Trọng Sinh Chi Thú Hồn

Chương 62

La Tố không nghĩ ra, đơn giản không nghĩ nữa, bởi vì Tư Lôi Tạp đang trong hình thái lang nên La Tố bồi cự lang chơi đùa một chốc, lúc dùng cơm

trưa, Tư Lôi Tạp biến về hình người.

Buổi chiều, Ngải Địch lại

cùng Tư Lôi Tạp ở trong phòng không biết nói gì, La Tố vì có một mình

nên tiến vào trò chơi một lát. Bởi vì thay đổi khế ước thú nên cậu thuận lợi kiếm được 100 điểm tích phân, 100 điểm có thể mua được la mật khâu, La Tố cùng Tiểu Hoàng ở chung lâu như vậy, nếu nói loại khế ước thú nào cậu sử dụng rành nhất thì la mật khâu có thể xếp hàng thứ nhất.

Mục đích của La Tố là quen thuộc phương thức chiến đấu của từng loại khế

ước thú nên cậu không chút do dự đổi hắc cầu, mua la mật khâu, bất quá

cậu không vội vàng dùng khế ước thú mới tác chiến mà rời khỏi trò chơi.

Lúc này sắc trời không còn sớm, La Tố đứng dậy định giúp Mễ Duy chuẩn bị

bữa tối. Ngải Địch cùng Tư Lôi Tạp cũng không ở phòng khách, từ lúc Tư

Lôi Tạp bị Ngải Địch rời đi, hai người ở trong phòng nói chuyện gần 3

giờ rồi, phỏng chừng là thương lượng chuyện trong trường.

La Tố

còn chưa đi tới phòng bếp thì chuông cửa chợt vang lên, còn có âm thanh

điện tử máy móc vang lên: “Chủ nhân đã về, chủ nhân đã về.”

“Ai Tạp Tư!” Mễ Duy từ phòng bếp chạy ra ôm chầm lấy bầu bạn của mình, La Tố cũng theo qua, gọi một tiếng phụ thân.

“Ân, anh đi nằm một lát.” Ai Tạp Tư thoạt nhìn rất mệt mỏi, phỏng chừng bệnh viện quá bận rộn nên ông có chút thừa nhận không nổi.

Ai Tạp Tư

không về phòng mà trực tiếp nằm xuống sô pha ở phòng khách, La Tố không

rõ vì sao Mễ Duy lại gọi Ai Tạp Tư về, nhất là lúc đối phương mệt mỏi

như vậy. Bất quá nghĩ cặp bầu bạn này có thể có chuyện riêng muốn nói

nên La Tố cũng không hỏi nhiều.

“Tố Tố, con có thể giúp ba ba dọn bàn được không?” Mễ Duy muốn nói chuyện bầu bạn của Tố Tố với Ai Tạp

Tư, vì thế mới bảo La Tố vào bếp.

“Ân.” La Tố không hỏi nhiều

liền xoay người vào phòng bếp, tuy cậu không biết đồ ăn để đâu bất quá

chuyện này chắc chỉ cần cài đặt người máy trong bếp là được.

Mấy

tháng ở trường La Tố không chỉ học kiến thức về khế ước thú, cậu còn cẩn thận học cách vận dụng một ít thiết bị ở thế giới này, vì thế thiết lập người máy trong bếp đối với cậu cũng không phải việc khó.

Người

máy nhận được chỉ lệnh của La Tố thì thuần thục lấy đồ trong ngăn tủ,

hơn nữa còn lợi dụng vòng lăn nhanh chóng tiến vào nhà ăn, bắt đầu dọn

bàn.

La Tố không quay lại phòng khách, vì muốn để không gian

riêng cho Mễ Duy và Ai Tạp Tư nên cậu trực tiếp ngồi luôn ở nhà ăn.

Người máy chẳng những dọn bàn, còn bưng đồ ăn Mễ Duy đã chuẩn bị tốt

lên. La Tố chờ không bao lâu thì Mễ Duy cùng Ai Tư Tạp đã vào nhà ăn.

La Tố lập tức đứng lên, đợi đến lúc Mễ Duy cùng Ai Tạp Tư ngồi xuống cậu

mới ngồi lại vị trí của mình, vài phút sau Ngải Địch cùng Tư Lôi Tạp

cũng xuống lầu vào nhà ăn.

Mễ Duy lập tức giới thiệu Tư Lôi Tạp

với Ai Tạp Tư, Tư Lôi Tạp biết thân phận của đối phương xong thì vô cùng cung kính chào hỏi. Ai Tạp Tư tuy biểu tình rất nghiêm túc, bất quá

cũng khẽ gật đầu vài cái, có thể thấy ông rất hài lòng với biểu hiện của Tư Lôi Tạp.

Không biết có phải trùng hợp hay không, Ngải Địch

nhường vị trí vốn có của mình nên người ngồi cạnh La Tố biến thành Tư

Lôi Tạp. Trong lòng La Tố ít nhiều cũng sinh ra nghi hoặc, bất quá nhìn

bộ dáng trầm mặc của Ngải Địch và Tư Lôi Tạp, La Tố cũng không hỏi, bất

quá……. vì sao cậu cứ cảm thấy có gì đó kì quái?

Trong quá trình

dùng cơm, cả nhà ăn khá im lặng, đối với La Tố mà nói, Ngải Địch cùng Tư Lôi Tạp không mở miệng cũng không kì quái, nhưng ngay cả Mễ Duy cũng

không nói gì, cái này có chút hiếm thấy. Hơn nữa…….. không phải cậu bị

ảo giác đi, vì sao ánh mắt của Ai Tạp Tư cứ đảo qua cậu và Tư Lôi Tạp

mãi? Chẳng lẽ trên người cậu và Tư Lôi Tạp có vấn đề gì sao?

La

Tố biết có chỗ không thích hợp nhưng nghĩ mãi cũng không ra, vì thế chỉ

có thể nhanh chóng ăn xong phần mình, tính toán lên lầu nghỉ ngơi, bất

quá cậu còn chưa kịp đứng lên Ai Tạp Tư đã mở miệng: “Cậu…. đi theo

tôi.”

“?” La Tố còn tưởng Ai Tạp Tư nói mình, kết quả nhìn theo tầm mắt của ông mới phát hiện người Ai Tạp Tư gọi là Tư Lôi Tạp.

Tư Lôi Tạp trầm mặc đứng lên, nhanh chóng đi theo Ai Tạp Tư, không biết có phải cậu ảo giác hay không, cậu cảm thấy Tư Lôi Tạp có vẻ rất khẩn

trương.

“Thu?” Tiểu Hoàng ló đầu ra khỏi túi tiền của La Tố, La

Tố cúi đầu nhìn nó, cậu cảm thấy hôm nay thật khó hiểu, trước không nói

tới chuyện Mễ Duy quá nhiệt tình với Tư Lôi Tạp, hôm nay là lần đầu tiên Ai Tạp Tư gặp Tư Lôi Tạp đi? Vì sao lại gọi một mình Tư Lôi Tạp vào

phòng nói chuyện? Chẳng lẽ Tư Lôi Tạp là người quen cũ của Mễ Duy cùng

Ai Tạp Tư?

Quên đi, La Tố không muốn nghĩ tới việc này nữa, cậu

đứng lên trở về phòng, uy thực cho bọn Tiểu Hoàng xong, cậu lên mạng tra tư liệu một chút, khoảng 8 giờ kém cậu cảm thấy mình nên mang bọn Tiểu

Hoàng đi tắm rửa, vì thế La Tố xuống lầu, cậu tưởng Tư Lôi Tạp nói

chuyện với Ai Tạp Tư xong đã về nhà, không ngờ anh vẫn còn ở đây.

“A, Tố Tố, con xuống vừa lúc, đứa nhỏ Tạp Tạp hôm nay sẽ ở lại đây, bởi vì

thời gian gấp quá không kịp chuẩn bị phòng trống, các con có thể ngủ

cùng một đêm không?” Mễ Duy có vẻ rất cao hứng, bởi vì Ai Tạp Tư vừa nói với anh đứa nhỏ này không tồi, vì để hai đứa sớm tới với nhau hơn, Mễ

Duy mới quyết định để Tư Lôi Tạp ở lại một đêm.

“……..” La Tố còn

chưa kịp theo kịp lời Mễ Duy nói, đã bị cái tên kia làm giật mình, Tạp

Tạp……..rốt cuộc là cái tên gì đây a, chẳng lẽ Tư Lôi Tạp hoàn toàn không thèm để ý tới sao?

La Tố nhìn qua Tư Lôi Tạp, nam nhân này vẫn

giống như lần đầu bọn họ gặp mặt, tư thế cao ngất, đồ sộ bất động như

một pho tượng, ngũ quan sâu sắc, mái tóc đen xõa trên đầu vai, cánh môi

bạc khẽ nhếch làm người ta có cảm giác trầm mặc ít lời. Loại biểu hiện

này……. cậu có cảm giác nam nhân này hoàn toàn không để ý tới xưng hô

‘Tạp Tạp’ này a? Nói thực ra, so với ‘Tạp Tạp’ La tố cảm thấy xưng hô

‘lang ca’ cũng không tới nổi nào.

“Tố Tố, con sao vậy?” Mễ Duy

thấy La Tố trầm mặc, tưởng La Tố da mặt mỏng, xấu hổ vì chuyện ngủ chung phòng với Tư Lôi Tạp nên có chút lo lắng hỏi.

“Không, không có

gì.” Nếu Mễ Duy đã muốn giữ Tư Lôi Tạp ở lại, La Tố tự nhiên không thể

đuổi đối phương đi, huống chi cậu cũng quen ngủ chung với Tư Lôi Tạp

rồi, đương nhiên…. là quen với hình lang của anh.

“Thật tốt quá!

Ba ba đi lấy chăn cho các con.” Mễ Duy nói xong liền vội vàng chạy tới

phòng để đồ, nhất thời phòng khách chỉ còn La Tố cùng Tư Lôi Tạp.

“Tắm rửa sao?” Ngay lúc La Tố không biết nên nói gì với Tư Lôi Tạp thì âm thanh trầm thấp đột nhiên vang lên.

“Ân.” La Tố cũng không ngoài ý muốn chuyện Tư Lôi Tạp đoán được cậu định đi

tắm, bởi vì cậu chẳng những mang theo Tiểu Hoàng, còn cầm cả quần áo.

La Tố vừa nói xong thì Tư Lôi Tạp ngay trước mặt cậu nhanh chóng biến

thành hình lang, cự lang vươn tứ chi chạy tới bên người La Tố, cái đuôi

thật dài không ngừng lắc lư, đôi lang mâu màu xám chăm chú nhìn La Tố.

Đây là…… hi vọng cậu giúp anh tắm sao? La Tố bất đắc dĩ thở dài, mỗi lần cự lang muốn cầu cậu chuyện gì sẽ dùng ánh mắt như vậy nhìn cậu, dù biết

vậy nhưng lần nào cậu cũng trúng chiêu, phải nói cậu là tên không tiến

bộ sao?

“Đi thôi.” Dù sao cũng không phải lần đầu, vì thế La Tố

thỏa hiệp rất nhanh, cự lang nghe được câu trả lời khẳng định của La Tố, tầng suất cái đuôi lay động so với khi nãy lại tăng thêm một ít.

Làm bác sĩ thú y, tắm rửa cho động vật da lông như cự lang căn bản không

làm khó được La Tố. La Tố trước tiên dùng bàn chải cẩn thận chà mao cho

cự lang, sau đó mới xối nước từ chân hướng lên lên, chậm rãi làm ướt

lông mao, tiếp đó xoa sữa tắm, dử dụng bọt biển cẩn thận tẩy trừ. Chỉ

chốc lát sau xung quanh cơ thể cự lang đã phủ kín bọt xà phòng, trừ bỏ

đầu sói thì toàn bộ cơ thể bị bong bóng bao phủ.

Cự lang không

giống động vật bình thường, trước kia lúc tắm rửa cho bọn chó, La Tố còn sợ tiếng nước làm bọn nó sợ, nhưng đối với cự lang thì hoàn toàn không

cần lo lắng những vấn đề này, bởi vì cự lang cũng không phải chân chính

là lang, tắm cho nó không hao phí nhiều tâm sư và sức lực của La Tố.

Mỗi lần tắm rửa, cự lang luôn rất phối hợp, nó giống như một pho tượng đồ

sộ bất động, trừ phi La Tố ra lệnh, tỷ như vươn chân trái hoặc vươn chân phải linh tinh.

Cự lang tuy bất động nhưng đôi mắt luôn di động

theo bóng dáng La Tố, cự lang thực thích bộ dáng của La Tố bận rộn vì

mình. Có đôi khi Tư Lôi Tạp nghĩ, nếu anh thực sự là một con lang như

vậy anh nhất định là con lang hạnh phúc nhất thế giới này.

“Ngao

ô~” Lúc La Tố xả nước tẩy bọt xà phòng, cự lang cúi đầu kêu một tiếng,

La Tố lập tức buông vòi hoa sen, nước phun vào tai sao? La Tố nâng đầu

cự lang, dùng khăn cẩn thận lau nước trong tai cự lang, có thể vì động

tác của La Tố rất nhẹ nhàng, cự lang kìm lòng không đậu lại dúi đầu về

phía La Tố thêm một chút.

“Tốt lắm.” Tẩy hết bọt xà phòng trên

người cự lang xong, La Tố đi ra xa một chút, cự lang thấy La Tố đứng ở

khoảng cách an toàn liền lắc lắc cơ thể, vung nước, sau đó nó đi ra

ngoài phòng tắm, ở cửa chờ La Tố.

Mà lúc này La Tố cũng lấy khăn

tắm phủ lên người cự lang, La Tố đi vào phòng khách kéo ngăn tủ lấy máy

sấy, lúc trở về sô pha, cự lang đã thành thật ngồi xổm ở đó.

Giờ

phút này, trong lòng La Tố có cảm giác không nói nên lời, bất quá cậu

không nghĩ nhiều mà tới ngồi vào sô pha, dùng khăn lau khô hơi nước còn

dính trên người cự lang, sau đó cậu bật máy sấy, sấy lông cho cự lang.

La Tố dùng một tay luồn vào lớp lông, một tay cầm máy sấy, không ngừng đổi góc độ, bộ lông màu xám bị luồng gió từ máy sấy thổi bay. Lúc sấy tới

mặt, La Tố chỉnh mức độ nhẹ hơn một chút, bởi vì gió quá mạnh làm cự

lang không mở mắt được.

Không bao lâu sau La Tố đã sấy xong bộ

lông cự lang, bởi vì mới tấm xong, còn được sấy khô nên bộ lông vốn dày

cộm của cự lang thoạt nhìn lại phồng thêm một vòng. Tông mao màu xám

phồng lên, từ xa xa nhìn lại hệt như một con lang rối bù, đáng yêu không nói nổi. Hơn nữa vì bộ lông xù lên nên đôi bụi mâu sáng ngời của cự

lang bị mớ lông xung quanh che khuất, khí thế uy phong lẫm lẫm của nó bị yếu đi không ít.

La Tố thật không ngờ….. âm thanh lúc cậu sấy

lông làm Mễ Duy chú ý, cố ý chạy tới phòng khách xem thử, bất quá thấy

La Tố chăm chú sấy lông cho cự lang thì Mễ Duy không tiến vào. Cự lang

hẳn là hình dáng hồn thú của đứa nhỏ Tư Lôi Tạp đi? Bức tranh này thực

ấm áp, phải biết Tố Tố chưa từng đối xử với ai tốt như vậy, anh nuôi Tố

Tố nhiều năm như vậy nhưng Tố Tố chưa giúp anh sấy tóc lần nào, xem ra

Tố Tố thực sự thích đứa nhỏ Tư Lôi Tạp này.

Mễ Duy tránh ở cửa

phòng nhìn thêm một chút, nếu Ngải Địch cùng Ai Tạp Tư đều nói Tư Lôi

Tạp không thành vấn đề thì không bằng để bọn nhỏ sớm tiến tới một chút?

Dù sao Tố Tố cùng Tư Lôi Tạp cũng là lưỡng tình tương duyệt. Mễ Duy nghĩ tới đây, anh định ngày mai sẽ bàn chuyện này với Tố Tố, đúng rồi, thuận tiện tìm hiểu ý bên nhà Tư Lôi Tạp.

La Tố đã sớm cảm nhận được

hơi thở của Mễ Duy ở bên ngoài, bởi vì từng trải qua thời tận thế nên

cậu rất mẫn cảm với việc có người xuất hiện xung quanh, bất quá Mễ Duy

không tiến vào nên cậu cũng không nhiều lời.

“Tôi đi tắm.” La Tố

xoa xoa đầu cự lang, cậu vừa đứng dậy thì cự lang cũng theo sau, bất quá cự lang không tiến vào phòng tắm mà chỉ đồ sộ canh giữ ngoài cửa.

Tắm xong, La Tố mang theo Tiểu Hoàng cùng cự lang về phòng, đây là lần đầu

tiên cự lang vào phòng La Tố, vì thế nó đi xung quanh một vòng, tựa hồ

muốn ghi nhớ tất cả hoàn cảnh sống của La Tố.

Phòng La Tố do chủ

nhân trước kia bố trí, cậu không muốn làm người khác hoài nghi nên cơ

bản không hề cải biến gì cả. Bởi vì chủ nhân trước tính cách âm y nên

màu sắc chủ đạo trong phòng là màu xám, gia cụ bày trí không phải đen

cũng là trắng, nhìn không thấy màu sắc sáng sủa nào. Nếu là lần đầu tiên vào phòng này khó tránh cảm thấy có chút nặng nề.

“Ngao ô~” Cự lang cúi đầu kêu một tiếng, đôi ngươi màu xám tràn ngập lo lắng nhìn về phía La tố.

“Sao vậy?” La Tố không rõ vì sao cự lang đột nhiên dùng mũi củng tay mình,

bất quá trải qua nhiều chuyện như vậy cậu cũng hiểu được, so với hình

người, Tư Lôi Tạp hình thú tựa hồ càng có thể thẳng thắng biểu đạt suy

nghĩ cùng ý tứ của mình.

Trước khi ngủ, La Tố lên mạng một chút,

cậu sợ cự lang nhàm chán nên để màn hình ánh sáng của mình cho Tư Lôi

Tạp, bởi vì trong phòng vẫn còn một máy tính khác. Kết quả cự lang cũng

không sử dụng màn hình ánh sáng, ngược lại nó ngậm một quyển sách trên

bàn La Tố, sau đó lật xem.

La Tố không ngờ Tư Lôi Tạp cư nhiên

thích xem sách, bởi vì cậu không có thói quen xem sách điện tử nên mua

một ít, không ngờ Tư Lôi Tạp vốn là người thế giới này lại thích xem

sách, hơn nữa…… hình ảnh này của cự lang thật là…….

Không phải La Tố muốn cười mà vì hình ảnh trước mắt thực sự rất thú vị, một con lang

uy vũ thật lớn đặt sách dưới chân, cúi đầu, lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, đôi bụi mâu nhìn chằm chằm quyển sách, sau đó thỉnh thoảng lại dùng móng

vuốt lật sách…..

“Phốc——” La Tố nhịn không được bật cười, cự lang nghe thấy tiếng cười của La Tố, nhanh chóng ngẩng đầu dùng đôi bụi mâu

chăm chú nhìn La Tố thật sâu, giống như muốn vĩnh viễn ghi nhớ nụ cười

này, bất quá làm cự lang cảm thấy đáng tiếc chính là La Tố rất nhanh đã

ngừng cười, khôi phục lại biểu tình lạnh nhạt như cũ.

Cự lang một lần nữa cúi đầu, nhìn nhìn quyển sách dưới chân, một chốc lại nhìn La

Tố, cự lang đang tự hỏi…… rốt cuộc làm thế nào La Tố mới mỉm cười. Lần

trước lúc nhấc tay, La Tố cũng cười, vì suy nghĩ cẩn thận vấn đề này cự

lang lâm vào trầm mặc thật sâu.

Buổi tối lúc đi ngủ, La Tố lại

hưởng thụ đãi ngộ của thảm lông chó sói, nói thực ra……. thực ấm áp, cậu

có chút nhớ nhung tổ chức nghiên cứu da lông cự lang, không được, cậu

phải ngăn chặn bệnh cũ tái phát.

Sáng hôm sau, La Tố cùng bọn Mễ

Duy tiễn Tư Lôi Tạp, Ai Tạp Tư từ rạng sáng đã quay lại bệnh viện vì thế không có mặt. Tư Lôi Tạp trước khi đi còn dùng đôi ngươi màu xám chăm

chú nhìn La Tố, điều này làm cậu không hiểu sao có cảm giác tội ác.

Tiễn Tư Lôi Tạp xong, ngôi nhà lại khôi phục bình tĩnh, La Tố quay về phòng

khách xem tin tức, lúc thấy TV thông báo vụ án giết người ở học viện,

cậu mới nhớ ra mình đã quên hỏi Tư Lôi Tạp chuyện vụ án, không xong, cậu rốt cuộc bị sao vậy? Cư nhiên vì cuộc sống bình ổn mà quên luôn chuyện

quan trọng như vậy.

Ngay lúc La Tố đang suy nghĩ có nên gọi điện

thoại cho Tư Lôi Tạp hay không, Mễ Duy bưng trái cây tới, đi theo còn có Ngải Địch. Mễ Duy ngồi xuống bên cạnh La Tố, Ngải Địch không ngồi mà

đứng phía sau Mễ Duy.

“Làm sao vậy?” La Tố có trực giác Mễ Duy có chuyện muốn nói với mình, hơn nữa Ngải Địch cũng ở đây, chẳng lẽ hội nghị gia đình?

“Là vầy, ba ba cùng phụ thân, còn có anh cả con đã thương lượng, chúng ta

cảm thấy việc này rất tốt, con cũng không cần giấu diếm nữa.” Mễ Duy đi

thẳng vào vấn đề.

“Chuyện gì?” La Tố không hiểu gì cả.

“Tố Tố, con không cần xấu hổ, ba ba là người từng trải, chuyện này ba ba

cũng từng trải qua.” Mễ Duy tưởng La Tố ngượng ngùng nên cầm lấy tay La

Tố, như bơm hơi cho cậu: “Tuy con còn nhỏ, nhưng đứa nhỏ kia thực sự

không tồi, vì thế ba ba và phụ thân sẽ lo liệu chuyện này, đứa nhỏ kia

hôm qua nói chuyện với phụ thân con, cũng đồng ý rồi.”

“Làm chuyện gì?” Trực giác nói cho La Tố, chuyện sắp được nghe không tốt chút nào.

“Kết hôn a!” Mễ Duy nói đương nhiên, thật không ngờ anh nói đến vậy mà Tố Tố còn muốn giả ngu.

Im, phi thường im lặng, cho dù thần kinh cường đại như La Tố thì đại não

cũng trống rỗng vài giây, kết hôn? Kết hôn với ai? Từ từ, những hình ảnh không thích hợp mấy ngày nay không ngừng hội tụ trong đầu La Tố, cuối

cùng hóa thành đáp án cuối cùng, tuy trong lòng đã đoán được 7, 8 phần,

bất quá La Tố vẫn hỏi: “Kết hôn với ai?”

“Đương nhiên là Tư Lôi

Tạp rồi, Tố Tố, con làm sao vậy?” Mễ Duy có chút nóng nảy, chẳng lẽ Tố

Tố nghe thấy chuyện tốt, nhất thời không thể tiêu hóa nên choáng váng?