Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 2 - Chương 203: Hồi kinh (thượng)

Edit: Anh Ngọc


Hạ Ảnh nhìn Ôn Uyển ngồi ở chỗ đó ngẩn người, sắc mặt có chút trắng có chút xanh, cho là lại nghĩ tới chuyện lúc trước. Liền vội lắc tay Ôn Uyển “Quận chúa, người làm sao vậy? Có phải vẫn quên không được chuyện khi đó hay không? Đều đã qua, sẽ không có chuyện gì. Có ta ở đây bên cạnh người, tất nhiên không có việc gì.”



Ôn Uyển cười khổ một cái, không nói cái gì nữa. Chỉ là đang nghĩ, nếu nàng chạy không thoát bên trong cung đấu. Mặc dù nàng không muốn đấu, nàng cũng không còn cái tư cách đi đấu này, nhưng nhìn tình thế, nàng không chạy thoát được. Không tranh giành không đấu, chỉ làm mình bị chết nhanh hơn. Nếu chỉ còn đường chết, như vậy nhất định phải nghĩ cách, tìm một con đường sống đi ra ngoài.



Ôn Uyển đứng lên, đi ra ngoài, nhìn thấy địa phương lần trước đi, phải lấy xẻng san bằng ra thành một đường rất rộng. Nếu là ở hiện đại thì việc đi con đường này rất dễ dàng. Nhưng ở đây nếu nàng muốn đi con đường núi này, mà nó bị tuyết phủ thì hơi khó khăn.


Trong lòng Ôn Uyển khó chịu đến mức, đột nhiên rất muốn phát tiết một chút, đem nội tình tích tụ đáy lòng, đem khủng hoảng ở đáy lòng , tất cả đều xua tan xuống. Nghĩ như vậy, liền trở về phòng, tìm giày, đổi một đôi giày vải bằng phẳng.


Đem áo khoác trên người cởi ra, từ cửa đại môn bắt đầu chạy. Hạ Ảnh không biết Ôn Uyển lại đang làm chuyện kỳ lạ gì, chỉ đành ở bên cạnh đi theo.


Ôn Uyển chạy ra trong viện, chạy lên núi. Chạy a chạy a, gió ở bên tai thổi vù vù, nàng vẫn chạy, dường như muốn chạy đến chân trời góc biển. Cuối cùng, thật sự chạy hết nổi rồi, thì dừng lại, hơi thở này tiếp hơi thở kia, một bàn tay vịn vào thân cây khô cao lớn, dựa vào lực chống đỡ mới không có làm cho nàng cố định lại. Ôn Uyển từng ngụm từng ngụm hít thở. Lúc này ý nghĩ gì cũng không có, chỉ muốn hô hấp thật nhiều. Chờ đều hòa hơi thở xong, quay đầu nhìn lại, thì viện đã cách nàng rất xa. Nàng đã ở giữa sườn núi. Nhìn không tính là cao, nhưng cách đỉnh núi dường như lại rất xa, Ôn Uyển chờ sau khi hơi thở bình thường liền tiếp tục đi. Đã lâu không có huấn luyện cường độ mạnh như vậy, cho dù mỗi ngày đều có đánh quyền, nhưng thân thể vẫn còn chưa tốt, nếu không khi chạy quảng đường như vậy, nàng đã bỏ cuộc từ lâu. Xem ra, cần phải gia tăng rèn luyện thân thể.



Hạ Ảnh ở bên cạnh kêu lên, nhưng Ôn Uyển vẫn đi tới. Cho dù bắp chân run lên làm cho nàng vô cùng khó chịu, nàng vẫn kiên trì muốn bò đến đỉnh núi.


“Quận chúa, người có phải nơi nào không thoải mái hay không? Chúng ta không leo nữa, nếu Quận chúa thật sự muốn đi lên đỉnh núi, ta cõng người đi tới.” Hạ Ảnh nhìn Ôn Uyển sắc mặt ửng hồng, hô hấp không thông thuận, lo âu hỏi. Ôn Uyển nhìn nàng, lắc đầu. Chờ hơi thở bình thường xong, Ôn Uyển lại chậm rãi đi.



Không biết qua bao lâu, Ôn Uyển chỉ biết là, mình mệt chết đi, mệt chết đi. Nhưng mục tiêu đang từng bước từng bước rút ngắn, cuối cùng thời điểm nàng hao gần hết chút khí lực còn lại, rốt cục cũng lên đỉnh núi. Đứng ở trên đỉnh núi, nhìn kiến trúc phía dưới, cây cối hoa cỏ. Ôn Uyển mở ra hai tay, nhắm hai mắt lại, lẳng lặng đứng yên năm phút đồng hồ. Sau đó mở mắt ra, khuôn mặt lộ vẻ mỉm cười.



Hướng về phía Hạ Ảnh làm mấy cái động tác, lại bắt đầu hướng dưới chân núi đi. Hạ Ảnh đối với Ôn Uyển hôm nay hành động kỳ quái. Trong lòng cảm thấy rất quỷ dị. Nhưng nếu Ôn Uyển không có ý định nói, nàng cũng không hỏi. Xuống núi, so với lên núi dễ dàng hơn nhiều. Chờ trở lại trong nhà, nghỉ ngơi một hồi, trên người mồ hôi đã thấm ướt, cần phải đi tắm rửa.



Ôn Uyển tựa đầu co lại ở trong nước, sau đó lại chui đi ra. Nhìn đã không biết bao nhiêu lần ở trong phòng. Cười cười, nếu trốn tránh không được, nên tranh giành thì tranh giành, nên đấu thì đấu. Tranh đấu mà chết, so với bị bọn họ vu hãm uất ức mà chết thì chết bất khuất hơn.


Ôn Uyển còn nghĩ lại chuyện lần này, trái lại đã nở nụ cười. Kỳ thật, sau khi chuyện xảy ra, nàng cũng đã đánh trả. Mặc dù loại đánh trả này chẳng qua là ở trong bóng tối, không có thương tổn rõ ràng, nhưng cũng hậu hoạn vô cùng. Cho nên, nàng không vội, nàng cũng không thể gấp. Nàng không hiểu cung đấu cũng sẽ không tranh đấu, không sao, vậy thì không đi cùng các nàng tranh giành, cùng các nàng đấu.



Cẩn thận thử nghĩ xem, ôm cái ý nghĩ này đi tranh giành đi đấu, cũng đã rơi xuống thế yếu, và bản thân mình cũng đã nghĩ lệch hướng. Tranh giành cái gì, đấu cái gì. Tranh giành ông ngoại hoàng đế sủng ái, đấu Hiền phi cùng Triệu vương sao? Tồn tại ý nghĩ như vậy, đại biểu mình đã thua. Tựa như Tư Nguyệt vậy, nàng một mực nghĩ tới cùng mình tranh giành, cùng mình đấu. Ông ngoại hoàng đế nếu biết rồi, còn có thể bất động thanh sắc như vậy, rất có thể coi như là đang xem hát tuồng. Đã như vậy, nàng liền làm ình trở nên tốt đẹp. Để cho ông ngoại hoàng đế biết, nàng vẫn luôn là một đứa trẻ thiện tâm thuần lương thật tốt.



Nếu muốn mạng của nàng như vậy, vậy thì xem một chút các nàng có cái năng lực này hay không. Cho dù đến lúc đó thật sự bị các nàng giết chết, nàng cũng nhất định lôi kéo bọn họ toàn bộ đều đi gặp Diêm vương.


Lúc tắm rửa đi ra, đã nhìn thấy thái y được ông ngoại hoàng đế phái tới đang đợi nàng. Nàng cũng không làm khó vị thái y này, để cho hắn bắt mạch. Thái y cấp cho nàng mở mấy phó thuốc an thần, thái y nghe nói Ôn Uyển mới vừa rồi hoạt động, cho là tâm tình nàng không bình thường.


Ôn Uyển nhìn phương thuốc kia, trong lòng thực khó chịu. Đang yên lành ăn cái gì thuốc, nàng rất tốt, nên buổi tối kiên quyết không uống thuốc, chẳng qua là làm một chén rượu, sau khi uống thì đi nằm xuống ngủ.


Hạ Ảnh nhìn Ôn Uyển không giống như bộ dạng hoảng sợ, mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng lại nhịn xuống không có hỏi. Bởi vì hỏi, Ôn Uyển cũng sẽ không nói cho nàng biết. Ngay cả nàng, đều cảm giác mình hầu hạ chủ tử, quá thần bí. Nhưng mà sau đó, thấy sắc mặt Ôn Uyển vẫn rất bình thường, còn hướng nàng muốn một sơ đồ các chức vị cùng nhiệm vụ của những nha môn trong kinh thành. Mặc dù Quận chúa nói nhàm chán nên muốn xem, nhưng đây cũng là một bắt đầu tốt.



Trong kinh thành, những người nhận được tin tức đều có biểu hiện khác nhau. Không nói Trịnh vương được tin tức này, chính là hoàng đế được lời này, trong lòng đều cho rằng Ôn Uyển là bởi vì bị ủy khuất oan uổng, cho nên chán ghét kinh thành, mới không muốn trở về đi. Vì phẩm tính cao thượng, nên chán ghét nhất bị oan uổng, bị hãm hại, bị tính toán.



Hoàng đế lúc đầu chính là nghĩ tới Ôn Uyển thân thể không tốt, để cho nàng ở thôn trang ĩnh dưỡng cũng tốt, ít nhất có thể đem bệnh dưỡng tốt, không để bị ác mộng nữa. Lúc này nghe nói nàng đã thật tốt rồi, cộng thêm vừa nhanh sắp tới lễ mừng năm mới, cũng không thể để cho nha đầu này một người ở thôn trang mừng lễ năm mới, đến lúc nên trở lại rồi. Cho nên, hiện tại không phải là nha đầu này muốn trốn tránh là có thể trốn tránh được. Nên phải về kinh thành, vẫn phải trở lại kinh thành. Một mực ở thôn trang, cũng không phải là biện pháp. Nếu nói ca bạc nữu bất quá đại thối (cái yếu không thể đấu tranh cùng cái mạnh), chính là chỗ đạo lý này.



“Vương gia, nhất định phải để cho Quận chúa trở lại. Quận chúa ở bên cạnh hoàng thượng, mặc dù cái gì cũng không nói, cái gì cũng không làm. Nhưng có Quận chúa ở bên người có ít nhất một hướng gió.” Trầm giản mãnh liệt đề nghị.


“Ta biết, ta tự mình đi đem người đón trở lại.” Trịnh vương ánh mắt kiên định. Không ai so với hắn để ý Ôn Uyển có được sủng ái hay không, bởi vì, quan hệ kia có thể là nhân tố quyết định.


Không nói phụ tá, ngay cả Trịnh vương phi cũng hướng Trịnh vương nói ra chuyện này. Mặc dù nàng chưa từng thấy Ôn Uyển, nhưng Ôn Uyển đối với họ có bao nhiêu trợ giúp, trong lòng nàng hiểu rõ. Cho nên cũng uyển chuyển hỏi Ôn Uyển lúc nào sẽ trở lại. Trịnh vương cũng chỉ lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không biết. Đứa bé kianhát gan muốn chết, lại bị ủy khuất mấy lần như vậy, khẳng định rất sợ, không muốn trở về rồi. Chẳng qua là, chuyện này, không phải do hắn quyết định. Hắn cũng muốn đi thôn trang đón nàng trở lại, nhưng hắn hiện tại cũng rất bận, rút không ra thời gian, nếu không có hoàng đế lên tiếng, thì hắn sẽ không thể chạy đi thôn trang đón Ôn Uyển. Cho nên hắn đang chờ…, chờ cơ hội. Chờ hoàng đế mở miệng để cho hắn đi đón Ôn Uyển đã trở lại. Cũng không thể để cho đứa bé kia một người cô đơn ở thôn trang mừng lễ năm mới. Tin tưởng phụ hoàng nhất định sẽ không đáp ứng.



“Lão Bát, sắp tới năm mới, cái đứa bé kia còn một mực ở thôn trang. Chẳng lẽ còn muốn cho nàng một người lẻ loi ở thôn trang qua năm mới à. Làm cho nàng trở lại, trẫm biết nàng bị ủy khuất, nhưng cũng không thể cứ như vậy ở tại thôn trang, chẳng lẽ còn muốn cả đời không ra. Con đi đón, con tự mình đi đón đứa bé này trở lại. Mặc dù mẫu thân của nàng mất, phụ thân cũng không có (Bình Hướng Hi bị hoàng đế xem như đã chết ^.^), nhưng còn có trẫm ở đây” hoàng đế hướng về phía Trịnh vương nói.



Trịnh vương được lời này, thì biết, nên đi đón Ôn Uyển trở lại. Lúc này phụ hoàng lên tiếng, hắn đi đón Ôn Uyển trở lại, là danh chánh ngôn thuận. Cho nên, ngày thứ hai, trời còn chưa sáng đã xuất phát đi.


“Quận chúa, vương gia tới.” Ôn Uyển vừa nghe, bỉu môi. Nàng cũng biết, đợi không được tới mùa xuân rồi, quả nhiên không ngoài sở liệu, phải có người đến bắt bớ người.


Ở lại Ôn Tuyền thôn trang gần một tháng, nàng cảm thấy mỗi ngày sống như thần tiên. Thật muốn cả đời cuộc sống cứ như vậy, hẳn là tốt. Đáng tiếc, không được như hi vọng a!


Chẳng qua nếu cậu Trịnh vương tự mình đến bắt người, thì nhất định phải đi trở về. Ôn Uyển vạn phần không muốn, nghĩ tới sẽ phải rời đi Ôn Tuyền thôn trang, thì liền hé ra khuôn mặt đau khổ, rất là tức giận không nói đạo lý mà kháng cự Trịnh vương. Tâm không cam lòng không tình nguyện mà sai người ta đem hành lý đóng gói. Nàng thật sự muốn ở đến đầu xuân mới trở về a!



Kỳ thật trong lòng nàng cũng hiểu được, nàng chạy trốn không được, khụ, mặc dù đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý. Nhưng vẫn không muốn trở lại kinh thành a.


Lúc biết Trịnh vương phi đều đóng gói tất cả đến kinh thành, Ôn Uyển cũng biết, nàng trước kia đối với đất phong còn có một phần hy vọng xa vời, hiện tại trực tiếp tan thành bọt nước rồi. Ôn Uyển cảm thấy mình rất đáng thương, cũng rất bi ai. Tại sao đối với người khác mà nói là chuyện vô cùng đơn giản, cũng như Lão sư, muốn đi nơi nào thì lưng đeo cái bao là đã đi. Nhưng nàng thì khác, không phải chỉ muốn đi đất phong thôi sao, tại sao lại gian nan muôn vàn khó khăn như vậy, không khác gì hồng quân trường chinh. Thậm chí chỉ có hơn chứ không kém đâu! Quên đi, không nghĩ chuyện này nữa, vừa nghĩ nàng liền buồn bực. Sau này cũng không nghĩ nữa, đỡ phải nhớ tới là tâm tình không tốt.


Ôn Uyển nhìn Trịnh vương phong trần mệt mỏi, trên người còn có hơi lạnh. Xiêm y mặc trên người đều đầy hơi nước, thậm chí còn có một chút bông tuyết ở phía trên. Vừa lúc hôm nay có trận tuyết rơi nhỏ.


“Không cần khổ sở, ông ngoại thích nhất cũng là con. Những ngày qua, ông ngoại luôn luôn nhắc tới con, con như vậy chạy đến Ôn Tuyền thôn trang không trở về, ông ngoại con rất thương tâm. Cũng là ông ngoại con thúc giục cậu tới đón con trở về. Không phải sợ, những thứ này đều đã qua. Sau này, có phụ hoàng, có cậu, ai cũng không dám động tới con một đầu ngón tay.” Trịnh vương thương tiếc nói.


Ôn Uyển mở to hai mắt nhìn, nàng ở chỗ này ngày qua rất nhàn nhã, đều quên còn có chuyện thông suốt như vậy nha. Cười một tiếng, suy nghĩ một chút, mặc dù chính nàng cũng không để ý. Nhưng làm cho người ta ấn tượng dường như là đang trốn tránh, trốn tránh sự bất lợi trong cục diện không được ông ngoại sủng ái nữa. Hoặc là cũng gây cho cậu Trịnh vương bọn họ nhận định sai, cảm thấy là mình vì bị oan uổng mới không muốn trở về.



Nhưng nàng thật không có ý nghĩ như vậy nha, chẳng qua là cảm thấy kinh thành rất lạnh, rất phiền chán những thủ đoạn của người đó, ngoài ra cũng để điều chỉnh tâm tình của mình. Nàng hiện tại đã biết, không phải chỉ cần có ông ngoại hoàng đế cùng cậu, là thật sự có thể che chở nàng chu toàn. Ôn Uyển nghĩ đến hồi cung, nghĩ đến không biết thủ đoạn gì đang đợi nàng, thì đầu tóc nàng liền run lên.



Trịnh vương cho là Ôn Uyển trong lòng còn có bóng ma, không muốn trở về. Chỉ đành phải lần nữa thật tình làm công việc tư tưởng cho Ôn Uyển “Uyển Nhi, cùng cậu trở về. Thôn trang cho dù thoải mái hơn nữa, nhưng một mình con ở chỗ này, ông ngoại con và cậu cũng không yên tâm. Chẳng lẽ, con thật muốn ông ngoại con tuổi già sức yếu như vậy còn tới đây đón con.”


Ôn Uyển mắt trợn tròn nhìn Trịnh vương, người đang giỡn a! ông ngoại hoàng đế đón nàng? Mặt mũi nàng cũng không lớn như vậy. Nhìn tư thế kia của Trịnh vương, đoán chừng không đi trở về, vậy thì sẽ trói nàng mang trở về. Hay là đàng hoàng, làm một người biết thức thời mới tốt. Như vậy, mới bị ít khổ sở. Nhưng mà, trên mặt vẫn giả ra bộ dáng đáng thương.


Ôn Uyển nhìn bộ dạng rất mệt mỏi của Trịnh vương, liền sai người đi chuẩn bị nước. Ôn Uyển để cho Trịnh vương ngâm Ôn Tuyền, ngâm xong thì trở lại.


Trịnh vương thấy Ôn Uyển đồng ý trở về, nên cũng không nói nhiều thêm nữa, gánh nặng trong lòng cũng để xuống. Hắn thật sợ Ôn Uyển sẽ sợ hoàng cung, do đó không muốn trở về kinh thành. Nghe được lời Ôn Uyển nói…, cũng sảng khoái đáp ứng. Lúc này hắn mới đi ngâm Ôn Tuyền.


Trịnh vương ngâm gần nửa canh giờ, ngâm cả người thoải mái cực kỳ, đem mệt nhọc trên người từng chút từng chút loại bỏ “Cháu cái nha đầu này, khó trách nguyện ý ở lì tại nơi này. Đúng là thoải mái, tắm một chút, cảm giác hàn khí trên người đều loại bỏ hết, người cũng không mệt mỏi nữa.”


Ôn Uyển rất là khinh thường nhìn thoáng qua Trịnh vương, người này không phải là đang nói nhảm sao? Nếu không tốt như vậy, ta có cần ở tại nơi này không nỡ dời chân sao? Trịnh vương nhìn bộ dạng Ôn Uyển, không khỏi bật cười. Xem ra, cái nha đầu này thật sự đã khỏe rồi.


Trịnh vương muốn hôm đó trở về, nhưng Ôn Uyển không muốn. Nói trời đã tối rồi, nếu đi nửa đường mà tối sầm không thấy gì sẽ không tốt. Trịnh vương vung tay lên, đám thị vệ bên cạnh liền cầm đuốc sáng lên. Ôn Uyển nhìn ánh lửa kia, lại nhìn về hướng Trịnh vương. Thực choáng váng nha, khụ, hôm nay tất phải đi trở về rồi. Muốn ở lại thêm một đêm nữa cũng không được.



Vốn là Trịnh vương còn chuẩn bị cưỡi ngựa, nhưng Ôn Uyển nhìn không giống, lúc này đã là buổi trưa, trên trời vẫn rơi xuống ít Tuyết, nàng cảm thấy hắn cũng thật cực khổ, nên để cho hắn ngồi trong xe ngựa mình. Chờ Trịnh vương đáp ứng xong, Ôn Uyển nhàm chán liền nhỏ nhen keo kiệt, nghĩ tới cũng không biết Trịnh vương cậu ngồi xe ngựa của ta rồi, có thể hay không lừa bịp tống tiền mình nha.



Trịnh vương thích ý ngồi ở trong xe ngựa, nâng chung trà lên uống một ngụm. Ôn Uyển không có chuyện để làm, nghe được phía ngoài tiếng gió vù vù, liền muốn vén rèm xem. Nàng từ trước đến giờ đều hành động khác người, vừa nghĩ như vậy, thì đã chui ra xe ngựa. Vừa thò đầu khỏi xe ngựa, một ít bông tuyết liền đánh trên mặt, lạnh lẽo đau đau. Mùa đông thật là lạnh, bị bắn vào mặt một trận. Hạ Ảnh nhìn thấy, lập tức đem nàng nhét trở về xe ngựa. Đóng cửa xe, bên trong xe ngựa có lò sưởi nên ấm áp như mùa xuân.