Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 87

Tả Thiệu Khanh không hề ngoài ý muốn ở trong đám người nhìn thấy Giang Triệt, cảm giác được y nhìn chăm chú, Giang Triệt vậy mà xoay đầu lại đáp lại y một nụ cười mỉm cực kì sáng lạn, thậm chí bưng chén rượu lên xa xa kính y một ly.


Tả Thiệu Khanh khóe miệng co rút, nghiêng đầu sang chỗ khác xem như không thấy được.
Chỉ là y không thấy, lúc Giang Triệt nhìn thấy vẻ mặt của y cười đến càng thêm thoảimái.


Đằng trước náo nhiệt như vậy, nữ quyến ở phía sau cũng không có nhàn rỗi, Tiết thị bước vào đại sảnh tại ánh mắt đầu tiên liền nhận ra muội muội mình.


Nếu như không phải xảy ra việc kia của Tả Thiệu Lăng, Tiết thị tự nhận là còn có thể cùng muội muội ruột vẻ ngoài giống nhau, đáng tiếc, thời gian một tháng ngắn ngủn, Tiết thị bị tra tấn đến tóc mai trắng bệch, nếp nhăn nơi khóe mắt mọc lan tràn, đã sớm không còn mỹ mạo khi đó nữa.


Hai tỷ muội ôm đầu khóc nức nở hồi lâu, mọi người chung quanh có người hiếu kì,có người kinh ngạc, cũng có không ít người năm đó cùng Tiết thị có quan hệ tốtcũng nhận ra người, tới tấp tiến lên an ủi.


Một hồi nhận thân xong, Tiết thị vội vàng lôi kéo Tả Thục Tuệ bái kiến các vị phunhân, vài ba câu đem tình huống nhà mình nói ra, đơn giản là trong nhà có hai đứanhỏ sắp tham gia thi hội, bọn nhỏ rất được Lục công gia coi trọng….


Điểm ấy mọi người ngược lại là không nghi ngờ, dù sao phủ Trấn quốc công cũng không phải người bình thường có thể vào, đã vào, người Tả gia nhất định có chỗ hơnngười.
Mặc kệ trong lòng mọi người nghĩ như thế nào, trên mặt hết thảy đều là vui vẻ hòathuận.


Lão phu nhân cũng đến ngồi một lát, nói vài câu hình thức, lại để cho các phu nhân và các tiểu thư trước dùng bữa, nói là trong chốc lát còn có tiết mục.


Mọi người đều cho rằng Lão phu nhân thật sự muốn vì Lục công gia tuyển vợ, mang đến toàn bộ đều là độ tuổi thích hợp trong nhà, thiên kim tiểu thư tướng mạo đều đẹp, trong lúc nhất thời, phòng khách to như vậy muôn hoa đua thắm sắc hồng, rấtnáo nhiệt.


Tả Thục Tuệ cũng âm thầm quan sát từng đối thủ cạnh tranh với mình, ánh mắt của nàng ta dù sao cũng không bằng Tiết thị, ở tại địa phương nhỏ bị người lấy lòng đã quen, chỉ cho rằng bản thân là nữ tử hiếm thấy ở trên đời này, không ngờ, kinh đô này đúng là địa phương ngọa hổ tàng long, nữ tử tướng mạo thượng thừa so với nàng ta cũng không ít.


“Quần áo vị tỷ tỷ này cực kì khác biệt, không biết là tay nghề của vị sư phụ nào?” Một cô nương đôi mắt sáng xinh đẹp cầm tay áo Tả Thục Tuệ hỏi.
Tả Thục Tuệ ngượng ngùng cười, hơi tự hào nói: “Để cho muội muội chê cười, đây là quần áo tỷ tự thêu ra.”


“A, tay nghề của tỷ thật tốt.” Cô nương kia đề cao âm lượng, đưa tới ánh mắt người cả bàn, nàng ta cười khanh khách nói: “Mọi người mau nhìn xem, Tuệ tỷ tỷ thật sự là có đôi tay khéo léo, xem hoa mẫu đơn trên quần áo này giống như thật.”


Tả Thục Tuệ có ngốc cũng nghe ra lời này của nàng ta không được bình thường, lại nhìn mọi người công khai khen ngợi, trong ánh mắt lại hàm chứa khinh thường, tâm cũng từ từ chìm xuống.


So với phía sau tranh đấu gay gắt, đắng trước liền lộ ra vẻ hòa thuận hơn nhiều, vài chén rượu rót xuống, bầu không khí lập tức náo nhiệt.


Tả Thiệu Khanh tuổi còn nhỏ, không người nào chú ý tới y, vì vậy yên lặng dùng bữa uống rượu, ngẫu nhiên nhìn Lục Tranh vài lần, dù sao ở đây cũng có nhiều người nhìn lén Lục Tranh, hắn cũng không thấy được.


Một nha hoàn tay cầm bầu rượu tiến lên rót rượu, Tả Thiệu Khanh ánh mắt dínhchặt ở trên người Lục Tranh nhất thời không dời đi được, chỉ nghe thấy ở bên tai cómột âm thanh duyên dáng gọi to: “A…công tử thứ tội.”


Tả Thiệu Khanh phục hồi tinh thần, cúi đầu nhìn nước dính ở trên quần áo, lông mày cau lại.
Mà ngay khoảng khắc y đang ngây ngườ, nha hoàn kia đã quỳ trên mặt đất run rẩy dập đầu ngẩng đầu lên: “Công tử thứ tội, nô tài không phải cố ý.”


Tả Thiệu Khanh mày nhíu càng chặt, bản thân một câu cũng chưa nói, làm sao lại đem tiểu nha đầu này dọa thành như vậy.
Quan trọng nhất là, không ít người đều quăng ánh mắt không đồng ý đến, Tả Thiệu Khanh nhanh chóng lên tiếng: “Không sao, chẳng qua là ướt quần áo thôi, ngươi đứng lên đi.”


Nào biết nha hoàn kia lại có thể bướng bỉnh như vậy, không đứng dậy không nói, còn càng thêm ra sức nói xin lỗi, đầu đập ở trên sàn đá xanh phát ra tiếng vang bịch bịch.
Bốn phía cũng dần dần yên tĩnh, ánh mắt bắn tới giống như chất vấn, đâm vào trênngười Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh thầm nghĩ không tốt, biết rõ trúng kế, vội vàng thất kinh đứng lên, vươn hai tay ra muốn đem người đỡ dậy lại trở ngại nam nữ khác biệt không dám đụng vào.
Y đỏ mặt, cứng ngắc nói: “Vị....vị tỷ tỷ này đừng như vậy, vãn sinh không có ý trách tội ngươi, ngươi cái này...”


Y chật vật đứng dậy, hai mắt nhuận nước, bộ dáng bất an kia cực kì giống như con thỏ bị oan ức, căn bản không có cách nào để cho người khác đem y gắn liền với thiếu niên hư hỏng và ức hϊế͙p͙ nha hoàn cùng một chỗ.


“Chuyện gì xảy ra?” Thanh âm uy nghiêm của Lục Tranh truyền đến, lại khiến cho Tả Thiệu Khanh âm thầm thở dài một hơi.


Y hốc mắt đỏ, hơi nâng cằm lên, khẩn trương nắm chặt tay áo, ấp úng nói: “Vị tỷ tỷ này đổ rượu lên người vãn sinh, không biết có phải hay không bị dọa sợ, vậy mà quỳ trên mặt đất không đứng dậy, vãn sinh tuyệt đối không có ý trách tội.”


Lục Tranh nhìn hai mắt y, đối với nha hoàn còn cúi đầu quỳ trên mặt đất dạy bảo: “Còn không mau đứng dậy, còn ra thể thống gì nữa? Mang Tả tam công tử đi thay quần áo.”
Nha hoàn kia khúm núm đáp ứng, Tả Thiệu Khanh hướng Lục Tranh vái chào, tạ lỗi mới đứng dậy theo nha hoàn kia đi về phía hậu viện.


Biết nha hoàn này có vấn đề, Tả Thiệu Khanh trong lòng nổi lên tâm đề phòng,nhưng nghĩ đến Lục Tranh không có động tác gì, bèn cũng không phải quá sợ hãi.
Tiến vào một gian phòng tráng lệ, nha hoàn kia lấy ra một bộ áo choàng màu vân lam, cung kính đưa cho Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh nhìn bốn phía, xác nhận trong phòng này không có người khác mới đuổi nha hoàn kia đi ra ngoài, sau đó đóng cửa lại bắt đầu thay quần áo.


Áo choàng này vậy mà không ngờ lại vừa người, liền giống như may theo yêu cầu,vuốt sợi vải mềm nhẵn, Tả Thiệu Khanh vui mừng nghĩ: Sẽ không phải là Lục Tranh cố ý vì y chuẩn bị đi?
Chờ y thay xong quần áo, đang sắp mở cửa ra, một nữ tử bưng một chậu nước cùng khăn thiếu chút nữa đụng vào y.


Liếc thấy Tả Thiệu Khanh, nàng kia lại càng hoảng sợ, chậu nước trong tay thiếuchút nữa ném trên mặt đất, còn may Tả Thiệu Khanh lanh tay lẹ mắt tiếp được, mớitránh khỏi đổ vào bộ quần áo vừa mới thay.


Nàng kia hướng y cười nói tự nhiên, lộ ra hai má lúm đồng tiền mê người: “Đa tạcông tử đưa tay tương trợ.”
Tả Thiệu Khanh ngẩn người, không nghĩ tới hạ nhân phủ Trấn quốc công này vậy mà đều lớn lên xuất trần tuyệt sắc như vậy, thật sự là tiện nghi gia hỏa Lục Tranh kia.


Nàng kia hướng y hành lễ vái chào, thanh âm thanh thúy giống như chim hoàng oanh: “Nghe nói công tử bị làm ướt quần áo, nô tài bưng chút nước đến cho ngàirửa.”


Tư thái trang nhã kia của nàng rất dễ dàng chiếm được cảm tình của nam nhân, Tả Thiệu Khanh cũng không làm khó nàng, chỉ là cự tuyệt nói: “Không cần, quần áo đã thay, mời mang ta trở lại tiền sảnh.”


Nàng kia lại cười cười, lách qua y bưng chậu nước vào phòng, sau đó tự mình vắt khăn đi qua, nàng nháy mắt mấy cái, gian xảo nói: “Công tử nhất định không soi qua gương đi? Mặt ngài dính chút tro bụi đây này.”


Tả Thiệu Khanh phản ứng theo bản năng sờ lên mặt, sau một khắc liền cảm thấy trên mặt bị một miếng vải ướt phủ lên: “Để nô tài làm, công tử nhìn không tới đâu.”


Một trận mùi thơm xông vào mũi, rất dễ ngửi, Tả Thiệu Khanh tâm thần buông lỏngmột chút, cho đến khi cảm thấy trên người bị cái gì đó dán lên mới đột nhiên trừnglớn hai mắt.


Y dùng lực đẩy ra nữ tử tựa ở trên người, lui về sau mấy bước, cách một cái bàn tức giận nói: “Ngươi đây là làm gì?”
Nàng kia nhoẻn miệng cười, vậy mà đưa tay ra cởi bỏ đai lưng, Tả Thiệu Khanh bị dọa đến không nhẹ, sắc mặt ngay lập tức chìm xuống: “Cút ra ngoài.”


“Để cho nô tài hầu hạ công tử không được sao?”


Tả Thiệu Khanh chỉ cảm thấy đầu nặng nề chân nhẹ tênh, cũng không biết chính mình trúng dược gì, y cắn mạnh trên đầu lưỡi, đau đớn khiến cho thần trí thanh tỉnh một chút, y một cước đá ngã cái bàn: “Ta mặc kệ ai phái ngươi tới đây, nếu như ngươi không muốn chết, hiện tại liền cút ra ngoài.”


Động tác nàng kia dừng lại một chút, vẻ ngoài giống như có chút nghi hoặc: “Côngtử, nô tài không đẹp sao?”


Tả Thiệu Khanh dở khóc dở cười, đã có thể xác định chiêu mỹ nhân kế này là Lục lão phu nhân làm ra, bà đoán chừng nghĩ, nếu mình thật sự bị sắc đẹp mê hoặc, làm ra việc gì khác người, Lục Tranh dù thích mình cũng sẽ không cần mình nữa.


Không có ai so với y hiểu rõ hơn, Lục Tranh đối với bạn đời trung trinh như một,đồng dạng, y nhất định cũng không thể dễ dàng tha thứ bạn đời của y làm ra việc cólỗi với y.


Nghĩ thông suốt chân tướng sự việc, Tả Thiệu Khanh từ trong giày rút ra đoản kiếm, vẻ mặt kiên quyết, chỉ vào nàng kia cảnh cáo nói: “Một câu cuối cùng, cút ra ngoài.”


Nàng kia quả nhiên không có ngờ tới một thư sinh còn mang theo lợi khí, hơn nữa nhìn bộ dáng đoản kiếm kia còn rất quen mắt, không đợi nàng ta cẩn thận suy nghĩ, đối diện một chậu nước rửa mặt đã nện qua.


Nàng trừng lớn đôi mắt đẹp, thân thể nhẹ nhàng tránh ra phía bên cạnh, sau đó vội vàng hướng Tả Thiệu Khanh hành lễ vái chào: “Công tử xin dừng tay, nô tài không có ác ý.”


“Vậy còn không mau cút đi.” Cũng dám đối với y dùng mỹ nhân kế, còn dám nói không có ác ý? Vậy có phải hay không nhất định phải hai người lăn lên giường mớitính?
“Đắc tội công tử, nô tài cam chịu bị phạt.” Nàng kia nói xong vậy mà quỳ xuốngthẳng tắp.


Tả Thiệu Khanh khẽ cắn môi, giọng căm hận tức giận nói: “Không cần, về sau đừng để cho ta gặp ngươi.” Mỹ nhân như vậy, vẫn là tránh xa Lục Tranh mới tốt.


Đợi nàng kia rời đi, Tả Thiệu Khanh mới toàn thân vô lực ngã ngồi trên mặt ghế, yhít sâu vài hơi, phát hiện trong cơ thể cũng không có gì khác thường, thể lực cũngtừng chút từng chút bắt đầu khôi phục.