Tống Thì Hành

Chương 262: Cường hạng chu tam lang (2)

Ai?

Ca ca còn nhớ Chu Mộng Thuyết không?

Lý Nhược Hư hơi sửng sốt, chợt giật mình liên tục gật đầu:

Nhược Băng nói chính là Cường Hạng Chu Tam Lang năm Chính Hòa ư?

Lý Nhược Thủy cười nói:

Đúng là này.

Cường Hạng Chu Tam Lang này cũng họ “Chu” nhưng không phải là họ “Chu” của Thái tử phi Chu Liễn.

Người này quán tại Đồng Lư Nghiêm Châu, từ nhỏ sống ở Khai Phong, mười lăm tuổi vào Thái học, cũng được coi là dự lúc đó.

Người này cũng là loại khí khái, mạnh mẽ cương liệt.

Năm Chính Hòa thứ năm đến năm Chính Hòa thứ bảy, Tống Huy Tông dựng lên Cấn Nhạc, khai thác Hoa Thạch Cương khiến dân chúng lầm

Chu Mộng Thuyết nhận ra mặt của Hoa Thạch cương ẩn giấu đủ loại cơ, vì thế lấy thân phận Thái Học Sinh liều lĩnh dâng tấu công kích tệ nạn đình khiến Hoàng đế Huy Tông cực kỳ tức giận, nhưng cuối cùng vẫn không hỏi tội y.

Nhưng hành động đó của Chu Mộng Thuyết lại đắc tội với đám Thái Kinh, Đồng Quán, Chu Miễn.

Sau khi lôi kéo không có hiệu quả, năm Tuyên Hòa thứ hai, Thái Kinh lợi dụng tội thông phỉ đã bắt nhốt Chu Mộng Thuyết vào đại lao. Mà lúc đó Chu Mộng Thuyết đã hành động này của Thái Kinh đã chọc giận Thái Học vì thế đã ký vào thư kêu cho Chu Mộng Thuyết. Về sau đến tai Hoàng đế Huy Tông... Tuy rằng Triệu Cát cũng muốn giết chết Chu Mộng Thuyết, nhưng dưới áp lực đó đành phải hạ chiếu rõ tội của Chu Mộng Thuyết. Cuối năm Tuyên Hòa thứ hai, việc Chu Mộng Thuyết thông phỉ cuối cùng không được giải Thái Kinh đưa tới Trì Châu, tương đương lưu đày. Đây coi như bảo vệ tính mạng của Chu Mộng Thuyết, nhưng lại không thể không xa xứ. Nhưng chính bởi vì vậy, cái tên Chu Mộng Thuyết Cường Hạng Tam Lang đã rộng ra.

Chu Tam Lang đã lại?

Ừ!

Lý Nhược Thủy gật gật đầu.

Nếu bàn về hệ, Chu Mộng Thuyết và Lý Nhược Thủy cùng khóa Trường Thái học.

Nếu không có phạm tội kia, chỉ sợ Chu Mộng Thuyết còn đỗ tiến sĩ thượng xá sớm hơn Lý Nhược Thủy.

Hôm qua có thấy Chu Tam Lang cùng cha hắn là Chu Tiểu Hồng đến tửu quán nào đó uống rượu, ta vốn định buổi đến thăm hỏi, nhưng không bị Tuần Thời đại Đại Tống của các làm chậm Lát nữa ta sẽ đến nhà hắn.

Lý Nhược Hư liên tục gật đầu:

Nếu Chu Tam Lang về, thì thật sự là một tốt.

Nói thật ra, Lý Nhược Hư vẫn có chút bất mãn đối với định của Ngọc Doãn.

Nguyên nhân chính là lần phát hành Tuần thời đại Đại Tống kỳ này gần như là miễn phí toàn bộ khiến vô cùng đau lòng.

Mà đó có một hai phần báo chí được đưa đến các hộ gia đình bậc còn những nhà nhà giàu nhà quý thì căn bản không để ý tới. Đương nhiên, nếu nhà giàu nhà quý gác cổng mật, báo chí không thể đưa vào được, đó cũng là vấn đề.

Ngọc Doãn sở dĩ lựa chọn những nhà tầng lớp bậc này là vọng có thể đem tờ báo này đưa đến mặt chủ nhà.

Cho nên, hắn tìm đến những đưa nước công ở thành Khai Phong, để bọn họ phân phát báo.

Có thể dùng cách để đưa nước công phát báo đến nhà cũng rất được, cũng là một cách bá tức.

Đương nhiên, hộ gia đình bậc không thiếu những viên đình. Thành Khai Phong tấc đất tấc vàng, quý đương ở ra thì có rất ít có thể mua được nhà ở.

Dù là nhân vật như Yến Anh cũng hiện đang ở phòng xá, thậm chí còn không bằng tòa nhà mà Cao Nghiêu Khanh cho đám Ngọc Doãn làm tòa báo.

Tóm lại, Lý Nhược Hư rất bất ãn với sự độc đoán của Ngọc Doãn.

Nếu như có thể đề cử Chu Mộng Thuyết vào tòa soạn, với vọng của Chu Mộng Thuyết, nói vậy Ngọc Doãn sẽ không còn độc đoán được nữa.

Nghĩ đến đây, Lý Nhược Hư không khỏi liên tục gật đầu.

Tuy rằng bị đuổi ra khỏi tầng sách của tòa báo nhưng bài nhân vật cũng không phải là khó.

Chứ đừng nói chi sĩ như Chu Mộng Thuyết, Lý Dật Phong sao có thể cự

***

Ngọc Doãn cũng không biết mình đã bị khác bán đứng.

Qua hắn và Trần Đông rời khỏi tòa soạn, chuẩn bị về nhà quần áo.

Buổi tối còn phải đi Phan lầu để cổ vũ Từ Bà Tích, thuận tiện còn phải gọi Dương Tái Hưng đi theo, bằng không mà nói, nhất định sẽ bị cứ.

Có đôi khi, Ngọc Doãn cảm thấy mình như là bảo mẫu, gần như mọi cần thiết đều là hắn tâm, hắn lo lắng.

Nhưng không thế thì sao!

Mặc dù hắn chỉ là một dân thường, nhưng vị thấp kém chưa dám quên lo việc nước, hắn vẫn vọng có thể cống hiến cho Tĩnh Khang sau này.

Tiểu Ất, kỳ tiếp theo nên viết gì?

Hử?

Ta nói Tây Hành Ký tiếp theo viết cái gì?

Trần Đông hứng nói.

Hôm được Lý Nhược Thủy khích lệ, nhiệt của tăng cao chỉ muốn chóng viết bài của kỳ sau.

Chỉ có điều, nếu bảo thật sự viết thì lại không có ý tưởng nào để viết.

Cho nên nhất định phải thương lượng với Ngọc Doãn mới có thể định. Mà Trần Đông đã không còn coi Ngọc Doãn là một đồ tể bán thịt ở phố Mã Hành nữa. Từ khi kết bạn với Ngọc Doãn tới hết thảy những gì hắn làm đã vượt ra khỏi dự đoán của Trần Đông. Tựa như đưa báo miễn phí hôm có thể nói là vô cùng diệu, thông

Kỳ tiếp theo chúng ta không biết Tây Hành Ký.

Cái gì?

Trần Đông thì không muốn.

Nhiệt mình đang dâng cao, sao lại không viết nữa?

Kỳ tiếp theo, ta muốn viết về An Lộc Sơn.

Trần Đông thì lập tức bối rối.

An Lộc Sơn là Đường mà. Loạn An Sử, sao Trần Đông không biết chứ? Chỉ có điều không hiểu, viết về An Lộc Sơn thì có hệ gì với Tây Hành Ký?

Thấy vẻ mặt của Trần Đông, Ngọc Doãn mỉm cười.

Hôm viết Tây Hành Ký đã đủ rồi, nói vậy phố xá lúc này cũng cần một thời mới tiêu hóa được.

Nếu như cứ tiếp tục viết Tây Hành Ký chỉ sợ đưa tới những phiền toái không cần thiết.

Tòa soạn này của chúng ta nhất là chấp Nếu làm quá mức, chắc chắn sẽ bị tính kế, dù là có Nhị Thập Lục Lang ra mặt làm chỗ dựa cho chúng ta, chỉ sợ cũng khó có thể thoát khỏi. Cái gọi là một căng một chùng, văn võ chi đạo, cho nên ta kỹ, thấy vẫn không nên quá gấp gáp viết Tây Hành Ký, mà đổi khẩu vị chúng ta, thế nào?

Trần Đông gãi gãi đầu, một lúc lâu sau mới nói:

Tiểu Ất, rốt cuộc là đang nói cái gì?

Rất rõ ràng, đối với đầu toàn cơ bắp mà nói thì lời của Ngọc Doãn thật sự là bí rồi.

Trầm một chút, Ngọc Doãn nói:

Cơ Thịnh Đường bị hủy bởi loạn An Sử.

Ngươi chỉ chú tâm viết ra, tốt nhất là viết dễ hiểu để phố xá đọc hiểu được. Ta rằng chỉ cần viết ra, tự có nhìn ra ảo diệu đó.

Ừm, bài văn tiếp đó lấy tên là “Ngọc Đông kể lịch sử”, thấy thế nào?

Ngọc Đông kể lịch sử?

Trần Đông mắt sáng lên, liên tục gật đầu.

cười nói:

Mặc dù là không biết hồ lô của Tiểu Ất có bán thuốc gì đây, nhưng nói vậy chắc “An Lộc Sơn” này rất thú vị.

Ngọc Doãn chỉ cười không nói gì.

An Lộc Sơn? Quách Dược Sư!

Nhưng lại không biết thành Khai Phong rộng lớn này sẽ có bao nhiêu có thể nhìn được ảo diệu đó?