Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 78

Vượt qua hai khúc cua, Tả Thiệu Khanh càng đi càng lệch, lại không có ý muốn quay đầu lại, cho đến khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở phía trước, Tả Thiệu Khanh mới dừng bước lại.
Y thăm dò hô một tiếng: “Tào đại ca?” Người nọ quay đầu lại, quả thật là Tào Tông Quan.


Tả Thiệu Khanh mừng rõ chạy tới, trưng ra khuôn mặt tươi cười hỏi: “Tào đại ca như thế nào cũng tới kinh đô?”
Tào Tông Quan ngoại trừ ánh mắt đầu tiên biểu hiện có chút kinh ngạc, vẻ mặt vẫn luôn bình thản: “Kinh đô này chỉ cho phép người của Tả gia đến hay sao?”


Ơ, đây là còn tức giận. Tả Thiệu Khanh cười thầm, biết Tào Tông Quan thật sự đem người Tả gia hận ở trong lòng.


Y làm bộ không phát hiện Tào Tông Quan xa cách, vẫn cười tươi như hoa: “Đương nhiên không phải, có thể ở chỗ này nhìn thấy Tào đại ca thật sự quá tốt, năm trước từ biệt, chúng ta cũng hai tháng không gặp.”


Tào Tông Quan khóe miệng hơi nhếch lên, thanh âm lãnh đạm nói: “Thiệu Khanh sống tốt không?” Hắn ta đem Tả Thiệu Khanh từ đầu đến chân đánh giá một lần, lẩm bẩm: “Nhìn dáng vẻ của ngươi liền biết ngươi sống không tệ.”


Tả Thiệu Khanh ngại ngùng giật áo choàng trên người, thấp giọng nói: “Đệ lần này là cùng Nhị thúc lên kinh, Nhị thúc thương tình thân thể đệ không tốt, lúc này mới mua cho đệ một ít quần áo mùa đông.”
Tào Tông Quan hiểu rõ gật đầu: “Như thế nào không thấy Thiệu Yến huynh?”


Tả Thiệu Khanh trong mắt lóe lên một tia bi ai rồi biến mất: “Đệ cùng đại ca nửa đường tách ra, đệ cũng không biết hắn giờ này ở chỗ nào.”


Thấy Tào Tông Quan vẻ mặt như nghĩ tới cái gì, Tả Thiệu Khanh lại nở nụ cười: “Chỉ có điều không sao cả, Nhị thúc nói hai ngày nữa người nhà của đệ đến kinh thành, đến lúc đó vẫn sẽ là có thể gặp được.”


Tả Thiệu Khanh phát hiện, thanh niên đã từng là ánh mặt trời, ẩn giữa lông mi đã không còn gần gũi và thân thiện của ngày xưa nữa, chỉ có một mảng tối tăm phiền muộn.
Y ngầm thở dài, tuy hai nhà phản bội là kết quả y muốn, nhưng nhìn Tào Tông Quan như vậy, y vẫn là lòng cảm thấy không đành lòng.


“Ngươi nói là…toàn bộ người nhà các ngươi đều sẽ đến?”
Tả Thiệu Khanh thu hồi thương cảm trong lòng, cười gật đầu: “Đúng vậy, nhị ca của đệ hắn...hắn sinh bệnh, cho nên mẫu thân muốn đến kinh đô vì hắn cầu y.”


Chuyện Tả Thiệu Lăng căn bản lừa không được người, Tào Tông Quan dù cho khôngthăm dò cũng có thể nghe được tiếng gió, hắn ta tâm thần không yên lẩm bẩm: “Thật sao?”
“Tào đại ca lần này là cùng Tam tỷ đến sao? Chúng ta cũng là thân thích, đến lúc đócó thể cùng nhau đi.”


Tào Tông Quan vốn gương mặt xem như là bình tĩnh đột nhiên thay đổi vẻ mặt, hắn ta quay đầu nhìn về rừng hoa mai phía xa: “Tam tỷ của ngươi...không có đến.”
Tả Thiệu Khanh cũng không có ý định đem người bức bách quá độc ác, đến điểm là dừng, hai người động thời trầm mặc.


“Mở tiệc rồi…” Bên ngoài có gã sai vặt chạy nhanh vào giữa rừng mai, nhắc nhở đám sĩ tử bị cảnh đẹp mê hoặc.
“Tào đại ca, chúng ta cũng đi ra ngoài đi? Nghe bảo buổi trưa hôm nay là thịt hươunướng.”
Tào Tông Quan gật đầu, trước một bước đi phía trước Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh nhìn chằm chằm bóng lưng gầy gò không ít của hắn ta, hít một hơi thật dài, mùi hương hoa quấn quanh mũi người, y vui vẻ nghĩ: Đợi Tiết thị đến kinh đô, nghênh đón mụ sẽ là cái gì?


Lúc vừa mới bước vào còn không cảm thấy, lúc này chúng sĩ tử đều tập trung cùngmột chỗ, liền rộn ràng, Tả Thiệu Khanh lúc đầu đoán rằng, hôm nay được mời không quá một trăm người.


Y ở trong đám người tìm kiếm Khúc Trường Thanh và Tưởng Hằng Châu, đáng tiếc tuổi y nhỏ thân hình không cao, dù là kiễng chân thì phạm vi nhìn thấy cũng rất có hạn.


“Ồ?” Không tìm được Khúc Trường Thanh và Tưởng Hằng Châu, Tả Thiệu Khanhngược lại là ngoài ý muốn thấy được Tả Thiệu Yến, chủ nhân của trận ngắm hoa yếnnày ngược lại là vô cùng thần thông quảng đại, đúng là đem những sĩ tử đến kinh đô đều hỏi thăm rõ ràng, nếu không cũng không thể nào tùy ý đưa thϊế͙p͙ mời.


Nghe xong bên ngoài nói chuyện, Tả Thiệu Khanh mới đại khái hiểu rõ, hóa ra tất cả giải nguyên quận đều đã đến, mặt khác sĩ tử có chút thanh danh cũng đều nằm trong danh sách được mời.


Tả Thiệu Khanh nhướn mày, đi kéo tay áo Tào Tông Quan, kinh ngạc nói: “Tào đại ca, huynh xem, đây không phải là đại ca đệ sao?”
Tào Tông Quan nhìn theo ngón tay y, quả nhiên trong đám người nhìn thấy Tả Thiệu Yến, gã ta đang mỉm cười cùng hai thanh niên nói chuyện.


“Đại ca ngươi…ngược lại là so với trước sáng sửa hơn rất nhiều.” Tào Tông Quan ý vịthâm trường nói.


Tả Thiệu Khanh coi như không nghe hiểu ẩn ý bên trong lời nói của hắn ta, tiếp lời nói: “Đúng vậy, đại ca rốt cục có thể đạt được ước muốn tự nhiên vui vẻ, hơn nữa đại tẩu của đệ lại có bầu, có thể nói là song hỉ lâm môn.”


Tả Thiệu Khanh sờ cằm nghĩ, y cần hay không theo sau xem náo nhiệt? Được rồi, vẫn là đừng đi, miễn cho bị tai bay vạ gió.
Song, y bên này đang cười trên nỗi đau của người khác, một khắc sau lại bộ dáng tươi cười gì cũng nặn không ra nữa.


Y gắt gao trừng mắt nhìn nam nhân xuất hiện ở trong đình phía trước, nếu biết thưởng mai yến hôm nay là do Giang Triệt khởi xướng, y tuyệt đối sẽ không đến.


“Để cho mọi người đợi lâu, tại hạ là Giang Triệt, chính là chủ nhân yến hội lần này,tùy tiện mời các vị đến, cũng là muốn kết giao thêm mấy người bạn.”
Có người nhận ra thân phận của Giang Triệt, hoảng sợ nói: “Là Giang thị lang.”


Nếu như là đẩy lui về vài ngày trước, chỉ sợ cũng không có bao nhiêu người biết rõ đại danh Giang Triệt, nhưng từ khi gã dâng lên một tờ tấu chương vì sĩ tử nghèo khó dành phúc lợi, đại danh Giang Triệt liền truyền ra ở trong các thí sinh.


Lập tức các sĩ tử nhận được ân huệ tiến lên bái tạ, Tả Thiệu Khanh trừng mắt nhìnnam nhân phong độ nhẹ nhàng kia đối với từng sĩ tử tiến lên bắt chuyện ân cần hỏihan, dối trá đến cực điểm.


“Các vị trước ngồi vào ghế, hôm nay cũng không chuẩn bị được rượu ngon thức ăn ngon, vài ngày trước cùng hoàng thượng ra khỏi thành săn bắn, bắn được vài con lộc, vừa vặn lấy ra chia xẻ cùng với mọi người.”


Bên dưới lại là một mảnh âm thanh nịnh hót, Tả Thiệu Khanh bĩu môi, tìm vị trícách xa Giang Triệt nhất ngồi xuống, sau đó phối hợp cầm lên ly rượu uống.


Hai người ngồi xuống ghế, hàng xóm ngồi kế bên y là một người trung niên hơn bốnmươi tuổi, không giống người trẻ tuổi tinh thần sáng láng ở chỗ này, hắn ta lộ ra vẻtrầm tĩnh hơn nhiều.


Tả Thiệu Khanh vui vẻ thanh tịnh, vừa uống rượu vừa chờ thức ăn mang lên, y oán thầm: Giang Triệt này thực sự không tiếc, vậy mà lấy ra rượu Thiệu Hưng chiêu đãi nhiều người như vậy.
Hôm nay những phô trương lãng phí này, nhiều ít cũng có thể nhìn thấy tình hình bên trong Giang gia.


Rất nhanh, bọn nha hoàn ăn mặc chỉnh thể nối đuôi nhau đi ra, trong tay bưng thịt nướng mùi hương xông vào mũi, đâu vào đấy bày ở trước mặt mỗi vị sĩ tử.


Thịt nướng cắt thành miếng mỏng, trên mặt tưới nước tương, chén đĩa bên ngoài là bày một vòng hoa quả, chỉ xem cách thức này, đám thư sinh đều có chút lâng lâng, thiện cảm đối với Giang Triệt thẳng tắp dâng lên cao.


Giang Triệt nâng chén đứng lên, hướng mọi người nói: “Đến, cùng nhau uống chénnày, gặp nhau một đường là duyên, đang ngồi nơi đây đều là rường cột nước nhà,Giang mỗ lúc này cầu chúc mọi người tên đề bảng vàng.”
“Giang đại nhân cao thượng, chúng tôi khắc sâu trong lòng…”


“Giang thị lang tuổi trẻ tài cao, lại đại nhân đại nghĩa, là hìnhmẫu của chúng tôi…”
“Ngày khác nếu có may mắn là quan đồng liêu, mong rằng Giang đại nhân quan tâmnhiều hơn…”


Các loại âm thanh lấy lòng không ngừng, tình cảnh trong nhất thời sôi trào lên, Tả Thiệu Khanh một mình ngồi trong góc, đem rượu trong chén đổ xuống trên mặt đất, hừ lạnh một tiếng, sau đó động đũa bắt đầu ăn thịt.


Nam tử trung niên ngồi bên cạnh y kinh ngạc liếc mắt nhìn y, tiến tới gần nhỏ giọng hỏi: “Tiểu huynh đệ đối với vị Giang thị lang này có chỗ không hài lòng?”


Tả Thiệu Khanh giống như cười mà không phải cười trả lời: “Làm sao lại như vậy? Giang thị lang thế nhưng là tấm gương của phần đông sĩ tử, kẻ hèn mọn này là kẻ bất tài nào có tư cách không hài?”


Nam tử trung niên kia cười khà khà, cũng gắp một miếng thịt nhét vào trong miệng: “Một chút tính toán này, cũng chỉ lừa gạt được những thư sinh chưa thấy qua các mặt của xã hội.”


Lời này quả thực nói vào trong lòng Tả Thiệu Khanh, y thay đổi lãnh đạm trước đó,cùng nam tử trung niên bắt chuyện, thế mới biết hắn ta thư sinh diện mạo xấu xínày, tuổi tác không nhỏ vậy mà cũng là giải nguyên quận nào đó.


Hai người trong lúc nhất thời đều có chút cảm giác hận vì gặp nhau quá muộn, cho dù nam tử trung niên kia tuổi tác so với Tả Uẩn Văn còn lớn hơn hai tuổi, Tả Thiệu Khanh vẫn mở miệng gọi một tiếng “Hạ huynh” hăng say.
“Xem tuổi của Hạ huynh, chắc hẳn không phải lần đầu tiên tham gia kì thi mùa xuân?”


“Cũng không phải, đây đã lần thứ tám tại hạ vào kinh thành thi.” Hạ Chi Trừng lắc đầu cười khổ nói.
“Lần này hẳn là đậu cao trung không thể nghi ngờ tiểu đệ trước tiên ở chỗ này chúcmừng.” Tả Thiệu Khanh hai tay nâng lên chén rượu, hướng Hạ Chi Trừng tỏ ý, sau đó ngửa đầu uống xuống.


“Ha ha…Tả huynh đệ tuổi còn trẻ vậy mà thẳng thắn như vậy, Hạ mỗ thật sự là rất hổthẹn.” Nói xong cũng một ngụm đem rượu ở bên trong chén rượu quét sạch.


Trong uống rượu say sưa, hai người trò chuyện trên trời dưới đất, Tả Thiệu Khanh bội phục kiến thức của Hạ Chi Trừng, Hạ Chi Trừng cảm thán Tả Thiệu Khanh tài trí nhanh nhẹn, mặt khác đám thư bắt đầu ngâm thơ làm phú, hai người này lại có phong cách riêng, nói đến vật hải ngoại trân quý.


“Đàn tỳ bà trong nước này có một loại hương đặc biệt thần kì, ngửi thấy có thể làm cho người lâm vào hỗn độn, cho dù sau khi thanh tỉnh lại cũng không nhớ rõ tình cảnh lúc ấy.”


“Vật này thật sự như vậy?” Tả Thiệu Khanh rất hứng thú: “Nếu có người dùng loạihương này làm xằng làm bậy, chẳng phải thần không biết quỷ không hay sao?”
“Tự nhiên…”


Một đường bóng râm xuất hiện, hai người đồng thời dừng lại chủ đề ngẩng đầu,ngạc nhiên nhìn Giang Triệt khuôn mặt mỉm cười cùng một đám sĩ tử mang theo ánh mắt xem thường.