Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 237

Từ hoàng cung đi ra, Tả Thiệu Khanh túm Tả Tiểu Lang lên cùng một chiếc xe ngựa, dùng phương thức thẩm vấn hỏi rõ ràng tối hôm nay bé trải qua những gì.
Sau khi hỏi xong Tả Thiệu Khanh cả người đều không ổn, tự kiểm điểm nói: “Chẳng lẽ là ta bình thường quản quá nghiêm? Không nên hạn chế bé ăn thịt?”


Hóa ra Tả Tiểu Lang theo Lão phu nhân đi đến nữ quyến bên kia, đợi cả buổi cũng không có thức ăn, chỉ có rau quả nước trà bánh ngọt, Lão phu nhân sợ cháu trai bị đói, sai người mang thức ăn lên trước.


Tả Tiểu Lang thấy bày bàn thì rất động lòng, nhưng chân chính ăn vào trong miệng thì có chút thất vọng, chỉ có điều cũng may bé chỉ cần là thịt căn bản không xoi mói, tuy hương vị không ngon như tưởng tượng.


Đứa nhỏ khác đều được mẫu thân quản gắt gao, vì bảo trì lễ nghi cơ bản không cho bọn nhỏ đụng đồ ăn, sau đó cả đám trừng to mắt nhìn Tả Tiểu Lang một mình vui vẻ ăn.


Tiểu thái tử chính là lúc đó chú ý đến Tả Tiểu Lang, màu sắc hương vị thức ăn của tiệc rượu hoàng cung như thế nào bé là biết rõ, mỗi năm bé đều phải đến ăn một bữa mới được.


Bé cho rằng màu sắc thức ăn năm nay có cải tiến, vì vậy gắp một miếng thịt bò bỏ vào trong miệng, kết quả có thể nghĩ mà biết, vẫn là lạnh, béo ngậy, bé tò mò đi đến bên cạnh Tả Tiểu Lang, muốn thử một chút thức ăn trong đĩa đứa bé này, nhìn xem phải hay không cung nhân đặc biệt săn sóc.


Tả Tiểu Lang chỉ chia sẻ thịt với phụ thân là người khác thì không bằng lòng, nhưng phụ thân từng dạy bé làm người phải lòng dạ rộng lượng, vì vậy liền chịu đựng đau lòng để cho người này gắp một miếng thịt nhỏ nhất.


Tiểu thái tử ngược lại không thèm để ý lớn nhỏ, trực tiếp nhét vào trong miệng, kết quả cùng đĩa kia hương vị hoàn toàn giống nhau: “Khó ăn như vậy, ngươi tại sao còn ăn?”


Tả Tiểu Lang trả lời người nọ: “Không thể lãng phí thịt… phụ thân dạy.” Trên thực tế, Tả Thiệu Khanh nếu như có mặt, khẳng định không để cho bé ăn như vậy.
Lão phu nhân đang bị người bao quây không thể quản bé, vì vậy Tả Tiểu Lang chỉ có một mình yên lặng ăn…


Tiểu thái tử cảm thấy đứa nhỏ này thật sự là quá hiểu chuyện, hơn nữa tính cách kiên trì, có thể nhẫn nại mà người thường không thể nhẫn nại, nhìn bé nuốt xuống từng miếng, tiểu thái tử không nhẫn tâm, liền hỏi: “Muốn hay không ta mang ngươi đi ăn đồ ngon?”


“So chỗ này ngon hơn?” Tả Tiểu Lang đặt đũa xuống, chờ mong hỏi, nói thật, sau khitừng ăn tay nghề đầu bếp phủ Trấn quốc công, đồ ăn như vậy thật sự khó ăn.
“Đương nhiên.” Vì vậy hai người vụng trộm từ đại điện trốn đi, đi về phía chỗ ở củatiểu thái tử.


Tiểu thái tử cũng là có phòng bếp nhỏ của mình, lúc này đã hầm món ăn bé thích ăn, chuẩn bị bé trở về ăn khuya.
Tả Tiểu Lang chỉ chờ thời gian nửa nén nhang, liền được ăn thịt nóng hầm hập, cảm giác thỏa mãn thật sự khó có thể hình dung, vì vậy liền nhớ kĩ “người tốt” tiểu thái tử.


Đi được nửa đường, Lục Tranh và Lão phu nhân cũng lên chiếc xe ngựa này, hiểnnhiên người thứ hai đã biết chuyện xảy ra, đang nhíu mày lo lắng nhìn Tả Tiểu Lang.
“Nương… có biện pháp cự tuyệt không?”
Lão phu nhân thả lỏng lông mày, hờ hững hỏi: “Vì sao phải cự tuyệt?”


“Ặc, con sợ Tiểu Lang vào cung sẽ chịu thiệt.”
“Ngã một lần khôn hơn một chút.”
“Bé còn nhỏ.”
“Có hoàng thượng, sẽ không có người dám tổn thương nó, nếu ngay cả nó cũng không thể bảo vệ được, hoàng thượng cũng không dám nói ra lời này.”


Tả Thiệu Khanh moi ruột gan, cố gắng tìm ra lý do có thể thuyết phục Lão phu nhân.
Lão phu nhân cũng lòng đầy không nỡ, nhưng người thừa kế phủ Trấn quốc công tuyệt đối không thể nào gió êm sóng lặng lớn lên, như vậy chỉ sẽ hại bé.


“Có thể làm thư đồng thái tử, dựa vào lực lượng phủ Trấn quốc công, tương lai để cho thái tử thuận lợi đăng cơ không thành vấn đề, cái này bất kể là với phủ Trấn quốc công hay là với Tiểu Lang đều có lợi.”


Tả Thiệu Khanh cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, rầu rĩ nói: “Con biết.”
“Bé quá đơn thuần, dựa theo trình độ cưng chiều của hai đứa, cho dù bé tương lai văn võ song toàn, cũng sẽ chịu thiệt thòi.”


Tả Thiệu Khanh làm sao không biết? Chỉ là không muốn để cho đứa nhỏ nhỏ như vậy quá sớm tiếp xúc đến dơ bẩn mà thôi: “Con biết.”
Lão phu nhân nói thì nói như vậy, vừa nghĩ đến Tả Tiểu Lang phải vào chảo nhuộm lớn kia, trong lòng cũng không phải không đau.


“Ta thấy con người thái tử không tệ, Tiểu Lang tương lai không thể chỉ dựa vào hai đứa, đã có cơ hội này, đi so với không đi thì tốt hơn.”


“Con biết.” Tả Thiệu Khanh hoàn toàn bị thuyết phục, y vuốt vẻ mặt ngây thơ của vật nhỏ nói: “Con nha, ăn đồ của ai không được vậy mà ăn của thái tử, đồ của ngườihoàng gia dễ cầm như vậy sao?”


Câu này Tả Tiểu Lang nghe hiểu, thật lanh trí gật đầu: “Phụ thân, con sau này sẽ không ăn đồ của y nữa.”
Tiểu thái tử vừa chuyển vào đông cung liền hắt hơi, bé nhớ đến đứa nhỏ đáng yêu đơn thuần gặp phải lúc tối, trái tim quạnh quẽ nhiễm lên một chút ấm áp.


Cùng đứa nhỏ kia ở chung sẽ rất nhẹ nhàng rất vui vẻ đi? Tiểu thái tử dự định để cho phòng bếp nghiên cứu chế tạo thêm mấy món ăn, chuẩn bị nhốt chặt trái tim đứa bé kia ở trong cung, phụ hoàng nói, nhất định phải chăm sóc tiểu thế tử phủ Trấn quốccông, có phủ Trấn quốc công tương trợ, bé mới có thể an toàn, càng không sở hở tínào.


Hiện tại tiểu thái tử còn chưa biết, bởi vì một câu của Tả Thiệu Khanh, Tả Tiểu Lang xếp bé vào hàng ngũ người xấu, bé phải hao tốn thời gian rất dài mới lừa được người.


Ngày đầu năm là nghi thức tế tổ tế trời dài dòng phức tạp, Tả Thiệu Khanh mặc quan phục đứng ngoài trời cả ngày, đợi đến lúc tế điển kết thúc cảm giác toàn bộ thân thể đều cứng ngắc chết lặng.


Chẳng qua y còn coi như tốt, ít nhất còn có một thân nội lực chống lạnh, những thư sinh văn nhược chân chính kia đến cuối cùng cơ bản đêu là được khiêng đi, cũngmay Chiến Viên Phong nhân từ, những người tuổi hơi lớn đứng nửa buổi liền để chongười rời đi trước.


Vừa rời khỏi thái miếu, Tả Thiệu Khanh đã bị người ngăn lại, một nam tử bộ dáng gã sai vặt cung kính nói: “Tả đại nhân, đại nhân nhà ta cho mời.”
“Đại nhân là ngươi là ai?” Tả Thiệu Khanh đề phòng hỏi.
“Ngài đi thì biết.”


Tả Thiệu Khanh quan sát hắn ta, chỉ cảm thấy hơi quen mắt, trong chốc lát cũng không nhớ đến chỗ nào từng gặp hắn ta, chẳng qua nếu là người quen, đi gặp cũng không có gì: “Dẫn đường.”


Đợi y theo gã sai vặt rời khỏi thái miếu, lúc trên đường nhỏ bên cạnh đường vòng,chỉ thấy Giang Triệt khoác áo choàng tựa ở ngoài xe ngựa.
Bước chân y thoáng dừng lại, rất muốn quay đầu rời đi, hiện nay y và Giang Triệtcòn có cái gì có thể nói sao?


“Tả đại nhân không muốn biết bổn quan vì sao gọi ngươi đến sao?”
Tả Thiệu Khanh lại đi về trước hai bước, cười nhạt hỏi: “Vậy không biết Giang thượng thư tìm hạ quan đến có chuyện gì?”


“Cùng nhau tìm một chỗ ngồi xuống một lát, đông lạnh cả ngày.” Giang Triệt lên xengựa trước, gã sai vặt trước đó dẫn đường lập tức làm ra động tác “mời”.


Bước chân Tả Thiệu Khanh không động, gõ xe ngựa hỏi: “Giang đại nhân có chuyệnthì ở chỗ này nói, Lục gia đi ra không thấy hạ quan sẽ sốt ruột.”


Rèm cửa sổ bị vén lên, lộ ra khuôn mặt gầy đi rất nhiều: “Trước lúc bổn quan rời đi nhìn thấy Lục công gia bị hoàng thượng gọi đi, sao, hắn chưa nói cho ngươi biết sao?”


Đương nhiên là có nói cho biết. Tả Thiệu Khanh không muốn cùng gã nhiều lời, lặplại hỏi: “Không biết Giang đại nhân có chuyện gì?”
“Lên rồi lại nói sau.”
Tả Thiệu Khanh so sánh thực lực hai bên, âm thầm sờ lên đai lưng, người tài nghệ cao thì gan lớn, nhẹ nhàng nhảy lên xe ngựa.


Ngồi mặt đối mặt với Giang Triệt, Tả Thiệu Khanh vẫn luôn chờ Giang Triệt mở miệng, nếu không phải Tả Thục Tuệ bị hưu, y nhất định sẽ vui vẻ gọi một tiếng: “Tỷ phu.”


Giang Triệt cẩn thận quan sát thiếu niên đối diện, có loại cảm giác bảo châu bị trầnthế che phủ được phủi đi bụi bặm, lộ ra mang ngọc trai, chiếu sáng rực rỡ, khiếnngười chói mắt.


Quen biết y đến hiện nay còn chưa đến một năm, nhưng đối phương thay đổi lại lớn đến mức khiến người thán phục, bất kể là trên khí chất hay là trên con đường làm quan.


Không thể phủ nhận, ảnh hưởng của Lục Tranh đối với thay đổi của Tả Thiệu Khanh tạo ra tính quyết định, nhưng điều kiện trước tiên cũng phải là Tả Thiệu Khanh là viên bảo châu mới được.


“Từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta liền có loại cảm giác rất kì diệu, giống như đã quen ngươi từ rất lâu.”


Tả Thiệu Khanh vẻ mặt khó coi: “A, Giang thượng thư ngày thường đều là cùng người bắt chuyện như vậy sao? Hình như sai đối tượng rồi đi?” Bọn họ là quen biết đã rất lâu, nhưng đó là chuyện kiếp trước.


“Đừng vội phản bác, ta nhớ rất rõ ràng tình cảnh lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, ta không tin lúc ấy ngươi thất lễ là nhận nhầm ngươi.”


Tả Thiệu Khanh đáp trả gã một ánh mắt lạnh nhạt: “Nếu như ta nói, lúc trước ta quen một đại ác nhân, có năm phần giống với Giang thượng thư, mặc cho ai vừa xoay người liền nhìn thấy một ác nhân đều sẽ giật mình?”


Giang Triệt không phản bác, gã yên lặng nhìn Tả Thiệu Khanh, loại cảm giác đã từng động tâm này vẫn tồn tại, lại sẽ không tiếp tục chi phối gã làm ra việc không lý trí.
Trải qua nhiều chuyện như vậy, gã đã có thể nhận rõ vị trí của mình.


“Mời ngươi tới là muốn nói cho ngươi biết một việc.”
“Chuyện gì?”
“Đêm hôm qua, phòng sứ giả Bắc Địch có một hắc ý nhân đi vào, nhìn thân hình lànữ nhân.”
Tả Thiệu Khanh cau mày: “Vậy cùng ta có quan hệ gì?”


Khóe miệng Giang Triệt co quắp: “Ngươi nên biết người Bắc Địch hận nhất là ai, ngươi xác định việc này không quan trọng?”
Người Bắc Địch hận nhất là ai? Nếu không phải Lục Tranh thì còn là ai, chẳng qua… “Ngươi vì sao nói cho ta biết mà không nói cho Lục gia?”


“Bởi vì người ta muốn gặp là ngươi, ngồi cùng một chỗ với Lục công gia, ta sợ sẽ quên chính mình muốn nói cái gì.”
Tả Thiệu Khanh liếc nhìn gã, cố ý vặn vẹo nói: “Không nghĩ tới lực ảnh hưởng của Lục gia đối với Giang thượng thư lớn như vậy, thật sự khiến người kinh ngạc.”


“Không cần kinh ngạc, bổn quan vẫn luôn đem Lục Tranh thành mục tiêu của bảnthân, chẳng qua, hình như mục tiêu này có chút xa.”


Tả Thiệu Khanh thật sự kinh ngạc, không nghĩ tới Giang Triệt còn sẽ có một ngày hoàn toàn tỉnh ngộ, y sờ cằm, phát hiện Giang Triệt thay đổi rất lớn, đã từng là Giang Triệt khí thế phong thái tài hoa, phong độ lộ ra ngoài dường như không thấy nữa, mà chuyển biến thành nam nhân nội liễm nhã nhặn.


Không phải loại biểu hiện nhã nhặn giả vờ bên ngoài, mà là giống như hiểu thấu đáo phật lý, góc cạnh cả người bỗng nhiên không thấy nữa.
Tả Thiệu Khanh không biết thay đổi như vậy là tốt hay xấu, chẳng qua cùng y quan hệ không quá lớn không phải sao?


Từ trên xe ngựa đi xuống, Tả Thiệu Khanh nghe thấy đối phương dùng giọng điệu không hiểu thấu nói: “Tả Thiệu Khanh, ngươi xác định trước đây không biết ta sao?”


Tả Thiệu Khanh quay đầu lại, nhìn thẳng đôi mắt gã: “Đương nhiên quen biết, hạ quan vào kinh chưa được mấy ngày thì cùng đại nhân gặp nhau, ngài không nhớ rõ sao?”
Không đếm xỉa đến ánh mắt trở nên ảm đạm của đối phương, Tả Thiệu Khanh quay người rời đi, đáy lòng không hề mảy may chập chờn.


Sống lại hơn một năm, chuyện xảy ra thật sự quá nhiều, kiếp trước dường như đã là từ cực kì xa xôi, đã từ trong cuộc sống của y tách ra, không thể kích thích một chút sóng lăn tăn.