Trọng Sinh Chi Thú Hồn

Chương 61

“Ba ba.” Ngải Địch chào hỏi đầu tiên, Tư Lôi Tạp cũng cúi đầu nói: “Quấy rầy rồi, thưa bác.”

Mễ Duy hơi run sợ một lát, sau đó mới nói: “Hảo, hảo…… quả nhiên là đứa nhỏ tốt, vào nhà vào nhà rồi nói sau.”

Mễ Duy trước kia lúc đi học cũng từng gặp qua không ít giống đực xuất sắc, nhưng Tư Lôi Tạp lại làm anh có cảm giác sáng ngời, chỉ là một thân

quần áo quân trang xanh thẫm có vẻ anh khí bức người, mặc khác thì ngũ

quan cũng rất sâu sắc, nhất là đôi ngươi màu xám kia, có cảm giác cứng

cỏi như bàn thạch vậy, làm người ta cơ hồ không thể dời tầm mắt.

Mễ Duy rất hài lòng với con rể tương lai, bảo đứa con cả cùng Tư Lôi Tạp

vào phòng khách xong, Mễ Duy liền lên lầu gọi La Tố, bảo La Tố mau xuống tiếp đón khách.

La Tố không ngờ Ngải Địch lại cùng về với Tư Lôi Tạp, vì thế cậu gật đầu chào hỏi với cả hai, sau đó cũng ngồi xuống sô

pha, bởi vì qua thời điểm dùng cơm nên Mễ Duy chỉ đưa nước trà và điểm

tâm.

Mễ Duy vốn định xem hai đứa con sẽ nói chuyện gì với Tư Lôi

Tạp, đặc biệt là Tố Tố sẽ nói gì với bầu bạn của mình, vì thế Mễ Duy đưa trà lên cũng không rời đi, nhưng quan sát được một chốc Mễ Duy bắt đầu

lau mồ hôi.

Ngải Địch cùng Tư Lôi Tạp, còn có Ngải Tố cũng không

phải người nói nhiều, Tư Lôi Tạp luôn trầm mặc, Ngải Địch trừ phi cần

thiết nếu không sẽ mở miệng, La Tố không biết phải nói gì vì thế cũng im lặng, trước kia lúc ở chung với Tư Lôi Tạp cũng không nói chuyện, đương nhiên cái đó và Tư Lôi Tạp ở hình lang không thoát được quan hệ.

Có thể nói cả 3 đều hưởng thụ trầm mặc, trừ bỏ uống trà phòng khách im tới mức ngay cả cây kim rớt xuống cũng nghe được. Nhưng Mễ Duy thì khổ rồi, Ngải Địch thì không nói bởi vì nó là đứa con anh nuôi từ nhỏ tới lớn,

nó vốn luôn bày ra bộ mặt không có biểu tình, chính là Tư Lôi Tạp ngồi

bên cạnh Ngải Địch có chút không thích hợp, đồng dạng không có biểu cảm

gì, đồng dạng cẩn trọng ít nói, hình ảnh này làm Mễ Duy có chút không

biết làm sao, đứa con cùng người kia là bằng hữu thật à? Nếu là bằng hữu sao không nói câu nào? Còn Tố Tố nữa, Tư Lôi Tạp nếu là đối tượng kết

giao sao cả hai lại trầm mặc như vậy?

Mễ Duy chỉ cảm thấy không

khí trầm mặc này làm anh thở không nổi, kì thực không thể trách Mễ Duy,

anh ngày thường hay tụ hội với nhóm giống cái, lần nào tiệc trà cũng vô

cùng náo nhiệt, vì thế không khí trầm mặc như thế này làm anh rất khó

thích ứng. Huống chi Tư Lôi Tạp là người sinh ra từ quân bộ, tuy bản

thân không tự giác nhưng khí thế trên người Tư Lôi Tạp có chút mạnh, vì

thế thường sẽ gây ra cảm giác áp bách.

“Trà….. uống ngon lắm.” Tư Lôi Tạp chú ý tầm mắt Mễ Duy, anh không biết nên nói gì nên chỉ hộc ra vài từ.

“Cám…. cám ơn.” Mễ Duy cảm thấy có chút luống cuống, có thể vì Tư Lôi Tạp quá nghiêm túc nên Mễ Duy nhất thời không biết làm gì.

Ngải Địch vì khiếm khuyết tình cảm nên anh không nhìn ra xấu hổ của Mễ Duy,

nhưng La Tố đưa ra lối thoát cho anh: “Cám ơn anh tặng quà cho ba ba.”

“Đúng, đúng, cám ơn quà của cháu, thực sự rất đáng yêu.” Nói tới con thỏ nhỏ

kia, Mễ Duy liền khôi phục tinh thần, có thể thấy anh thực sự rất thích

món quà đó.

“Không khách khí.” Bởi vì Mễ Duy là người nhà của La

Tố, vì thế Tư Lôi Tạp so với bình thường càng nghiêm túc hơn, này không

thể trách anh, bởi vì muốn ba ba của La Tố có ấn tượng tốt về mình, vì

thế thần kinh luôn bị vây trong trạng thái căng thẳng, tuy từ gương mặt

anh không nhìn ra gì cả. Cũng vì thế mà Mễ Duy lại càng khẩn trương, anh cảm thấy đứa nhỏ này có khí thế mạnh quá, không biết Tố Tố ở cùng nó có bị khi dễ hay không.

Lại trầm mặc một lát, Mễ Duy mới có dũng

khí hỏi: “Cái kia….. Tư Lôi Tạp đúng không? Cháu cùng Tố Tố nhà ta quen

biết từ khi nào?” Vì hạnh phúc chung thân của đứa con, Mễ Duy đành cố

gắng, anh gọi Tư Lôi Tạp tới cũng vì muốn biết nhân phẩm cùng gia thế

của đối phương, nếu bỏ lỡ cơ hội này không biết phải chờ đến bao giờ

nữa.

“Mấy tháng trước.” Tuy không biết vì sao ba ba La Tố lại hỏi việc này, nhưng Tư Lôi Tạp vẫn trả lời thật. Mặc khác……. hóa ra nhủ

danh của Ngải Tố là Tố Tố sao? Thực dễ nghe.

Thấy Tư Lôi Tạp cũng không hung hãn như ngoài mặt, Mễ Duy rốt cuộc yên tâm, một hơi hỏi tiếp vài vấn đề nữa, chỉ kém không lôi mười tám đời tổ tông nhà Tư Lôi Tạp

ra hỏi. Tư Lôi Tạp cũng rất phối hợp, bất luận Mễ Duy hỏi gì anh cũng

trả lời. Đến lúc này Mễ Duy rất có hảo cảm với Tư Lôi Tạp, tuy nhìn qua

rất khó ở chung nhưng lại là một đứa nhỏ tốt rất lễ phép.

“Nói

nhiều vậy vẫn còn chưa biết người nhà cháu làm gì?” Mễ Duy rốt cuộc hỏi

tới vấn đề mấu chốt, tuy gia thế nhà bọn họ cũng không tính là tốt,

nhưng nếu là chuyện gia đình của Tố Tố, anh phải hỏi rõ một chút. Mễ Duy không trông cậy gia thế nhà Tư Lôi Tạp quá tốt, chỉ cần không có tai

tiếng, những người nhà không làm khó Tố Tố là được.

“Quân chính thế gia, gia gia là đại tướng, song thân đã qua đời.” Tư Lôi Tạp đáp ngắn gọn.

“A, thật có lỗi, bác không ngờ……..” Mễ Duy có chút áy náy, anh không biết

cha mẹ Tư Lôi Tạp đã qua đời, thật là, chuyện lớn như vậy mà Tố Tố cũng

không nói, hơn nữa…… gia thế đứa nhỏ này cũng quá tốt đi? Gia gia cư

nhiên là đại tướng, đây là nhân vật quyền lực trong quân bộ a, khó trách có thể dạy ra một tôn tử là chuẩn tướng, Mễ Duy lại càng hài lòng về Tư Lôi Tạp hơn.

Mễ Duy không biết….. cũng không phải La Tố không

nói cho anh chuyện này, mà ngay cả La Tố cũng không biết cha mẹ Tư Lôi

Tạp đã qua đời, vì thế nghe anh nói vậy La Tố không khỏi nhìn về phía

anh, tuy biết nam nhân này không cần đồng tình, nhưng La Tố ít nhiều vẫn có chút áy náy. Hành vi của Mễ Duy không thể nghi ngờ là trát muối lên

miệng vết thương của đối phương, hơn nữa…… giọng điệu của Mễ Duy không

có vẻ gì là quen biết người nhà Tư Lôi Tạp, nếu vậy sao ngày đó nghe

thấy tên Tư Lôi Tạp Mễ Duy lại kích động như vậy?

Ngay lúc La Tố

nghi hoặc, Tư Lôi Tạp dùng âm thanh trầm thấp nói: “Không sao.” Tuy biểu tình vẫn nghiêm túc như trước, bất quá La Tố biết nam nhân trầm mặc ít

lời này cũng không tức giận.

Mễ Duy thấy Tư Lôi Tạp không ngại nên định mở miệng hỏi thêm, bất quá ngay lúc này Ngải Địch mở miệng: “Ba ba.”

“Sao vậy?” Mễ Duy không hiểu vì sao Ngải Địch đột nhiên gọi mình.

Ngải Địch không chút biến sắc nhìn Mễ Duy lắc lắc đầu, Mễ Duy là ba ba anh

nên Ngải Địch không trực tiếp chỉ trích Mễ Duy, chính là lần đầu tiên

gặp mặt đã hỏi gia thế đối phương là hành vi rất không lễ phép, huống

chi Tư Lôi Tạp là đối thủ anh rất thưởng thức kiêm bằng hữu, Ngải Địch

không hi vọng Mễ Duy làm đối phương khó chịu.

Tuy Ngải Địch không mở miệng nói chuyện nhưng Mễ Duy vẫn hiểu được ý của đứa con, Ngải Địch hi vọng anh không hỏi tiếp nữa sao? Vì sao chứ? Chẳng lẽ đứa con không

biết bằng hữu của mình đang kết giao với đứa em sao?

Mễ Duy không thể hiểu được, lúc anh định nói thêm gì đó, Ngải Địch lại dụng âm thanh không hề phập phồng, máy móc lập lại: “Ba ba.”

Mễ Duy nhìn đôi

lục mâu không chút cảm tình của Ngải địch, vô thức rùng mình, tuy Ngải

Địch là con anh nhưng đôi khi nhìn Ngải Địch lạnh lùng như máy móc, anh

lại có cảm giác kinh hãi. Mễ Duy không dám hỏi nữa, anh đứng lên nói:

“Ngải Địch, con vào đây với ba ba một chút.”

“……..” Ngải Địch

không biết Mễ Duy tìm mình có chuyện gì, nhưng anh vẫn gật đầu với Tư

Lôi Tạp sau đó cùng Mễ Duy rời khỏi phòng khách.

Phòng khách rộng lớn nhất thời chỉ còn La Tố và Tư Lôi Tạp, La Tố nhấp ngụm trà, đối mặt với Tư Lôi Tạp đang trầm mặc nói: “Thật có lỗi, vừa nãy ba ba thất lễ.”

“Không sao, ba ba em là người tốt.” Tư Lôi Tạp nói ra cảm thụ thực sự trong lòng mình.

“Anh quen ba ba tôi?” La Tố rốt cuộc hỏi ra vấn đề mình để ý nhất.

Tư Lôi Tạp nghe vậy, trầm mặc lắc đầu, điều này làm La Tố càng nhíu mày

sâu hơn, nếu Tư Lôi Tạp không biết Mễ Duy thì vì sao ba ba lại để tâm

tới Tư Lôi Tạp như vậy? Chẳng lẽ vì Tư Lôi Tạp là bằng hữu của Ngải

Địch?

***

Trong phòng trong, Mễ Duy kéo Ngải Địch, có chút sốt ruột hỏi: “Sao không để ba ba hỏi tiếp, con có biết Tư Lôi Tạp với

em trai con có quan hệ gì không?”

Ngải Địch không chút biến sắc nhìn Mễ Duy, không có ý tứ đáp lại.

“Ai.” Mễ Duy thấy Ngải Địch như vậy thì bất đắc dĩ thở dài, anh có thể trông

cậy đứa con này biết chuyện gì a? Ngải Địch từ nhỏ đã bị chứng thiếu hụt tình cảm, nhìn không ra quan hệ ái muội của Tư Lôi Tạp và đứa em cũng

có thể hiểu được.

“Tư Lôi Tạp cùng Tố Tố đang kết giao, vì thế ba ba mới hỏi nó nhiều vậy, con cũng không hi vọng em trai mình bị lừa đi? Con nói cho ba ba, Tư Lôi Tạp này làm người thế nào?” Mễ Duy nghĩ dù

sao Tư Lôi Tạp cũng là bằng hữu của Ngải Địch, thái độ làm người của

Ngải Địch rất chính trực, nếu được Ngải Địch tán thành thì nhân phẩm Tư

Lôi Tạp hẳn không thành vấn đề.

“Kết giao?” Ngải Địch không chút

thay đổi lập lại hai chữ này, đây là lần đầu anh nghe thấy cách nói này. Trong khoảng thời gian này, Ngải Địch đã hoàn toàn tiếp nhận Tư Lôi

Tạp, nếu nam nhân này kết giao với đứa em thì anh cũng không phản đối.

Bất quá bây giờ anh phải xác nhận chuyện này đã.

“Ba ba từ đâu biết chuyện này?” Ngải Địch dùng ngữ điệu không hề phập phồng hỏi.

“Tố Tố nói nha!” Mễ Duy lập tức đáp.

“Con đã biết, con sẽ xử lý.” Ngải Địch nói xong liền quay lại phòng khách,

để lại một mình Mễ Duy, xử lý? Ngải Địch xử lý cái gì nha? Không được,

anh phải gọi Ai Tạp Tư về, Tố Tố tìm được bầu bạn là chuyện lớn!

Ngải Địch trở về phòng khách, không chút biến sắc nói với Tư Lôi Tạp: “Đi theo tôi.”

La Tố nghi hoặc, Tư Lôi Tạp thì không chút do dự đứng lên theo sau Ngải

Địch, La Tố vốn cũng định đi theo, nhưng Ngải Địch đã mở miệng nói: “Cậu ở lại đây.”

“?” La Tố hoàn toàn không hiểu gì cả, cậu cùng Tiểu

Hoàng trong túi tiền hai mặt nhìn nhau, Tiểu Hoàng không rõ vì sao chủ

nhân lại nhìn mình như vậy, vì thế Tiểu Hoàng nghiêng đầu, kêu khẽ một

tiếng ‘thu?’.

***

Hành lang—

“Cậu thích em trai

tôi?” Ngải Địch đi thẳng vào vấn đề, đôi ngươi không hề có chút tình cảm dao động cứ vậy nhìn về phía Tư Lôi Tạp.

Tư Lôi Tạp hơi sửng

sốt, tuy rằng gương mặt nghiêm túc không có biến hóa gì lớn nhưng hai

vành tai lại hơi đỏ lên, Tư Lôi Tạp không muốn dấu diếm Ngải Địch nên

trầm mặc gật gật đầu.

Hành lang nhất thời chìm vào yên tĩnh, sau một lúc lâu Ngải Địch mới mở miệng: “Phải đối xử tốt với nó.”

Đôi ngươi xám của Tư Lôi Tạp không thể tin mà đột ngột co rút, bất quá anh

rất nhanh lấy lại tinh thần, giọng điệu vững chắc như bàn thạch: “Tôi

sẽ, anh cả.”

“Ba ba cũng rất xem trọng cậu, tối nay ở lại ăn cơm

đi.” Ngải Địch dặn dò xong liền xoay người lên lầu, lưu lại Tư Lôi Tạp

trầm mặc đứng tại chỗ.

Nếu nói Tư Lôi Tạp không vui thì đó nhất

định là giả, bất quá trải qua huấn luyện nhiều năm trong quân đội, anh

đã quen không thể hiện hỉ nộ của mình. Tuy Tư Lôi Tạp trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc, anh vẫn chưa thổ lộ với La Tố, bởi vì anh không biết

làm thế nào mở miệng, nhưng vì sao hôm nay Ngải Địch cùng Mễ Duy đều tỏ

vẻ nguyện ý tiếp nhận anh? Chẳng lẽ ánh mắt anh nhìn La Tố quá chuyên

chú nên bị em ấy phát hiện?

Tư Lôi Tạp không thể nghĩ ra đáp án

khác, anh chỉ có thể quy kết vì La Tố có cùng tính cách như anh, tuy

biết tâm ý nhưng không biết mở miệng tiếp nhận thế nào nên mới nghĩ ra

cách dùng người nhà đến nói cho anh biết.

Tư Lôi Tạp tưởng tượng

La Tố cùng có chung tình cảm như mình thì gương mặt luôn cứng nhắc có

chút biến hóa, khóe mắt Tư Lôi Tạp nhếch lên vài phần, bất quá độ cung

rất ít nên không thể nói là mỉm cười, nhiều nhất chỉ có thể là biểu tình nhu hòa một chút mà thôi. Bất quá nếu một màn này để đồng nghiệp của Tư Lôi Tạp nhìn thấy nhất định sẽ gào lên ‘gặp quỷ’ ngay.

Vì để chọc La Tố vui vẻ, Tư Lôi Tạp biến thành hình lang, nhanh chóng chạy vào phòng khách.

“Tư Lôi Tạp?” Ngay lúc La Tố nghi hoặc vì sao Tư Lôi Tạp lại chuyển thành

hình thái hồn thú thì cự lang đã nhảy lên sô pha, cự lang cúi thấp đầu,

hai lỗ tai run rẩy vài cái tựa hồ muốn La Tố sờ sờ mình.

“…….”

Bởi vì hình thái cự lang nên La Tố theo bản năng vươn tay, xoa xoa đầu

cự lang, nếu là bình thường La Tố trấn an xong thì cự lang cũng kết

thúc, nhưng lần này thái độ của cự lang rất khác thường, tiếp tục dùng

đầu cọ cọ tay La Tố, thậm chí còn vươn đầu lưỡi liếm lòng bàn tay cậu.

La Tố giật mình, cậu nhìn đôi ngươi màu xám của cự lang, cậu ảo giác à? Vì sao cậu lại thấy cự lang có vẻ rất cao hứng? Bệnh cũ lúc làm bác sĩ thú y lại tái phát à?

Từ từ, La Tố ít nhiều cũng bình tĩnh lại, cự

lang chính là Tư Lôi Tạp, không phải Ngải Địch đã nói gì đó với Tư Lôi

Tạp đi? Đến đột cùng là tin tức gì lại làm Tư Lôi Tạp cao hứng đến vậy?