Tống Thì Hành

Chương 261: Cường hạng chu tam lang (1)

Vì chờ đợi tức, rất nhiều đã không ăn gì.

Ngọc Doãn thì đến khá sớm, nhà còn có nấu cơm nên đã ăn rồi, còn những khác hầu hết là chưa ăn gì.

Đã qua chính tất cả mọi đều đói bụng.

Dù là Ngọc Doãn cũng thấy khá đói. Cũng khó hắn, rằng đã ăn sáng nhưng sức vận động của hắn không ít hơn khác, bình thường luận bàn với Lỗ Trí Thâm ra, buổi sáng hắn còn công, rồi còn đi lò mổ giết heo, lực tiêu hao thật lớn. Hơn nữa sức ăn của Ngọc Doãn cho nên cũng cảm thấy rất đói. Cao Nghiêu Khanh lập tức lên bảo mọi đến một tửu lâu ở đường Tuấn Nghi Kiều ăn uống, coi như là ăn mừng.

Bữa tiệc này dù sao cũng phải mấy chục có chút lãng phí.

Lý Dật Phong nói, nhưng thật sự cũng đói không kém khác.

Cũng khó nói như vậy, thật sự là chi tiêu quá nhiều rồi. Lý Dật Phong rất lo lắng sợ tiền Ngọc Doãn không chống đỡ được nữa.

Vẫn là Cao Nghiêu Khanh thừa dịp mọi không để ý liền nói kế hoạch của Ngọc Doãn cho Lý Dật Phong biết.

Biết Ngọc Doãn dùng cách quảng cáo này kiếm được tiền, Lý Dật Phong không cảm thán.

Sau giờ âm qua đi, mặt chiếu rọi ánh nắng khắp nơi.

Huynh đệ Lý Nhược Hư cáo từ đám Ngọc Doãn về nhà.

Nhược Băng, sao lại muốn dự vào?

Trên đường về nhà, Lý Nhược Hư không kìm nổi hỏi.

Lý Nhược Thủy cười nhẹ một tiếng, thấy phải không có ai, liền thấp giọng nói:

Ca ca có thân với Ngọc Tiểu Ất không?

Cái này...

Sao đệ cứ cảm thấy Ngọc Tiểu Ất có chút thần bí. Tính toán ra, hắn cũng là Khai Phong, đây chẳng tài cán gì, nhưng đột nhiên lại đổi như thoát thai hoán cốt. Cầm của hắn, tài học của hắn những năm chưa từng bộc lộ, nhưng sau xuân thì đột nhiên nổi lên, thật khiến ta bất khó Ngày đó khi ca ca nhắc này với đệ, đệ cũng từng đi thăm dò. Vốn cho là hắn cũng chỉ có chút tài vặt, sao có thể giống như loại Liễu Tam Biến.

Nhưng hôm mới biết hắn thật sự có bản lĩnh. Những đây gặp phải chỉ sợ là cố ý che giấu, đây thật sự là một nhân vật.

Là vì Tây Hành Ký đó sao?

Chẳng lẽ ca ca không cảm nhận được Tây Hành Ký của Tiểu Ất có ẩn chứa nhiều nội sao?

Lý Nhược Hư mặc.

Thật ra, cũng biết tính tình tiểu đệ của mình sâu sắc hơn y.

Lý Nhược Thủy đối là một cứng rắn, mạnh mẽ theo phái chủ chiến, cực kỳ kiêng kỵ đối với Nữ Trực, thậm chí còn nặng hơn đám Lý Cương.

Từ lúc làm thầy giáo tại Tế Nam, Lý Nhược Thủy đã vô cùng bất mãn với chiến lược thỏa hiệp đầu hàng của đám Đồng Quán.

Gã thậm chí còn nói Nữ Trực: nếu Liêu là hổ, thì Nữ Trực là sói.

Hổ mặc dù mãnh, nhưng không tàn như sói. Vả lại sói tính không có đạo cùng liên kết chẳng khác nào bảo hổ lột da.

Cho nên, từ lúc Tống Kim ký ước biển, Lý Nhược Thủy đã không tán thành.

Khi ở Tế Nam, gã nhiều lần dâng tấu với Hoàng đế Huy Tông, thậm chí lúc bệnh nặng cũng điều thượng sách, tỏ thái độ phản đối Tống Kim liên kết. Nhưng điều này của gã thậm chí chưa từng được đưa đến bàn của Hoàng đế Huy Tông thì đã bị ta vứt bỏ.

Phải biết rằng, lúc ấy chủ quản Thái Kinh cũng tốt, Đồng Quán cũng thế, đều hứng muốn diệt Liêu hưng Tống, xây dựng sự Nên khi một thầy giáo nhỏ bé phản đối, bọn họ sao có thể để yên? Nếu không phải vì Lý Nhược Thủy có thân phận tiến sĩ, thì hai kia đã sớm hại chết Lý Nhược Thủy rồi, càng không dễ dàng để gã tiến vào phủ Khai Phong như hiện

Trước đây, đệ chỉ biết không mưu cầu được gì ở Nữ Trực.

Nhưng hiện tại, đệ mới biết tại sao lại kiêng kỵ Nữ Trực như vậy. Lúc rằng Liêu là kẻ địch với chúng ta, nhưng lại bị giáo hóa văn hóa năm của Đại Tống ta, đã đổi nhiều, không còn thái di như nữa.Nhưng Nữ Trực kia, thật sự là di. Bọn chúng chỉ biết cướp đoạt, mà không hiểu cái gì gọi là văn hóa. Kết với loại dị tộc này, thật sự chỉ có hại mà thôi.

Sau khi Lý Nhược Hư thì mặc.

không biết nên giải thích này như thế nào, nhưng theo như lời Lý Nhược Thủy nói thì cũng thật có lý.

Đệ đã ý tiếp tục điều

Nhược Băng, lúc này đệ điều chẳng phải là hiểm sao?

Lý Nhược Hư vậy hãi nói:

Nay phái hòa đang nổi lên, mà Quan gia cũng yêu cầu hòa. Nếu lúc này đệ đi điều chỉ sợ sẽ gặp hiểm.Hiện giờ rằng Thái Kinh không được Quan Gia tưởng nữa, nhưng Trương Bang Xương, Bạch Thì Trung kia đều là chó săn của Thái Kinh, sao cho phép đệ làm thế? Chuyện này, đệ phải kỹ, không cần thiết thì không được mạo hiểm tính mạng.

Lý Nhược Thủy thở dài.

Huynh tính cách tốt, chỉ có điều...

Huynh ấy đọc sách làm thơ cũng có tài, nhưng phương diện chính thì không hiểu biến báo đó.

Lần này đệ điều không phải là thượng tấu Quan gia. Đệ cũng biết, lúc này điều với Quan gia, căn bản không có tác dụng. Cho nên, đệ tiếp tục chuẩn bị điều với Thái Tử.

Lý Nhược Thủy đã tâm rồi.

Đây cũng là biện pháp nhất của hắn hiện dùng phương thức này để cấp coi

Ai cũng biết, Quan gia và Thái Tử bất hòa. Gã làm như vậy, có lẽ thất bại, cũng có thể thành công, nhưng lúc này cứ đánh cược một lần.

Chỉ có điều Lý Nhược Hư nhìn không ra của gã.

Lý Nhược Hư thấy, bất luận là điều với Quan gia điều với Thái Tử thì cũng không khác.

Tuy nhiên, Lý Nhược Hư cũng biết, không thể Lý Nhược Thủy. Đừng nhìn Lý Nhược Thủy nhã nhặn, thậm chí nhu nhược, nhưng nội tâm lại cực kỳ hùng mạnh, vô cùng cương liệt. Nếu đệ đệ đã định thì không thể đổi.

Nhưng tòa báo này với đệ có hệ gì?

Ha hả, ca ca thật sự rằng Tiểu Ất sẽ xử lý tòa soạn này được ư?

Xem bộ dạng này thì chắc không bao lâu nữa Tuần Thời đại Đại Tống của các chắc chắn sẽ thành tiêu điểm chú ý đình. Đệ cũng vọng thông qua phương thức này có thể thức tỉnh Quan gia, để hiểu được kết cục đã rất rồi.

Đúng như Lý Cương nói với Lý Dật Phong: Tuần Thời đại Đại Tống này sẽ thành tiêu điểm.

Ai có thể giành chiếm giữ Tuần thời đại Đại Tống này thì sẽ giành được rất nhiều lợi ích...

Mà mấu chốt nhất chính là sau lưng Tuần Thời đại Đại Tống còn có bóng dáng hoàng thất. Cũng bởi vậy mà phái đầu hàng kia cũng không dám hành động thiếu Điều này cũng làm cho Tuần Thời đại Đại Tống từ lúc bắt đầu đã đứng đầu gió.

Lý Nhược Thủy đột nhiên mỉm cười.

Đệ muốn gia soạn bài viết tòa báo các còn có một mục đích khác: chính là muốn biết rõ ràng Ngọc Tiểu Ất kia rốt cuộc là như thế nào.

Ồ?

Người này không hề bình thường.

Lý Nhược Thủy nói dừng bước.

Đứng ở đê sông Biện nhìn nước sông cuồn cuộn, mắt Lý Nhược Thủy hiện lên vẻ hưng phấn.

Đúng rồi, tòa soạn các có thiếu làm không?

Lý Nhược Hư nói:

Mấy Đại Lang nói thiếu làm.

Tuy rằng có một số bạn học cùng đến giúp, nhưng dù là có năng lực như nào thì vẫn không đủ. Tòa soạn vẫn do một Tiểu Ất xử lý. Ta có lòng bảo Đại Lang, nhưng lại Đại Lang nói ta chia rẽ.

Lúc này, sao có thể so đo này nọ chứ?

Lý Nhược Thủy rõ ràng là hiểu mình.

Gã nheo mắt, hạ giọng nói:

Ngày khác đề cử một với Đại Lang, không chừng có thể được dụng.