Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 2 - Chương 204: Hồi kinh (trung)

“Con cái nha đầu này, thật đúng là biết hưởng thụ, xe ngựa này, quả thật ấm áp. Còn có a, xe ngựa này tính chất chắc chắn, so với xe ngựa của cậu thì tốt hơn mấy lần. Xem ra cháu cái nha đầu này, đúng là người chủ biết hưởng thụ.” Trịnh vương cười nói.


Lúc trước ngồi ở quãng đường không xa, hơn nữa đều là đường trong kinh thành, trong kinh thành đất rất bằng phẳng, cho dù ngồi lên cũng cảm giác khác nhau không lớn. Lúc này đường đi chính là núi, rất xóc nảy, mới cảm thấy rõ ràng. Xe ngựa này của Ôn Uyển, nhất định đã trải qua thiết kế tỉ mỉ, mặc dù phía ngoài thoạt nhìn chưa ra hình dáng gì, nhưng ngồi lên xe ngựa này, đặc biệt ở loại địa phương này, thì cảm thấy vô cùng rõ ràng. Bởi vì ngồi ở bên trong, không quá xóc nảy. Hiện tại, không khen ngợi cũng không được.



Ôn Uyển nhìn sắc mặt lộ vẻ mỏi mệt của hắn, vừa nghĩ đến buổi trưa liền chạy tới, nên đoán chừng là trời còn chưa sáng đã xuất phát. Liền để cho hắn đi phía sau ngủ một chút. Nàng ở phía trước ngồi là tốt rồi. Trịnh vương cười lắc đầu cự tuyệt.


Ôn Uyển nhìn rất là khinh bỉ. Thật đúng là đồ cổ hủ, lúc này nàng chỉ mới là trẻ con mười tuổi, còn chưa trưởng thành đâu! Ở hiện đại, trẻ con tuổi nàng đều nhát gan, còn phải lính quýnh dụ dỗ phụng bồi mới dám đi ngủ. Lúc này không phải ngủ một chút phía sau toa xe à, có cái gì nghiêm trọng chứ. Thật đúng là phong kiến nhân sĩ, đồ cổ hủ.



Ôn Uyển cũng không nhiều lời, mở cửa xe chuẩn bị đi ra ngoài. Trịnh vương nhìn Ôn Uyển có hành động này, kỳ quái hỏi “Lạnh như thế, con muốn đi đâu?”


Ôn Uyển ra dấu, Hạ Ảnh cúi đầu cười nói “Quận chúa nói, để cho Vương gia ngủ. Nàng ngồi xe ngựa khác. Đỡ phải cho ngài không được tự nhiên.”


Trịnh vương dở khóc dở cười “Con nha đầu này, nghĩ gì thế? Cậu không muốn ngủ, chỉ là mệt nhọc, nơi nào còn có thể nói những thứ này nghi thức xã giao.”


Ôn Uyển có ngu mới tin lời hắn, chỉ chỉ mặt chính nàng, lại chỉ chỉ mặt Trịnh vương. Đều không cần giải thích, thực ra ý tứ đã thể hiện hết trên mặt cậu là bộ dạng mệt mỏi.


Trịnh vương nhìn bộ dạng của Ôn Uyển, lắc đầu cười. Hắn kỳ thật cũng không phải là không ngủ, chỉ nghĩ đến kinh thành khẳng định là nửa đêm. Đợi lát nữa nha đầu này cũng ngủ, nào biết đâu rằng cái nha đầu này lại nghĩ như vậy.


Ôn Uyển suy nghĩ một chút hỏi hắn ngày mai có phải còn muốn làm việc không? Trịnh vương cười gật đầu. Ôn Uyển giận trừng mắt nhìn hắn, hắn thật nghĩ thân thể hắn là làm bằng sắt a! Nếu không ngủ, nàng liền mở cửa sổ hộ. Mọi người cùng nhau hóng gió mùa đông cũng tốt, rèn luyện thân thể thôi!


Cuối cùng Trịnh vương không lay chuyển được Ôn Uyển, Hạ Ảnh liền mở ra bình phong phía sau, Trịnh vương hai mắt nhìn thấy, lúc này mới đáp ứng. Vừa nằm xuống không bao lâu, Ôn Uyển đã nghe đến tiếng hít thở nhẹ nhàng. Lắc đầu, ông ngoại hoàng đế là có ý gì a? Tới đón nàng trở về, gần nhất cũng không phải hai ngày. Làm cái gì chỉ cấp cho thời gian một ngày, đem cậu làm khó. Còn có trong triều văn võ đại thần tất cả đều ăn cơm không sao, lãnh đạo rời đi một ngày cũng không được, nuôi bọn họ làm cái gì. Ôn Uyển trong lòng oán giận hoàng đế oán giận đại thần, lại quên mất oán giận người khởi xướng mọi chuyện chính là nàng.



Qua một hồi lâu, Ôn Uyển đẩy bình phong ra, lộ ra một chỗ hở nhỏ, thấy Trịnh vương lúc này ngủ rất ư là say, mới vừa rồi còn nhìn chưa ra, lúc này nhìn được rõ ràng, ngay cả ngủ chân mày cũng nhíu lại, có thể nhìn ra được, gần đây ngày ngày không quá thoải mái, cực kỳ mệt mỏi, nhớ lại hắn buổi trưa liền chạy tới, hẳn là trời còn chưa sáng đã đi đón mình, trời lạnh như thế, còn phải cưỡi ngựa nhanh, trong lòng Ôn Uyển có chút đau lòng. Nhưng ma2, nàng cũng không phải là cố ý. Khụ, cũng không biết ông ngoại hoàng đế rốt cuộc nghĩ làm sao. Ông ngoại hoàng đế rốt cuộc hạ quân cờ gì? Nếu sớm một chút lập thái tử, không phải là đã không có nhiều chuyện như vậy sao?



Ôn Uyển biết nghĩ nhiều hơn nữa, cũng vô dụng. Nên ngồi nhàm chán, lấy bức tranh lúc trước nàng vẽ, rút một tờ ra thưởng thức. Lại nhàm chán, thấy cậu Trịnh vương còn ngủ say, thì cầm một quyển sách, để cho Hạ Ảnh nhẹ giọng đọc cho nàng nghe. Chính nàng dựa vào buồng xe. Trong mơ mơ màng màng mà ngủ thϊế͙p͙ đi.



Hạ Ảnh từ xe ngựa dưới (xe ngựa dưới còn có một không gian nhỏ đặc biệt, cũng chính là tường kép theo lời tục ngữ, cố ý vì để đặt một chút đồ dùng) lấy chăn ra đắp lên cho Ôn Uyển, rồi đem than trong lò sưởi đốt cháy mạnh một chút. Nàng thì ở tại bên cạnh coi chừng dùm Ôn Uyển.


“Vương gia, Quận chúa, còn nửa khắc đồng hồ nữa, thì đến cửa thành.” Hạ Ảnh ở một bên nói. Ôn Uyển lúc này mới tỉnh. Bên trong Trịnh vương cũng đứng lên.


Hạ Ảnh đã đem ấm nước từ trên lò lửa lấy xuống, đổ vào chậu nước rửa mặt. Ôn Uyển trước rửa sạch xong. Hạ Ảnh lấy một cái chậu nước rửa mặt khác mới tinh, cho Trịnh vương dùng.


Trịnh vương nhìn Ôn Uyển, Ôn Uyển ra dấu mấy cái. Hạ Ảnh cười nói “Vương gia, Quận chúa nói. Nàng đã sớm nghĩ tới, cho nên ngài đắp cái chăn cũng là mới tinh. Đồ cho người chuẩn bị tất cả đều là mới, nên ngài yên lòng dùng.”


Trịnh vương cười cười, hắn cũng không phải là ngu, chăn kia có phải mới hay không hắn còn không biết sao! lúc ấy hắn liếc mắt một cái liền biết. Bất quá, lúc này nghe Hạ Ảnh nói…, biết là Ôn Uyển đặc biệt phân phó, xem ra đứa bé này biết mình đường dài bôn ba, cho nên mới cố ý căn dặn. Đứa bé này, phần tâm tư này, thật đúng là chu đáo.



Hạ Ảnh lại kêu một đứa nha hoàn tới, chải tóc cho Trịnh vương, đem đầu tóc buộc chặt lên. Ôn Uyển ở bên cạnh rãnh rỗi không có chuyện gì, đôi mắt nàng mở to, lấy cái tay nhỏ bé của nàng, một cái tay khác nhéo mặt Trịnh vương, cái tay còn lại ngắt mặt của mình. Trong mắt tràn đầy ngạc nhiên, tại sao có thể giống như vậy đây? Cha và con ruột cũng chưa giống như vậy, chỉ có sinh đôi mới có thể giống như thế.



Trịnh vương không có đề phòng Ôn Uyển đánh lén, nhìn lại tay nàng đang nắm khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, với bộ dạng nghi ngờ, thì không khỏi nhịn được cười lên, đẩy cái tay nhỏ bé ra, mắng “Con nha đầu này, không lớn không nhỏ, giống bộ dáng gì nữa a? Quy củ của con học được đều đi đâu rồi, không có một chút bộ dạng khuê tú. Lớn lên giống liền lớn lên giống, nắm mặt mình không đau a?”



Ôn Uyển híp mắt cười.


Trịnh vương chuẩn xong, thì xe ngựa đến cửa thành. Lúc này đã là nửa đêm. Trịnh vương vốn muốn cho Ôn Uyển đi Vương Phủ, nhưng Ôn Uyển kiên quyết lắc đầu, không đi. Hiện tại Vương Phi đã trở lại, những Vương tử Quận chúa kia tất cả đều trở lại, nàng mới không cần cùng người khác chen chúc một chỗ, ở đây nhiều người, thì phiền toái. Chờ chuẩn bị ổn thỏa lại đi bái phỏng cũng không muộn, như vậy cũng tỏ ra lễ phép một chút. Bằng không, hơn nửa đêm chạy đến nhà cậu, thật không tốt.



Trịnh vương thấy nàng kiên trì, cũng hiểu rõ tính tình Ôn Uyển, nếu nói không đi vậy thì nhất định sẽ không đi. Hắn cũng không cưỡng cầu, đem nàng đưa về phủ Quận chúa, Ôn Uyển bảo hắn ở tại trong phủ Quận chúa. Trịnh vương sờ sờ đầu Ôn Uyển, cười nói “Từ nơi này đến Vương Phủ, cũng chỉ có mấy bước đường, rất nhanh thì đến nhà. Không nên lo lắng cho cậu.”



Ôn Uyển biết cậu Trịnh vương nếu nói lời này, thì nhất định sẽ không ở tại nhà mình nghỉ ngơi. Đối với điểm này, nàng cảm thấy hai người bọn họ thật đúng là giống nhau. Lời nói ra chính là quyết định, trong tình hình chung cũng sẽ không sửa đổi.


Ôn Uyển nhìn sắc mặt của Trịnh vương đã thoải mái hơn, liền ở trên tay hắn viết nói “Cậu, nhìn người thật gầy quá, chuyện triều đình cho dù nhiều hơn nữa, cậu cũng nhất định phải cố gắng bảo trọng thân thể. Đừng làm ình quá mệt mỏi, con không sao, cậu cũng không cần lo lắng con, con sẽ tốt. Rất nhiều chuyện, từ từ sẽ đến, không vội, gấp cũng vô dụng, hơn nữa quýnh lên, dễ dàng phạm sai lầm.”



Trịnh vương nhìn Ôn Uyển viết ý nghĩ trong lời nói…, nhìn lại nàng, trên mặt mỉm cười thản nhiên. Trịnh vương gật đầu, cái nha đầu này thông minh, hắn lo lắng duy nhất cũng chính là nàng tính quá mềm yếu. Nếu nàng đã nghĩ thông suốt là tốt rồi, nếu nghĩ không ra, hắn không chỉ phải đối ứng những thứ gây khó khăn kia, còn phải lo lắng an nguy cho cái nha đầu này. Hiện tại cái nha đầu này tự mình nghĩ thông, hắn cũng có thể yên tâm buông gánh nặng “Ừ, từ từ sẽ đến, không vội. Ôn Uyển không vội, cậu lại càng không vội. Con yên tâm, cậu đều nghe theo con, sẽ chiếu cố tốt chính mình, con cũng phải bảo vệ tốt chính mình, biết không?”



Ôn Uyển nhìn vẻ mặt Trịnh vương, thật sự là cảm giác được, nguyên lai chính mình vẫn làm cho cậu lo lắng như vậy. Nàng có chút đau lòng, nàng ở Ôn Tuyền thôn trang, cũng không nghĩ tới vị trí hoàn cảnh của cậu hiện nay có bao nhiêu ác liệt, thầm nghĩ hắn có thể chính mình xử lý tốt. Không ngờ… nghĩ tới đây, Ôn Uyển cảm giác mình rất bất hiếu.



Trịnh vương nhìn bộ dạng Ôn Uyển, cũng không nói cái gì thêm trong lời nói…, chỉ đem Ôn Uyển đưa đến trong viện, nhìn hẳn là không có cái gì, mới trở về Vương Phủ.


Trở về nhà, có thể là bởi vì đánh xe gấp quá nên mệt mỏi, cũng hoặc là nói đi ra ngoài, cảm giác buông xuống một gánh nặng lớn. Ôn Uyển lên giường liền ngủ mất. Ngủ một giấc thật tốt.


Phủ Trịnh Vương ở chính viện còn không có tắt đèn, Trịnh vương trở về chính viện. Trịnh vương phi đang bên trong chờ hắn, Trịnh vương phi thấy vẻ mặt Trịnh vương nhẹ nhàng không ít, cũng yên lòng. Đi tới, tự mình khoác áo cho Trịnh vương “Vương gia, tình hình Quận chúa như thế nào? Khí sắc có tốt hay không?”



Trịnh vương là một người rất coi trọng quy củ, thể diện của Vương phi hắn không bỏ dù chỉ một phần, nghe nói Vương Phi chờ hắn đến nữa đêm, thì liền chạy đến chánh điện. Nghe được Vương Phi nói, sắc mặt hắn hòa hoãn rất nhiều, cười nói “Nha đầu kia, so sánh với một tháng trước thì cao lớn một chút. Xem ra Ôn Tuyền thôn trang rất biết nuôi người, nuôi được một người trắng trẻo mập mạp trở lại.”



Trịnh vương phi nghe thế, biết hết thảy thuận lợi. Vợ chồng hai người lại nói mấy câu, rồi hầu hạ Trịnh vương nghỉ ngơi xuống.


Trịnh vương phi nhìn trượng phu trong khoảng thời gian này vẫn tiều tụy không dứt, đi ra ngoài một chuyến này đưa Ôn Uyển trở lại, ngược lại thoải mái không ít. Ngày mai, có thể nhìn thấy người bốn năm nay chỉ nghe kỳ danh, không thấy người là Ôn Uyển Quận chúa. Người này đối với Vương gia ảnh hưởng như thế nào, cùng Vương gia đến tột cùng giống nhau tới trình độ nào.



Ngày thứ hai trời mới vừa sáng, Ôn Uyển đã rời giường, đánh bộ quyền. Thời điểm đánh quyền, Ôn Uyển nghĩ, nên gia tăng rèn luyện mới được, hiện tại thân thể nàng thật sự quá tệ. Ừ, bắt đầu tự mình gia tăng rèn luyện hằng ngày. Kế tiếp có thể có một cuộc trận chiến lớn quan trọng, không chỉ tâm lý tố chất mạnh mẽ, còn phải dùng rất nhiều tế bào não, mà còn cường kiện thân thể. Ôn Uyển tính toán đem vườn hoa đi ra ngoài sửa chữa, sau này mỗi ngày rời giường sẽ chạy bộ. Dù sao trong phủ đệ Quận chúa nàng là lão đại, do nàng định đoạt.



Xuất mồ hôi, tắm rửa dùng qua đồ ăn sáng. Chuẩn bị tiến cung đi gặp hoàng đế. Lánh một tháng, cũng nên là lúc đi đối mặt.


Thời điểm Hạ Ngữ giúp nàng mặc phục, thì suy nghĩ một chút. Vẫn là đem quần áo Ôn Uyển chọn một thân màu xanh da trời, đổi thành cung trang màu đỏ tươi, mái tóc đen nhánh chải thành loan nguyệt kế, phía trước đeo Kim luy Ti, cài trâm phượng khảm bảo thạch, đầu tóc phía sau cố định lại bằng vòng cài ngọc xanh, trên đầu cài thêm trâm phượng vàng khảm ngọc xanh có tua cờ, trên lỗ tai đeo khuyên tai hồng ngọc, trên cổ treo khóa vàng ròng, trên cổ tay mang vòng tay vàng nạm châu ngọc, cả đầu ngón tay đều chuẩn bị cho nàng đeo lên một chiếc nhẫn bảo thạch.