần nữa, y Phương Vũ nhất định sẽ không từ thủ đoạn chỉ vì Cảnh Mạn Dương.