Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 88

Bực mình ngồi ở trên ghế, Tả Thiệu Khanh nhịn không được thầm mắng một câu: Con mẹ nó. Này là chuyện gì.
Y không cách nào tìm Lão phu nhân lý luận, đành phải đem khoản nợ này ghi tạc ở trên đầu Lục Tranh, mẹ nợ con trả, cũng là việc thiên kinh địa nghĩa.


Y có thể hiểu được động cơ của Lão phu nhân, chỉ là dĩ nhiên cảm thấy khuất nhục, y không biết Lục Tranh phải hay không là trước đó đã biết chuyện này, nếu là... Tả Thiệu Khanh nắm chặt hai tay, móng tay sắc nhọn đâm rách lòng bàn tay y, y lại chỉ thấy đau lòng.


Y che ngực, nặng nề nghĩ: Hóa ra đau lòng là loại cảm giác này, trách không được mọi người thường nói, tình cảm là việc hại người rất nặng, một chút trắc trở nhỏ như vậy mà cũng có thể khiến cho y mất đi bình tĩnh.


Lục Tranh ở phía trước tiền sảnh thật lâu không thấy Tả Thiệu Khanh trở về, trong lòng cũng có chút dự cảm không tốt, hắn lấy cớ có việc, vứt xuống một sảnh trọng thần triều đình và bạn bè thân thiết, liền đi ra phía sau tìm Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh không muốn đi ra ngoài đối mặt với Lục Tranh, đợi thân thể khôi phục cũng không muốn nhúc nhích, liền miễn cưỡng ngồi lại, hai tay chống cầm, trong đầu không biết đang suy nghĩ gì.
Lục Tranh một đường tìm đến, thấy y vẻ mặt mệt mỏi, không khỏi có chút lo lắng, ôm y hỏi: “Làm sao vậy?”


Tả Thiệu Khanh dùng sức đẩy hắn ra, quay đầu không nói một lời.


Lục Tranh sửng sốt một chút, đem đầu của y quay lại, thấy y vẫn là hờ hững, dứt khoát chuyển ghế đến ngồi đối diện với y, cùng với y cùng nhau ngẩn người, tuy hắn không biết cụ thể chuyện gì xảy ra, nhưng chính xác cùng Lão phu nhân thoát không khỏi liên quan.


Hắn tự tay đem Tả Thiệu Khanh kéo vào trong ngực, động tác lạnh nhạt vỗ vỗ lưngcủa y, lại hôn đỉnh đầu của y: “Đừng nóng giận, sau này bị ức hϊế͙p͙ liền nói cho gia,gia thay em lấy lại công đạo.”


Tả Thiệu Khanh cọ cọ lồng ngực của hắn, nghĩ thầm: Lần này y thiếu chút nữa nói Lão phu nhân, công đạo này là tuyệt đối không thể lấy trở về, nếu không y chẳng phải là trở thành đầu sỏ gây ra chia rẽ tình cảm hai mẫu tử bọn họ sao? Như thế khẳng định không thể đợi được Lão phu nhân đồng ý.


Dù sao đối phương cũng không thực hiện được, Tả Thiệu Khanh căm giận nghĩ: Lầnthi đấu thứ nhất này là y thắng, kế tiếp gặp chiêu phá chiêu, y cũng không tin một đại nam nhân còn không đấu lại một lão bà.


Lúc này lão bà bị y thương nhớ đang thích ý uống trà, nghe nha hoàn báo cáo, lúc nghe thấy Tả Thiệu Khanh không trúng kế nửa là tiếc nuối nửa là vui mừng gật đầu: “Không tệ không tệ, ít nhất không phải là một thư sinh phong lưu.”


Nữ tử trước kia hấp dẫn Tả Thiệu Khanh tủi thân nói: “Lão phu nhân, phu nhân tương lai nói về sau không muốn gặp lại nô tài.”


Lão phu nhân khẽ giật mình, tiếp theo cười ha hả, không có nửa điểm rụt rè của tiểuthư khuê các: “Đã như vầy, ngươi liền đi Đồng An Đường đi, thay lão bà tử tuyểnmấy cô nương lanh lợi, ai, vẫn là khuê nữ tri kỉ.”


Đúng lúc này, Chung má má chạy vào nói: “Lão phu nhân, gia mang theo phu nhântương lai tới.”
Lão phu nhân vội vàng thu liễm bộ dáng tươi cười, thúc giục nói: “Mau mau, nhìn xem lão bà tử trang điểm được chưa? Quần áo phải hay không nên đổi bộ khác?”


Chung má má an ủi: “Như vậy cũng rất tốt.” Vừa rồi cũng không phải chưa từng gặp.
Đợi Lục Tranh dắt Tả Thiệu Khanh tiến vào, chỉ thấy mẫu thân nhà hắn đoan trangcao quý, vẻ mặt nghiêm túc xưa nay chưa từng có.


Hắn ánh mắt lợi hại quét một vòng nha hoàn bà tử ở đây, chất vấn: “Vừa rồi làchuyện gì xảy ra?”
Tất cả mọi người rụt cổ, ném ánh mắt về phía Lão phu nhân.


“Sao vậy? Con không ở phía trước chào hỏi khách khứa, chạy tới chỗ này làm gì? Còntức giận lớn như vậy? Chung má má, nhanh đi bảo phòng bếp hầm một nồi súp cáchthủy hạ hỏa đến.”
Lục Tranh kéo Tả Thiệu Khanh đến trước mặt Lão phu nhân, giới thiệu nói: “Nương, đây là con dâu ngài.”


Tả Thiệu Khanh từ khi đặt một chân vào cửa, cả người đều mơ hồ, lúc này nghe được Lục Tranh quang minh chính đại giới thiệu y như vậy, liền lo lắng không yên nhìn về phía Lão phu nhân, chờ bà rống ra hai chữ “không được”.


Tuy ba chữ “con dâu” kia nghe có chút không được tự nhiên, nhưng Tả Thiệu Khanh vẫn là lòng mang chờ mong.
Nào biết được, Tả Thiệu Khanh đợi cả buổi, chỉ chờ được Lão phu nhân không mặn không nhạt lên tiếng: “Nha.”
Lục Tranh chọt Tả Thiệu Khanh đang trợn mắt há mồm một cái, nhàn nhạt bảo: “Gọi người.”


Tả Thiệu Khanh nhận mệnh làm theo, ngoan ngoãn gọi: “Chào Lão phu nhân.”
Lão phu nhân lông mày nhướng lên cao, vẻ mặt tối tăm phiền muộn, không thấymột chút sắc mặc vui mừng, làm hại Tả Thiệu Khanh trong lòng lo sợ.


Y cảm thấy cuộc đời này của mình chỉ cần là một nam nhân, đều không có khả năng giành được cảm tình của Lão phu nhân.
Ngay tại lúc y hụt hẫng, Lục Tranh lại chọt y một cái: “Gọi nương.”


Tả Thiệu Khanh chỉ cảm thấy cảm giác kiếp trước bị sét đánh đều so với hiện tại còn tốt hơn, y toàn thân thần kinh căng cứng, khẩn trương nói không nên lời.
Ở Tả gia, y chỉ có thể gọi Nguyễn di nương là “di nương”, gọi Tiết thị là “mẫu thân”, gọi “nương”này, gần như rất ít nói ra miệng.


Thấy tất cả mọi người nhìn y, Tả Thiệu Khanh kiên trì lắp bắp gọi: “Nương.”
Như kì tích, Lão phu nhân sắc mặt vậy mà dễ nhìn rất nhiều, tuy vẫn là không mặn không nhạt, nhưng ít ra không hề khiến cho Tả Thiệu Khanh cảm thấy bị chế ngự.


“Này đều chưa có kết hôn, gọi nương cũng gọi quá sớm.” Lão phu nhân mặc dù nói như vậy, lại không phản đối.
Lúc Tả Thiệu Khanh nghe hai chữ “kết hôn” liền triệt để hóa đá.


Y vốn là ảo tưởng lớn nhất chẳng qua là cùng Lục Tranh hòa thuận vui vẻ trải qua cả đời, chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày có thể cùng Lục Tranh kết hôn.


Hai nam nhân như thế nào kết hôn? Dù Tả Thiệu Khanh học thức uyên bác, cũngchưa từng nghe loại tiền lệ này, y vốn cho rằng, chỉ cần Lục Tranh không giam y ởhậu viện y liền a di đà phật, không nghĩ tới hắn lại còn có ý định này.


Kinh ngạc qua đi là vui mừng khôn xiết, Tả Thiệu Khanh trên mặt không tự giácmang theo một tia cười ngây ngô, nhìn thấy Lão phu nhân nhíu mày.
Một con mọt sách như vậy rốt cuộc là như thế nào khiến cho con của bà vừa ý?


“Được rồi, người cũng đã gặp, chúng ta đi ra ngoài trước.” Tả Thiệu Khanh mơ hồ bị mang đi chỗ đó, lại mơ hồ bị Lục Tranh kéo ra ngoài.
Bên tai hình như còn nghe thấy thanh âm lải nhãi không cam lòng của Lão phunhân: “Thật sự là có vợ quên nương.”


Đi được một nửa đường, Tả Thiệu Khanh rốt cục hồi phục tinh thần kéo bả vai Lục Tranh: “Lục gia…”
“Hửm?”
Tả Thiệu Khanh rất muốn nghe chính miệng Lục Tranh thừa nhận, nhưng lại không biết hỏi như thế nào, cũng không thể hỏi Lục Tranh có phải thật sự muốn lấy y hay không? Cái này rất kì quái.


“Đang nghĩ gì?” Một bàn tay dày rộng sờ lên đầu của y, khiến cho lòng người ấm áp.
Tả Thiệu Khanh cũng không xoắn xuýt nữa, trưng ra khuôn mặt cươi cười: “Không có việc gì, ngài đi trước đi, chúng ta cùng lúc xuất hiện không tốt.”


Lục Tranh cũng không để ý, gật đầu: “Đoạn thời gian này trước hết để Ẩn Nhất đi theo em, an phận một chút, ít đi ra ngoài.”
Không đợi Tả Thiệu Khanh cãi lại, hắn đã nện bước đi ra ngoài, Tả Thiệu Khanh tức đến nghiến răng, y chỗ nào không an phận?


Chờ y trở lại tiệc rượu ở phòng khách, Tả Uẩn Văn và Tả Thiệu Yến đồng thời không vui hỏi: “Như thế nào đi lâu như vậy?”


Tả Thiệu Khanh giật giật quần áo vô cùng vừa người trên người: “Quý phủ không có quần áo thích hợp với con, quản sự liền cố ý đi ra ngoài mua, bởi vậy thời gian có chút chậm trễ.”


Hai phụ tử Tả Uẩn Văn cũng nhìn ra quần áo này của y không giống, không chỉ làmới, hơn nữa còn rất vừa người, liền tin tưởng lời y nói, thậm chí cảm khái sự quantâm và chu đáo của phủ Trấn quốc công này.


Chỉ là, hai người không khỏi nhìn Tả Thiệu Khanh nhiều hơn vài lần, bọn họ pháthiện, mặc bộ quần áo hoa phục màu vân yên này, cả người Tả Thiệu Khanh đều phát sáng, lộ ra khuôn mặt mang theo tươi cười yếu ớt, vậy mà có một loại cảm giác cao quý.


Tả Thiệu Yến lắc đầu, gã ta nhất định là hoa mắt, hoặc là người dựa vào ăn mặc, nếu không một thằng nhóc không khiến người khác chú ý cao quý chỗ nào để nói?


Tả Uẩn Văn thì thỏa mãn nghĩ: Không tệ không tệ, không hổ là con cháu Tả gia ta, trước kia nhìn xem không ra sao, sau khi trúng cử nhân liền thay đổi khác xưa.


Bọn họ không biết, Tả Thiệu Khanh kiếp trước tốt xấu cũng ngây người ở Giang phủ sáu năm, ngôn ngữ cử chỉ đều có người dạy, cộng thêm mưa dầm thấm đất, muốn quên cũng khó khăn.


Trước kia chỉ là cố ý ngụy trang chính mình, khiến cho chính mình thoạt nhìn giống như một thiếu niên nhát gan đê tiện, hôm nay y lộ ra một nửa bộ mặt thật, tự nhiên lại không giống,


Tả Thiệu Khanh không tâm tình quan tâm bọn họ nghĩ như thế nào, y đi thay quần áo tốn không ít thời gian, ngồi xuống còn chưa ăn được mấy miếng liền phát hiện yến tiện sắp kết thúc, đáng thương bụng của y còn trống rỗng.


Có người đề nghị cưỡi ngựa đánh bóng, nhóm công tử trẻ tuổi nhao nhao đồng ý,chẳng qua vừa ăn cơm xong, thì có binh sĩ quân binh vội vã chạy tới, cũng không biết báo cáo tin tức gì, Lục công gia lông mày hơi nhíu lại, liền tuyên bố rời đi trước.


Mọi người nào dám có dị nghị? Chỉ là tiếc nuối mất đi một cơ hội cùng Lục công gia ở chung, phải biết rằng Lục công gia quanh năm ở bên ngoài, trong kinh đô này quan viên có thể cùng hắn nói chuyện rải rác không có mấy người.


Lục Tranh chân trước vừa đi, quản gia liền chui vào, tràn đầy vui vẻ nói: “Các vị gia, Lão phu nhân nói muốn giữ lại các phu nhân tiểu thư xem hí kịch, mời các vị gia về trước, trễ một chút sẽ phái người đưa các phu nhân tiểu thư hồi phủ.”


“Sao có thể phiền quý phủ được, chúng ta để lại người coi ngựa của phủ vệ là được rồi.”
Lão quản gia cũng không kiên trì, tự mình tiễn mọi người đi ra ngoài, đợi lúc Tả Thiệu Khanh đi qua trước mặt ông, ông đột nhiên đưa tay đem người ngăn lại: “Tảtam gia xin dừng bước.”


Bốn nam nhân Tả gia đồng loạt quay đầu lại, nghi hoặc nhìn về phía y.
Lão quản gia không biết từ nơi nào lấy ra một túi giấy, đưa đến trong tay Tả Thiệu Khanh, hơi khom lưng nói: “Lão phu nhân biết hạ nhân lỗ mãng, quấy rầy yến hộicủa Tam gia, đặc biệt để cho lão nô gói chút điểm tâm mang về cho ngài nhấmnháp.”


Tả Thiệu Khanh nghe vậy vừa mừng vừa sợ, sợ là Lão phu nhân vậy mà ngay cả loại chuyện nhỏ nhặt này cũng chuẩn bị chu đáo, vui chính là Lão phu nhân lần này đặc biệt chăm sóc, chẳng phải nói rõ y đã bước đầu vượt qua kiểm tra rồi sao?


Tả Thiệu Khanh lập tức quyết định, không cùng lão nhân gia bà so đo tính toán chuyện trước đây tính kế y, vẻ mặt cảm động nói: “Thỉnh cầu quản gia thay vãn sinh tạ ơn Lão phu nhân.”
“Ngài khách khí.” Lão quản gia nói xong cũng mặt kệ sắc mặt người khác thế nào,xoay người đi vào cửa.