Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 77

Khúc Trường Thanh cười ha ha nhìn Tả Thiệu Khanh luống cuống tay chân mặc quần áo, trêu ghẹo nói: “Vi huynh còn cho rằng Thiệu Khanh mỗi ngày mất ăn mấtngủ đọc sách, không nghĩ tới đệ cái đồ lười này vậy mà trộm được kiếp phù du nửangày rảnh rỗi.”


Tả Thiệu Khanh mặc quần áo, dáng vẻ xấu hổ cũng liền trôi qua, lại để cho La Tiểu Lục thay y đem tóc dài rối chỉnh lý xong, cả người lại khôi phục bộ dáng thư sinh hào hoa phong nhã sạch sẽ.


“Để cho nhị vị chê cười, tiểu đệ ở phía Nam ngốc đã quen, thật sự không thích ứng sự rét lạnh của kinh đô, cho nên dậy có chút chậm.”
La Tiểu Lục âm thầm bĩu môi, ngài đâu chỉ là dậy có chút trễ? Căn bản là rất ít khi rời giường có được không?


“Này ngược lại cũng phải, chỉ là lạnh thì lạnh nhưng có chỗ đẹp, trận tuyết rơi ở đầu sáng nay, liền để cho người hiểu được vô tận.”


Tả Thiệu Khanh để cho La Tiểu Lục mang lên trà bánh, lúc này mới thản nhiên hướng hai người hành lễ xin lỗi: “Khúc huynh Tưởng huynh nhanh ngồi, thật sự là chậm trễ.”


Khúc Trường Thanh đến không có gì, phất tay lại để cho y đi rửa mặt, chính mìnhcầm trà bánh bắt đầu ăn, vẫn không quên mời Tưởng Hằng Châu: “Hằng Châuhuynh nếm thử bánh đậu xanh này, không hề kém hơn so với Đinh Thực Hiên.”


Tưởng Hằng Châu từ lúc vào cửa vẫn trầm mặc, Tả Thiệu Khanh chú ý tới ánh mắt của hắn ta ảm đảm nhìn qua bốn phía, có chút âm u nghĩ: Vị đại tài tử này quang lâm hàn xá sẽ không phải hướng về phía Lục Tranh mà đến đi?
Đáng tiếc, Lục Tranh làm sao sẽ ở loại chỗ như thế này?


Chờ y rửa mặt xong, ngồi đối diện hai người hỏi: “Nhị vị là lúc nào đến kinh đô?Đang ở nơi nào? Như thế nào lại biết tiểu đệ ở chỗ này?”


“Vấn đề của đệ hỏi cũng thật nhiều. Chẳng qua cho dù đệ không hỏi huynh cũng sẽnói cho đệ biết, ngày đó sau khi cùng đệ chia tay, một đoàn người của chúng tôi ở Thương Châu một đêm liền lên đường, đến nơi này cũng bốn năm ngày, sống ở khách điếm Tiên Lai cách chỗ này hai con đường, sáng sớm hôm nay đi ra ngoàitrùng hợp gặp Tả nhị gia, thế mới biết đệ ở chỗ này.”


“Thì ra là thế.”
Tưởng Hằng Châu rốt cũng mở miệng: “Cũng may chúng tôi tới sớm mấy ngày, nếu trên đường gặp tuyết rơi liền không dễ đi rồi.”


“Không nghĩ tới phương Bắc này đến tháng ba còn tuyết rơi, sợ là rất nhiều sĩ tử phải ở trên đường chậm trễ.” Khúc Trường Thanh lo lắng nói.
“Cách ngày thi còn có gần nửa tháng, tới kịp đấy.” Tả Thiệu Khanh ý xấu nghĩ: Nếutới không kịp liền tốt hơn, tốt nhất đều đừng đến nữa.


“Xác thực, Trường Khanh không cần đặc biệt lo lắng, triều đình đã hạ lệnh cấp áo bông đệm chăn vân vân cho các sĩ tử, đợi nửa tháng nữa cũng không lạnh như vậy.”
Tả Thiệu Khanh có chút bất ngờ, thật không ngờ triều đình cũng có nhân tính?


“Nghe nói là quan viên Lại bộ thượng tấu, không ít sĩ tử lặn lội đường xa đến kinh đô, lộ phí dùng hết, ăn không no áo mặc không ấm, sợ để lỡ thi hội tháng ba.”


Nghe xong là quan viên Lại bộ, trong đầu Tả Thiệu Khanh lập tức hiện lên thân ảnh Giang Triệt, đuôi lông mày nhướng lên, thầm nghĩ: Họ Giang không phải thích nhất làm ra loại chuyện tốt nêu cao tên tuổi sao?


Tưởng Hằng Châu vẻ mặt cũng có chút kích động, hắn ta hạ giọng nói: “Hoàng Thượng vừa đăng cơ không lâu, trong triều bất ổn, dù sao cũng loại bỏ nhiều quan viên như vậy, lúc này đúng là cơ hội tốt để chúng ta thể hiện tài nghệ.”


Tả Thiệu Khanh nhướng mày, đồng ý nói: “Tưởng huynh ý kiến hay.”
Theo như y biết, Hoàng Đế Thiên Phương trước mắt nể trọng nhất chính là Thương Hiển Dương thủ phụ nội các, coi trọng nhất chính là Trấn quốc công Lục Tranh, tín nhiệm nhất nhưng lại là Giang Triệt vừa vào Lại bộ.


Thương Hiển Dương chính là đứng đầu quan văn, làm người hơi có chút kì quái, dưới sự hắn ta ảnh hưởng, toàn bộ quan văn triều đình Đại Ương đều thiên hướng về phong cách chính trực, là hiện tượng trong sạch khó gặp.


Bởi vậy, sau khi Chiến Viên Phong thượng vị, trước hết là lôi kéo vị thủ phụ đại nhânnày, dù là vị thủ phủ đại nhân này năm đó đứng về phía Đại hoàng tử.


Về phần Lục Tranh, chỉ cần trên tay hắn còn một ngày cầm binh quyền, chỉ cần Bắc Địch còn một ngày uy hϊế͙p͙, Chiến Viên Phong cũng không dám tùy tiện đụng đến hắn.


Tả Thiệu Khanh kiếp trước chỉ biết Giang Triệt năng lực vô cùng cao minh, lại không để mắt tới Giang gia năm đó cũng là một trong những người năm đó có công khai quốc, Giang Triệt là thư đồng của Chiến Viên Phong, quan hệ của hai người tự nhiên không cần phải nói, đây cũng là nguyên nhân Chiến Viên Phong yên tâm giao Lại bộ cho gã.


Những chuyện này đều là sau khi Tả Thiệu Khanh sống lại mới có thể nhìn rõ, Tả Thiệu Yến có thể trước khi thi hội liền xem rõ tiềm lực của Giang Triệt, dùng chính mình bám vào Giang Triệt, không thể bảo là không cao minh.


“Hai người các ngươi đều là giải nguyên thi hương, cao trung tất nhiên là không cần lo âu, đau khổ ta lần này thành tích nửa vời.” Khúc Trường Thanh hướng trong miệng đút vào một miếng đậu nành xào, cắn kêu vang xoẹt ~ zoẹt ~ zoẹt ~ zoẹt.
Tả Thiệu Khanh thấp giọng cười, cũng không nói thêm cái gì.


Tưởng Hằng Châu lắc đầu cười mắng: “Thi hội này chính là giấu tên chấm bài, ai cũng không giám nói nhất định có thể đậu cao trung, nghe nói quan chủ khảo năm nay cương trực công chính, rất nhiều sĩ tử muốn sớm gặp lão nhân gia ông đều bị đánh đuổi ra ngoài.


Tả Thiệu Khanh nháy mắt mấy cái: “Đánh đuổi ra ngoài sao?” Còn may y nghe lời Lục Tranh nói không có tham gia náo nhiệt, nếu không bị mất mặt xấu hổ.


“Vốn là mọi người vừa vào kinh liền hẹn nhau hôm sau đi viếng thăm, kết quả cònchưa có xuất phát liền nghe được tin tức xấu này, chẳng qua người trước ngã xuống,người sau tiến lên đến cửa, sĩ tử muốn tìm đánh như cũ không ít.”


Khúc Trường Thanh ở bên cạnh phụ họa nói: “Còn may ta và Hằng Châu huynh dự tính rút lui, chẳng qua Hằng Châu huynh là cao đồ lão sư, đoán chừng cũng có thể đi vào mắt quan chủ khảo.


Tưởng Hằng Châu cười không đáp, trong tay hắn ta xác thực có thư đề cử của lão sư, chỉ là khoảng thời gian này biểu hiện quá mức nổi bật cũng không phải là chuyện tốt.
Cây to đón gió, trước khi chưa đậu cao trung, hết thẩy vẫn là nên cẩn thận là hơn.


“Thời gian không còn sớm, chúng ta cũng nên cáo từ.” Hắn ta đứng dậy hướng Tả Thiệu Khanh giải thích nói: “Có vị nhân sĩ giấu tên đưa thiệp mời, mời hôm nay ở bên ngoài thành thưởng mai.”


“Nhân sĩ giấu tên?” Tả Thiệu Khanh nghi hoặc nhìn Khúc Trường Thanh, thời gianmấu chốt trước khi khảo thi, bọn hắn cũng dám tùy tiện hẹn ước với nhân sĩ giấutên, lá gan không nhỏ.


Khúc Trường Thanh nhìn ra y lo lắng, giải thích nói: “Không chỉ có ta cùng Hằng Châu huynh nhận được thư mời, trong thành không ít sĩ tử cũng có, hơn nữa người đưa thϊế͙p͙ mời là Lộc Minh Cư ở ngoài thành.”


Tả Thiệu Khanh lập tức liền hiểu, Lộc Minh Cư y cũng đã từng nghe, chính là một trong những nhã viên nổi tiếng nhất kinh đô, người có thể dùng chỗ đó tuyệt đối là quý tộc danh môn, khó trách tất cả mọi người không nghi ngờ.


Tả Thiệu Khanh tiễn bọn họ đi ra ngoài, vừa ra khỏi phòng chỉ thấy La Tiểu Lục chạy đến, đem một tờ thiệp mời đưa cho y.


Nhìn phía trên có bảo lưu dấu gốc của ấn triện hoa mai quen thuộc, Tả Thiệu Khanh dự cảm có chút không tốt, sau khi xem xong nghĩ thầm một tiếng quả nhiên, đồng dạng là Lộc Minh Cư, đồng dạng là thϊế͙p͙ mời giấu tên.


“Ha ha, xem ra chúng ta có thể cùng nhau đi rồi, Thiệu Khanh, nhanh đi thay quần áo.” Khúc Trường Thanh đẩy y vào phòng, tự mình cười cùng Tưởng Hằng Châu đứng ở ngoài cửa đợi.


Tả Thiệu Khanh không muốn đi lắm, nhưng biết rõ lần tụ hội này nhất định là hội tụ toàn bộ sĩ tử xuất sắc nhất của Đại Ương, lỡ như lưu lại cho một người một cái ấn tượng tự cao tự đại cũng là không nên.


Sau nửa khắc, Tả Thiệu Khanh rực rỡ hẳn lên đi ra khỏi cửa phòng, hướng hai người đợi ở bên ngoài cửa chấp tay: “Để hai vị nhân huynh chờ lâu.”


Khúc Trường Thanh có chút giật mình sững sờ, ngơ ngác nhìn Tả Thiệu Khanh, chú ý thấy y đầu đội mũ quả dưa lông chồn, mắt như sao kim. Mặt như mỹ ngọc, mặctrên người áo khoác lông chồn một màu, eo buộc ngọc bội năm màu, trên chânmang một đôi giày da hươu, linh động đáng yêu, khí chất đại biến.


Tưởng Hằng Châu hiển nhiên cũng đã được nghe nói tình trạng của Tả Thiệu Khanh, biết y chỉ là thứ tử một gia tộc suy tàn, còn là một thứ tử không được yêu thương, nhưng nhìn cách ăn mặc toàn thân và khí chất của y, nói là con trai trưởng của thế gia vọng tộc cũng không quá đáng.


Hắn ta tin tưởng Khúc Trường Thanh sẽ không lừa gạt hắn, cho nên Tả Thiệu Khanhhoặc là gặp gỡ gì khác hoặc là đã lấy được toàn bộ ủng hộ của Tả gia.
Tả Thiệu Khanh thấy hai người chậm chạp không có động tĩnh, nghi hoặc hỏi: “Có gì không ổn sao?”


Khúc Trường Thanh hồi phục tinh thần, xấu hổ sờ mũi: “Không có không có, huynhcòn tưởng rằng…” Hắn ta không có nói ra nửa câu còn lại, nhưng người ở đây đềuhiểu rõ ý trong lời nói của hắn ta.


Tả Thiệu Khanh nhún nhún vai, không có giải thích thêm, chỉ là nhắc nhở: “Phải hay không là không cần đi? Từ nơi này ra khỏi thành chỉ sợ tốn không ít thời gian.”


Tưởng Hằng Châu và Khúc Trường Thanh là ngồi xe ngựa đến, cho nên Tả Thiệu Khanh cũng không cần chuẩn bị một chiếc xe ngựa khác, dứt khoát cùng bọn họ ngồi cùng một chiếc xe.
Một đường nói chuyện phiếm, một lúc lâu sau, ba người cuối cùng là trước buổi trưa liền đã đuổi tới Lộc Minh Cư.


Đưa lên thiệp mời, người gác cổng không kiêu ngạo không siểm nịnh nhận lấy, sau đó thay ba người chỉ đường, liền tiếp đãi khách đến.
“Thật không hổ là viện tử nổi danh gần xa, nhìn cảnh trí nàykhông hề có cảnh tượngmùa đông đìu hiu.”


Tả Thiệu Khanh nhìn qua cảnh trí lâm viên trước mắt, đồng ý gật đầu, tòa viện tử này rõ ràng bố trí xây dựng theo phong cách Giang Nam, bên trong trồng nhiều tùng bách, cây nhãn cùng với lục trúc, cho nên dù vừa rồi hạ xuống một trận tuyết, cũng không có hoàn toàn che mất màu xanh của nó.


Vượt qua cổng vòm cầu nhỏ, ba người cũng không cần đặc biệt chỉ dẫn, men theo tiếng người liền đi vào bên trong.


“Vườn hoa Hương Tuyết.” Khúc Trường Thanh ngẩng đầu nhìn bản hiệu, sau đó cất bước đi vào, vừa đi vào hai bước liền ngừng lại, lẩm bẩm nói: “Nhìn lại biển Hương Tuyết mênh mông,bên Ngũ Gia Sơn đề tên hay. Quả nhiên là thế.”


Tả Thiệu Khanh đồng dạng bị cảnh đẹp trước mắt làm kinh hãi, chỗ này là viện tử, quả thực là một vùng biển hoa, xa xa nhìn qua, vậy mà phân không rõ trên đầu cành là hoa hay là tuyết.
“Thật xinh đẹp.” Tả Thiệu Khanh cảm thán nói.


“Chủ nhân Lộc Minh Cư này chỉ sợ vượt xa người bình thường.” Tưởng Hằng Châuthấp giọng nói một câu.
“Ồ, Tưởng giải nguyên đã đến…” Có người quen nhìn thấy Tưởng Hằng Châu, rấtnhanh, người tiến lên chào hỏi càng ngày càng nhiều.


Chỉ là ở trong đó có nhiều việc và nhiều người quen thuộc Tưởng Hằng Châu, cũngcó thuận tiện quen biết Khúc Trường Thanh, lại không người nào biết lai lịch của Tả Thiệu Khanh.


Tả Thiệu Khanh không kiên nhẫn cùng một đám người xa lạ trò chuyện, một mình đi đến một con đường ít người, chóp mũi quanh quẩn mùi hoa mai, trong mắt lộ ra sắc thái tuyết trắng, vậy mà lại khiến trong lòng sáng sủa không ít.